Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 797: Cáo đỏ

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:00:42
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Khi bộ bằng chứng cho vụ lật ngược tình thế đều do Tinh Tinh tìm về, Mục Thâm và Tô Diên kinh ngạc vô cùng cảm động.

 

"Bảo bối nhà mà giỏi giang thế ."

Tô Diên cường điệu trao cho Tinh Tinh một cái ôm thắm thiết: "Ba cảm động quá mất. Con thích món gì để ba mua cho, hoặc là ba đưa tiền để con tự mua nhé?"

 

Tinh Tinh vỗ vỗ vai Tô Diên, gương mặt rạng rỡ như hoa: "Không cần ạ, Tinh Tinh cũng tiền mà."

 

"Thế thì giống ."

 

Tô Diên dứt lời liền chuyển ngay mười vạn tệ cho Tinh Tinh.

 

"Tiền tiêu vặt ba cho đấy, cầm lấy mà mua kẹo ăn."

 

Chừng tiền thì mua bao nhiêu kẹo cho xuể cơ chứ?

 

Phía Mục Thâm cũng chuyển sang mười vạn, Tinh Tinh lịch sử chuyển khoản điện thoại mà chút dở dở .

 

Cô thực sự hề thiếu tiền, quần áo trang sức ở nhà đều các ba sắm sửa đủ đầy, cầm tiền trong tay cô cũng chẳng tiêu .

 

À đúng , gửi thêm một khoản cho bên "Nhà vui T.ử Tử", dạo lượng động vật lạc và trẻ mồ côi nhận nuôi ở đó tăng lên .

 

"Cáo nhỏ ngoan nào, đừng sợ nhé."

 

"Đi thôi, về thôi."

 

Sau khi gây mê bằng châm bạc, còn sạch vết thương và lông cho cáo, dọn sạch phần lông quanh miệng vết thương mới .

 

Tô Diên cứ thế c.ắ.n ngón tay lải nhải một tràng dài, đến khi đầu mới phát hiện Mục Thâm và An Thanh vốn đang cạnh biến mất tăm, ngay cả xe cũng còn!

 

Nhìn chiếc trực thăng đang dần bay xa, Tô Diên tức đến độ c.ắ.n ngón tay liên tục.

 

"Sư phụ, sư phụ, ở đây một con cáo thương ở bụng ."

 

Xử lý xong miệng vết thương thì cũng vài giờ trôi qua.

 

"Con , sư phụ bên cạnh quan sát."

 

Tinh Tinh dẫn theo Nam Cung Tuân từ từ xổm xuống.

 

Kỷ Uyên và Giang Cẩm Thành cũng bám sát theo .

 

Con cáo nhỏ tỏ vô cùng cảnh giác với hai xuất hiện, nhưng sự dỗ dành thuần thục của Tinh Tinh, nó sớm trở nên ngoan ngoãn.

 

"Xong ."

 

Vết thương của con cáo khá nghiêm trọng, dùng châm bạc gây mê cục bộ , nếu lát nữa đau quá nó vùng vẫy thì tài nào tay .

 

...

 

Tinh Tinh và Nam Cung Tuân tìm rau dại và củi khô, Hoa Ảnh cưỡi hổ đại vương tìm trái cây rừng.

 

Nghe thấy tiếng động, con cáo đỏ khẽ động đậy đôi tai, thở dồn dập, nó ngước đầu về phía Tinh Tinh bằng ánh mắt đầy cảnh giác, thậm chí còn nhe răng khè khè phát âm thanh đe dọa.

 

"Đệch!!!

 

Mấy lái xe cho ngay!!!"

 

Trên cổ tay cô thiếu nữ buộc một sợi dây thừng, đầu buộc Nam Cung Tuân - kẻ "mù đường" chính hiệu.

 

Hoa Ảnh oai phong lẫm liệt cưỡi lưng hổ đại vương, một tay cầm cung tên, tay xách theo mấy con thỏ rừng xám xịt và một con cá lớn.

 

"Để ."

 

Giang Cẩm Thành bước tới, cẩn thận bế con cáo nhỏ còn chút sức lực nào lên.

 

Tinh Tinh lập tức vui vẻ hẳn lên, nụ môi tựa như một thiên thần nhỏ, vô cùng sức truyền cảm.

 

Nam Cung Tuân ở bên cạnh cẩn thận lau mồ hôi cho Tinh Tinh.

 

Giọng mềm mại, thanh thúy vang vọng giữa đại ngàn, Tinh Tinh thoăn thoắt chạy đến bên cạnh con cáo thương.

 

Sau khi những lùm xùm mạng lắng xuống, Tinh Tinh, Kỷ Uyên, Giang Cẩm Thành và Nam Cung Tuân từ biệt nhóm Mục Thâm để tiến về phía Thung lũng Phiêu Diễu.

 

"Ngoan nào cáo nhỏ, đừng sợ, thương đau lắm đúng ?

 

đến để xem vết thương cho bạn đây, đừng sợ, đừng sợ nhé."

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-797-cao-do.html.]

Động vật vốn lớp lông dày, hơn nữa các huyệt đạo cũng khác biệt với con , vì thế việc tìm chính xác huyệt vị và hạ châm lên động vật khó hơn nhiều so với việc chữa trị cho .

 

Họ tới đây sáu ngày, rời khỏi vùng đất của tộc Hoa Linh để tiến sâu nơi xa hơn, dọc đường đều dựng lều ngủ qua đêm.

 

Tô Diên: "..."

 

Nam Cung Tuân lập tức lấy từ trong ba lô một miếng thịt cắt sẵn.

 

Rừng sâu an như bên ngoài, độc xà mãnh thú thể xuất hiện bất cứ .

 

yên tâm với cái tính mù đường và mơ hồ của ba Nam Cung, nên khi ngoài cứ buộc dây tay cho chắc ăn.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Giọng của Tinh Tinh mang theo ý vị vỗ về, con cáo đỏ vốn đang bồn chồn vì vết thương dần dần dịu sự an ủi của cô.

 

Kỷ Uyên mỉm hiền từ, xoa đầu Tinh Tinh khen ngợi một câu.

 

Sau đó là kiểm tra xem trong vết thương dị vật , khâu , bôi t.h.u.ố.c bột do Kỷ Uyên chuẩn và băng bó cẩn thận.

 

"Ngoan, ăn chút gì , giúp bạn kiểm tra vết thương."

 

"Ba cho con một miếng thịt với."

 

"Huhu...

 

thật , còn lâu mới gặp Tinh Tinh.

 

Cũng may Nam Cung Tuân xong cái thiết liên lạc cho Tinh Tinh, nếu thì đến liên lạc cũng chẳng .

 

Chẳng Kỷ Uyên chăm sóc cho con bé nữa, cả Nam Cung Tuân cái đồ mù đường đó theo gì?

 

Để món tráng miệng cho dã thú trong rừng chắc..."

 

"Khá lắm, Tinh Tinh học ."

 

Giang Cẩm Thành đặt con cáo thương lên lớp cỏ khô trải sẵn, sang giúp Kỷ Uyên xử lý con mồi chuẩn nấu cơm.

 

"Cáo nhỏ , mấy ngày tới bạn cứ ở sinh hoạt cùng chúng nhé, nếu vết thương sẽ khó lành lắm đó."

 

Nếu thế giới động vật cũng hóng hớt, thì đây chắc chắn là một tin sốc.

 

"Mọi về ."

 

Quy tắc của rừng già cô và sư phụ sẽ phá vỡ, chẳng hạn như việc sói săn mồi...

 

Họ chỉ chuyên tìm những con vật lạc hoặc thương để chữa trị, bất kể là mãnh thú ăn thịt những con thú ăn cỏ nhỏ nhắn đều đối xử bình đẳng như .

 

Tinh Tinh gật đầu.

 

Những ngày theo sư phụ chạy khắp rừng xanh đồng cỏ, phụ giúp và học hỏi ông, những vết thương hoặc bệnh nhẹ Kỷ Uyên đều để cô tự tay thực hiện, nhờ đó cô cũng học nhiều.

 

Dù ở ngoài hoang dã nhưng đồ ăn của họ hề sơ sài, hơn nữa là những nguyên liệu tự nhiên từ rừng thẳm nên hương vị càng đậm đà hơn.

 

Cuối cùng, dùng băng gạc thắt một cái nơ bướm lưng cáo, Tinh Tinh Kỷ Uyên với đôi mắt trong veo.

 

Ngón tay Tinh Tinh vê nhẹ châm bạc, khi hạ châm đều sư phụ một cái, đợi ông xác nhận mới dám tay.

 

Đợi khi tâm trạng con cáo định, Tinh Tinh khẽ giật sợi dây tay, lúc mới dắt Nam Cung Tuân chậm rãi bước tới.

 

Tinh Tinh đưa miếng thịt , thấy nó ngốn ngấu ăn sạch mới bắt đầu kiểm tra vết thương ở bụng con cáo đỏ.

 

Hẳn là mãnh thú cỡ lớn c.ắ.n, trốn thoát đến đây là mạng lớn lắm .

 

Khi cơm canh chuẩn xong, bầy sói săn cũng trở về, trong đó còn lẫn một con ch.ó đen và một con hổ trắng lớn.

 

Con hổ vốn sống độc lập chạy bầy sói sống chung, mà bầy sói chẳng hề bài xích, quả là một sự kết hợp kỳ quái đến cực điểm.

 

Sống ở núi Phiêu Diễu vài tháng, bầy sói ngày càng béo , khỏe mạnh.

 

Trong mấy tháng qua, vài con sói già cũng lượt qua đời do tuổi già sức yếu, chúng trong sự mãn nguyện.

 

Ngay cả giây phút cuối cùng, khi răng còn nhai nổi, lũ sói trẻ khỏe mạnh nhai nát thức ăn để mớm cho chúng.

 

Thường thì những con sói già khi cảm thấy cơ thể sẽ lặng lẽ rời đàn, tìm một nơi cô độc chờ c.h.ế.t để liên lụy đến bầy.

 

vì bầy sói của Tiểu Bạch Bạch nguồn thức ăn dồi dào nên nỗi lo đó, những con sói già đều thanh thản.

 

Tất nhiên, xác của chúng vẫn trả về cho tự nhiên, thức ăn cho các loài động vật khác.

 

 

Loading...