Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 787: Du Lịch
Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:00:33
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tinh Tinh mang bánh thanh đoàn tặng cho trong viện nghiên cứu xong thì ở chỗ Nam Cung Tuân.
Hai bố con mỗi cầm một món ăn vặt, miệng nhét đầy ú.
"Bố ơi ngon ?
Bố đặc biệt ăn món gì , đến con sẽ cho bố."
Nam Cung Tuân gật đầu lia lịa, chỏm tóc vểnh đầu cũng gật gù theo.
"Tinh Tinh món gì bố cũng thích.
Tinh Tinh đợi thêm chút nữa nhé, bố sẽ sớm chế tạo xong thiết đầu cuối cho con thôi."
"Cũng cần gấp thế ạ, Ba Nam Cung đừng để mệt quá nhé."
Hai bố con ăn trò chuyện, thời gian thấm thoắt trôi qua, đến lúc cô về.
Viện nghiên cứu là nơi cơ mật, mỗi tháng cô thể đến một là .
Tạm biệt Nam Cung Tuân đang đầy lưu luyến, Tinh Tinh trở về nhà.
Chương trình học lớp Sơ Nhị nặng hơn so với hồi Sơ Nhất nhiều.
Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành thỉnh thoảng còn tham gia đủ loại kỳ thi, vì thời gian tiếp theo họ đều bận rộn vùi đầu việc học.
Trong thời gian đó, Mục Thâm cũng công tác, lâu về nhà.
Tinh Tinh chỉ thể gọi điện thoại cho Ba Mục Thâm mỗi ngày.
Ánh mắt Tinh Tinh thoáng vẻ tiếc nuối, cô còn đang đẩy bố một cái cơ đấy.
Tinh Tinh gật đầu.
Hiện tại thời tiết bên ngoài khá nóng, cô cũng ngoài.
"Tinh Tinh, nghỉ hè em dự định gì ?"
"Muốn chơi cái gì nào?
Có chơi cát bơi ?"
Vừa xuất hiện, họ trở thành tiêu điểm của trường.
Nói xong, đó vác Tinh Tinh lên vai chạy biến.
Tinh Tinh hăng hái nắm lấy tay An Thanh, "tùm" một tiếng nhảy xuống nước.
Mái tóc cô xõa như rong biển, đôi chân trắng ngần linh hoạt quẫy nước, trông giống hệt một nàng tiên cá nhỏ sống đại dương.
"Cuối cùng cũng thi xong , giờ thì thể thư giãn ."
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Giang Cẩm Thành tiến gần: "Để xách đồ giúp em."
Tinh Tinh dang rộng vòng tay đón lấy gió biển, hưng phấn hét vang.
An Thanh bế con gái lên: "Không , cái phao nhỏ quá, bố mà lên là lật thuyền ngay."
Tô Diên phớt lờ những ánh mắt đang đổ dồn , một lượt hỏi Tinh Tinh đang bên cạnh.
"Oa...
Bố giỏi quá !"
Trong khi các bạn khác còn đang nghĩ xem nghỉ hè nên chơi cho sướng, thì Tinh Tinh bắt đầu chữa bệnh cho động vật .
Tinh Tinh giữa mấy đàn ông, xinh như một b.úp bê bằng sứ, làn da trắng đến lóa mắt.
Ngay cả những phụ nữ da trắng từ các nước khác cũng thầm ghen tị với nước da trắng ngần tự nhiên của cô.
Thực cô cũng mặc cái đó, mặc bộ cũng nghĩa là bơi .
Ba Mục Thâm bận rộn cùng , đó sắp xếp xong công việc hiện tại mới đến .
Ba Nam Cung cũng cùng , trong lòng Tinh Tinh chút hụt hẫng.
Tinh Tinh giơ chiếc phao đang ôm trong tay lên.
Ngày thứ hai kỳ thi, cô "đóng gói" đưa lên máy bay.
Tinh Tinh đếm đốt ngón tay: "Đi chơi biển với các bố vài ngày, khi về thì đến chỗ , sư phụ đưa con rừng thực hành, chữa bệnh cho các loài động vật trong núi."
Tinh Tinh ôm phao bơi, đỏ mắt các ông bố: "Bố ơi, con bơi mà, mặc bikini cũng mà."
Tô Diên: "..."
Giang Cẩm Thành bên cạnh cũng vểnh tai lên .
Hai già mỉm khen ngợi một câu.
Đã gần sáu mươi tuổi mà da dẻ vẫn chăm sóc như ba mươi, bốn mươi tuổi, mái tóc vẫn đen dày, tất cả đều nhờ những sản phẩm dưỡng da mà Kỷ Uyên thỉnh thoảng cho họ.
Tìm một nơi yên tĩnh, mới xuống ghế dài thì mấy mỹ nhân mặc bikini tiến gần.
Ở một góc khuất mà Tô Diên thấy, một cô gái đang chằm chằm đó với ánh mắt rực cháy.
Khi thấy những mỹ nữ tiến về phía Tô Diên, mắt cô hiện lên vẻ căm hận.
Ngủ trưa một giấc, ăn xong bữa chiều, Tinh Tinh một chiếc áo thun rộng rãi và quần đùi, xỏ dép lê cùng các ông bố ngoài.
Kỷ Uyên: "..."
Giang Cẩm Thành nhếch môi: "Được, khi nào thì bảo ."
Vừa bận rộn với bài vở ở trường, về nhà tiếp tục học y lý với Kỷ Uyên, thời gian cứ thế trôi qua cho đến kỳ thi cuối kỳ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-787-du-lich.html.]
Trên mặt biển đằng , Tinh Tinh phao bơi, Tô Diên ở nước như một chú cá kình dũng mãnh, đẩy chiếc phao lướt mặt biển với tốc độ khá nhanh.
"Tinh Tinh mệt ?
Đi ngủ , ngủ dậy ăn cơm nhé."
Phùng Lâm Lâm: "..."
"Con bơi!"
Mấy đàn ông mặc quần biển và áo sơ mi, bà nội diện chiếc áo choàng tắm bằng lụa tơ tằm xuất hiện bãi biển náo nhiệt.
"Hay là chúng chơi cát ."
Mẹ kiếp!!
Những con dã thú đó đều đáng yêu.
Kỷ Uyên gì nhưng gật đầu đồng ý.
Tần Bác Khanh: "..."
Tô Diên lúc mới sực tỉnh, nụ mặt cũng biến mất.
"...
Thôi , con thích là ."
Phùng Lâm Lâm: "...
Sinh tồn nơi hoang dã?
Chỉ hai các thôi á?
Đi chơi sướng hơn ?
Việc gì tự hành xác thế."
Tô Diên: "...
ngủ đây!"
hai bà nội đều cùng.
Mấy ông bố khác lườm Tô Diên một cái, bơi thì mặc bikini ?
Tinh Tinh: "Vui mà."
"Được, quyết định .
Đi thôi, bố đưa con , bố là đủ , mấy đừng theo nhé."
"Ba An Thanh tới đây, đổi Tinh Tinh đẩy ba nhé."
"Vâng ạ, bà nội cũng mệt , cũng nghỉ ngơi thật ngoan nhé."
Bạch Nhược Yên ôm lấy đứa cháu gái ngoan, máy bay lâu như , bà cũng thấm mệt.
Bước khỏi phòng thi, Phùng Lâm Lâm vươn vai một cái, đó đặt tay lên vai Tinh Tinh, dồn nửa trọng lượng cơ thể lên cô.
"Vậy thôi, lặn nhé?"
"Cháu gái bà ngoan quá."
Tô Diên: "..."
Kỷ Uyên buộc mái tóc dài bằng dây thun: " chuẩn chút nước trái cây cho Tinh Tinh, để lúc con bé chơi mệt cái mà uống."
Mặc bikini?
Các ông bố khẳng định chuyện đó là thể nào!
Khách sạn là căn hộ tổng thống đặt , chỉ việc xách vali ở.
Tinh Tinh gật đầu: "Được mà, sư phụ còn dạy em học cách sinh tồn nơi hoang dã nữa, cũng thể học cái đấy."
"Làm phiền ."
"Bố cũng mệt , thôi con gái, ngủ thôi, chiều chúng chơi tiếp."
Cái phân biên giới.
Dù tiêu chuẩn thẩm mỹ ở mỗi quốc gia thể khác , nhưng những nhan sắc thực sự đỉnh cao thì ở cũng dễ dàng tán thưởng.
An Thanh là đầu tiên chịu nổi ánh mắt của con gái, dù thế nào cũng cưng chiều thôi.
Không ở bên con gái, tắm nắng một chút cũng xong !
Vừa khỏi cổng trường, cô thấy Ba Tô Diên đến đón.
Tinh Tinh chào tạm biệt bạn bè, kéo Giang Cẩm Thành chạy về phía bố .
Tần Bác Khanh lạnh lùng : "Chúng đáng lẽ nên tìm một vùng biển riêng tư."
Anh bước theo : " cũng ."
Đôi mắt tinh ranh của Tinh Tinh chớp chớp, chỉ tay xuống làn nước biển.
An Thanh gật đầu, cả hai cùng lúc hít một thật sâu.
Tinh Tinh giơ ba ngón tay lên, bắt đầu đếm ngược trong lòng, mỗi con trôi qua gập một ngón tay xuống.
Khi ngón tay cuối cùng gập , cả hai đồng thời nhắm mắt, lao xuống làn nước biển.
Mọi âm thanh náo nhiệt bỗng chốc tan biến khi họ lặn xuống nước.
Hai làn nước trong xanh, cùng lặn xuống nơi sâu hơn.