Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 800: Chú chim nhỏ béo tròn

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:00:45
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/8zz50AgD0c

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Oa, ở chú chim nhỏ béo mầm thế !"

 

"Đáng yêu quá, tròn xoe y như bánh trôi ."

 

Con gái đúng là sức kháng cự những thứ nhỏ nhắn xinh xắn thế .

 

Vừa thấy nhóc tì béo ú vai Tinh Tinh, đứa nào đứa nấy mắt cũng sáng rực lên, suýt thì phụt m.á.u mũi vì quá mức dễ thương.

 

Thang Viên đám con gái đang bằng đôi mắt sáng quắc như sói đói thì lập tức xù lông, cả cơ thể trông càng thêm bông xốp. Nó sợ hãi rúc sâu trong tóc của Tinh Tinh, chỉ để lộ mỗi cái đuôi vểnh lên và cái m.ô.n.g tròn lẳn bên ngoài, cứ thế lắc qua lắc .

Cái điệu bộ trông càng đáng yêu hơn. Quả nhiên, đám con gái đồng loạt hét khẽ lên đầy phấn khích.

 

"Á á á!!

 

Đáng yêu quá mất, Tinh Tinh ơi, đây là nuôi ?

 

Chim giống gì thế , béo mầm thế trông cưng xỉu, thể cho chạm một cái thôi, một cái thôi ?"

 

"Tớ cũng sờ thử, trông nó mềm mại quá mất."

 

"Đừng gần quá, ngộ nhỡ nhóc con sợ quá bay mất thì ."

 

Tinh Tinh nghiêng đầu, cảm nhận Thang Viên vì quá căng thẳng mà đang dùng cái mỏ nhỏ xíu mổ nhẹ tóc , cô vội bảo khẽ thôi.

 

"Nó tên là Thang Viên, thực các cũng từng thấy nó , chính là con chim non mà nhặt đợt dã ngoại đấy."

 

"Hóa là nhóc con may mắn đó ?

 

Lúc trông nó chẳng mấy cọng lông, gầy , ngờ lớn lên mầm mỡ thế ."

 

"Tiếc quá, tớ nhớ đợt đó nó còn hai đứa em nữa, nhóc con đáng yêu thế mà mấy đứa sống nổi."

 

"Suỵt...

 

đừng nháo nữa, chúng sắp học , em bay lung tung đấy, thầy giáo bắt thì chị cứu em ."

 

Giang Cẩm Thành mở ba lô lấy một túi bỏng ngô vị bơ.

 

Một hạt cho Thang Viên, còn nguyên túi cho Tinh Tinh.

 

"Ăn đường ?"

 

Tinh Tinh toe toét với Giang Cẩm Thành, bốc mấy hạt bỏng ngô nhét tay , nhỏ giọng :

 

"Anh cũng ăn ."

 

Giang Cẩm Thành cất Thang Viên ngăn bàn.

 

Nhóc con mũm mĩm rũ rũ lông vũ, thò cái đầu nhỏ về phía Tinh Tinh, cũng coi như ngoan ngoãn bay ngoài.

 

Bỏng ngô để ngay trong ngăn bàn, ăn lúc nào cũng thể lấy.

 

"Chậc chậc chậc...

 

đám con gái đúng là như hổ vồ mồi, chẳng qua chỉ là một con chim nhỏ thôi mà, cần quá lên thế ?"

 

Tề Viễn dứt lời cái miệng "ngứa ngáy" Giang Cẩm Thành phóng cho một "đao" bằng ánh mắt sắc lẹm.

 

"Cậu Thang Viên là cái gì cơ?"

 

Tề Viễn lập tức cảm thấy gáy lạnh toát, nhích m.ô.n.g lùi sang một bên, vẻ mặt đầy cảnh giác Giang Cẩm Thành.

 

"Anh, thế?

 

Em cũng với Tinh Tinh."

 

Giang Cẩm Thành lạnh lùng hừ một tiếng: "Nói Thang Viên cũng ."

 

Thang Viên là do và Tinh Tinh cùng nuôi lớn, đương nhiên phép .

 

Tề Viễn: "Cái gì trời?

 

Con chim đó là con trai chắc?"

 

Giang Cẩm Thành cầm một cuốn sách ném thẳng trán : "Không chuyện thì ngậm miệng ."

 

Tề Viễn đầy vẻ ủy khuất, em bên cạnh an ủi thì thôi, còn nhạo !

 

"Thôi , bọn cái duyên đó .

 

Thang Viên đừng sợ nhé, các chị , mau đây chơi với tụi chị nào."

 

Giọng điệu chẳng khác nào Bà Ngoại Sói đang dụ dỗ Cô Bé Quàng Khăn Đỏ.

 

Nhóc Thang Viên lắc lắc cái m.ô.n.g nhỏ, càng rúc sâu cổ Tinh Tinh hơn.

 

"Khụ...

 

giờ học còn cái gì đấy."

 

Là giọng của Thầy Tần - Tần Bác Khanh.

 

Thầy giáo đến , đám đông vây quanh Tinh Tinh lập tức tản .

 

Giang Cẩm Thành thong thả trở về chỗ , tay vung lên tóm gọn nhóc con vai Tinh Tinh xuống.

 

Nhóc mập mạp khẽ vỗ cánh bay xuống gối Tinh Tinh, rũ rũ lông bẹp xuống đó.

 

"Chíp."

 

Nhóc con khẽ kêu một tiếng, như đang nũng.

 

Tinh Tinh liếc thầy giáo bục giảng, đưa ngón tay xoa xoa đầu Thang Viên.

 

Nhóc con tròn xoe mắt Giang Cẩm Thành, còn dùng mỏ nhỏ mổ tay , chân quào quào mấy cái.

 

Giang Cẩm Thành một một chim tương tác, ánh mắt về phía Tần Bác Khanh.

 

"Thầy ơi, lúc lớp bạn ăn kem đấy ạ."

 

Bị mách lẻo , Tinh Tinh phồng má tức giận lườm Giang Cẩm Thành một cái.

 

Tần Bác Khanh về phía Giang Cẩm Thành.

 

"Trước đó em hứa với thầy những gì?"

 

Tinh Tinh thè lưỡi: "Em ăn nhiều , đây mới là ly đầu tiên mà."

 

Giang Cẩm Thành thành thật khai báo: "Trong giờ học còn ăn kem que nữa ạ."

 

Vì liên quan đến sức khỏe của Tinh Tinh nên cũng tán thành việc cô ăn quá nhiều đồ lạnh.

 

Tần Bác Khanh bước tới, b.úng nhẹ trán nhỏ của cô: "Kem ăn nhiều."

 

Tinh Tinh bĩu môi: "Thôi , giờ em ăn nữa, nhưng chiều tan học em ăn thêm một ly kem nữa đấy."

 

Thầy Tần gật đầu, cô bé lập tức tươi rạng rỡ, đôi mắt trong veo lấp lánh như ánh .

 

Nụ thuần khiết khiến đối diện cũng bất giác thấy vui lây.

 

Đến giờ thể d.ụ.c giữa giờ, cuối cùng cũng thợ đến sửa điều hòa.

 

Tinh Tinh dẫn theo Giang Cẩm Thành cùng Thang Viên chạy đến văn phòng của Tần Bác Khanh.

 

Trong văn phòng chỉ Tần Bác Khanh, cả căn phòng thu dọn sạch sẽ ngăn nắp, sách giá đều xếp theo thứ tự từ cao đến thấp.

 

Trên bàn việc đặt một con b.úp bê mô phỏng hình dáng Tinh Tinh lúc nhỏ, đó là món quà Kỷ Uyên gửi từ nước ngoài về hồi Tinh Tinh mới tìm các ba.

 

Có vài con b.úp bê như , mỗi ba đều một cái, và Giang Cẩm Thành cũng một cái.

 

Ngoài b.úp bê thì chỉ còn chậu Băng Đăng Ngọc Lộ mà Tinh Tinh tặng, đang phát triển , trong suốt và xinh vô cùng.

 

Tinh Tinh quá quen thuộc với nơi , cô bước thẳng mở chiếc tủ lạnh nhỏ trong văn phòng , bên trong đầy ắp kem, trái cây và các loại sữa chua.

 

Đồ ở đây tất nhiên Tần Bác Khanh ăn, bộ đều chuẩn cho Tinh Tinh.

 

Mùa hè thì đặt tủ lạnh, mùa đông thì bằng tủ giữ nhiệt, bên trong là món Tinh Tinh thích.

 

Tinh Tinh lập tức lấy một chùm nho, mấy quả dâu tây và một chai sữa chua cổ truyền.

 

Đang định lấy kem thì tóc đuôi ngựa của cô ai đó túm .

 

"Anh, mách lẻo , cho ăn nho nữa bây giờ."

 

Tinh Tinh ôm đống trái cây và sữa chua xuống cạnh Giang Cẩm Thành.

 

"Dù mách lẻo thật, nhưng em cũng hẹp hòi.

 

Lát nữa về đàn một bài, , hai bài, đàn hai bài piano cho em thì em mới hết giận."

 

Cô chớp chớp đôi mắt to tròn thiếu niên, bộ dạng kiểu "em dễ dỗ dành ".

 

Giang Cẩm Thành cô bằng ánh mắt nhu hòa: "Được, Tinh Tinh bao nhiêu cũng đàn bấy nhiêu."

 

Tần Bác Khanh trơ mắt con gái ngốc nghếch nhà cứ thế chủ động đ.â.m đầu hang sói của "con sói con" Giang Cẩm Thành , nhất thời cảm thấy bất lực.

 

Ông b.úng nhẹ trán Tinh Tinh: "Muốn piano bảo Ba Tô Diên đàn cho?"

 

Tinh Tinh ôm trán bĩu môi: "Đây là hình phạt dành cho Cẩm Thành Ca Ca mà.

 

Với , Ba Tô Diên giờ đang bận lắm, em phiền ba."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-800-chu-chim-nho-beo-tron.html.]

 

là một đứa trẻ thấu hiểu cho ba .

 

Giang Cẩm Thành: "Không chú, chú cần lo cho cháu, cháu thấy phiền chút nào ạ."

 

Tần Bác Khanh: "..."

 

Ai lo cho chứ...

 

Hai cùng nhóc chim mập đó ăn uống, mãi đến khi giờ học mới vội vàng rời .

 

Tan học về nhà, Giang Cẩm Thành thực sự đàn cho Tinh Tinh mấy bản nhạc.

 

Trong phòng nhạc liên tục vang lên những tiếng đàn du dương.

 

Mấy con mèo trong nhà quá quen thuộc, nhảy nhót khung leo trèo, thỉnh thoảng đuổi theo nhóc Thang Viên duy nhất.

 

Thang Viên vốn nhát gan, đuổi cho bay loạn xạ, cuối cùng chỉ khi đậu lên đầu Tinh Tinh thì lũ mèo mới chịu dừng .

 

Cậy thế bảo kê, nhóc con vểnh đuôi lên trời, đậu đầu Tinh Tinh kêu "chíp chíp" thách thức lũ mèo bên , vẻ mặt cực kỳ đắc ý.

 

Tinh Tinh tóm lấy nhóc con xuống, gõ nhẹ mỏ nó mấy cái.

 

"Em ngoan một chút nhé."

 

Thang Viên trưng bộ mặt ngây thơ vô tội.

 

Đàn xong, Tinh Tinh bài tập dẫn theo đám thú cưng về nhà.

 

Hôm lên lớp, giáo viên cũng thông báo một tin khiến cả trường sôi sục: Sắp trận thi đấu bóng rổ giao hữu.

 

Lần chỉ học sinh trong trường mà còn cả học sinh trường Nam Dương tham gia.

 

Khác với tiểu học và trung học cơ sở, tiêu chuẩn tuyển chọn học sinh trung học phổ thông của Phong Hoa khắt khe.

 

Ngay cả những học sinh học tại trường từ nhỏ, khối cấp ba cũng thành tích cực kỳ xuất sắc.

 

Người thừa kế các gia tộc hào môn ở Phong Thành cơ bản đều học cấp ba tại Phong Hoa, ngay cả hào môn ở các thành phố khác cũng gửi con em đến đây.

 

Mấy ngày nay trong trường cũng bàn tán về tin .

 

Khối cấp hai và cấp ba của Phong Hoa cách khá xa, tương đương với hai cơ sở riêng biệt.

 

Phùng Lâm Lâm kéo tay Tinh Tinh, trông hưng phấn chẳng khác gì mất trí.

 

"Tư Nam, Tư Nam!!"

 

"Thẩm Phong!

 

Đàn Thẩm Phong em !!"

 

Tinh Tinh thắc mắc: "Tư Nam là ai thế?"

 

"Đó là nhân vật nổi tiếng của trường đấy!

 

Ở học viện Phong Hoa , ngoại trừ Thầy Tần, và Giang Cẩm Thành, thì nổi tiếng nhất chính là Tư Nam và Thẩm Phong của đội bóng rổ.

 

Hai thì vì vẫn là học sinh cấp hai nên chỉ nổi tiếng ở khối trung học cơ sở thôi."

 

Tinh Tinh chợt hiểu: "Bóng rổ ..."

 

"Tại khối cấp hai tụi thi đấu như nhỉ?

 

Giá mà trường tổ chức một trận, để phô diễn tư cho các bạn nữ xem thì mấy."

 

Giáo viên ném một viên phấn về phía Tề Viễn: "Ngày nào cũng thấy lẻo mép.

 

Bé tí tuổi đầu tán gái , tâm trí đó thì dồn việc học , thì đến cửa khối cấp ba cũng chẳng bước nổi ."

 

Đến ngày thi đấu, đông học sinh cầm hoa cổ vũ và gậy đập náo nức cổ vũ cho đội bóng trường , khí vô cùng cuồng nhiệt.

 

Giang Cẩm Thành ném cái lạnh lẽo về phía Phùng Lâm Lâm.

 

Chẳng qua cũng chỉ là hai gã đàn ông thôi mà, gì mà , bộ mặt họ nở hoa .

 

Anh tiến sát tai Tinh Tinh nhỏ: "Cũng thường thôi, chắc trai bằng , chơi bóng rổ mới gọi là cực phẩm."

 

Tinh Tinh còn đang ngơ ngác hiểu tại Cẩm Thành Ca Ca tự dưng che mắt , giọng điệu sặc mùi "giấm chua" của thì nghiêng đầu :

 

"Anh ơi, đang ghen ?

 

Yên tâm , với em thì chẳng ai bằng , trai nhất."

 

Giang Cẩm Thành bèn liếc cái gã tên Tư Nam sân bóng .

 

Cũng chỉ thế, hai mắt một mũi một miệng, , còn lâu mới bằng .

 

" Tư Nam và Thẩm Phong, một là học thần khối cấp ba, một là trùm trường, cả hai đều là nam thần của trường . Quan trọng nhất là họ chơi bóng rổ cực siêu, ngay cả khối cấp hai chúng cũng khối nữ sinh sang đó chiêm ngưỡng phong thái của nam thần đấy."

"Ngồi xuống, cái thể thống gì thế ."

 

"Chíp chíp~"

 

"Xem giỏi giang kìa, học thôi."

 

Trận đấu bên bắt đầu, Giang Cẩm Thành với vẻ chán trường, chốc chốc sang Tinh Tinh một cái.

 

Thầy giáo hậm hực lườm một cái tiếp tục giảng bài.

 

"Chắc hẳn các em , khối cấp ba của học viện chúng sắp tổ chức thi đấu bóng rổ, khi đó học sinh trường sẽ đến nhà thi đấu để xem."

 

Trường Phong Hoa chỉ những con em gia tộc giàu bồi dưỡng ưu tú từ nhỏ, mà còn chiêu mộ những học sinh bình thường thành tích học tập xuất sắc.

 

Nếu thành tích đủ , trường chỉ miễn học phí mà còn hỗ trợ thêm nhiều tài nguyên học tập chất lượng.

 

Còn một nguyên nhân nữa là các mối quan hệ.

 

Vùng đất Phong Thành đặc biệt trù phú, những gia tộc quyền quý ở đây đều tên tuổi thế giới.

 

Một gia đình giàu hạng trung ở đây, nếu đến thành phố khác lẽ cũng là hào môn bậc nhất.

 

Nếu con cái họ thể kết giao với các thiếu gia, tiểu thư ở đây, chắc họ mơ cũng bật tỉnh giấc.

 

"Á á á!!

 

Đàn Tư Nam trai quá, thấy , thấy Tinh Tinh!"

 

Cậu hỏi cô bé mềm mại như chú thỏ con bên cạnh.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Nói đoạn, Phùng Lâm Lâm liền ôm mặt bắt đầu vẻ cuồng si.

 

, Phong Hoa còn các lớp năng khiếu, từ vũ đạo, âm nhạc đến mỹ thuật thể d.ụ.c đều đủ.

 

Nhiều con em nhà giàu thành tích học tập lẹt đẹt vẫn thể khối cấp ba nhờ một năng khiếu ưu tú, nhưng tiền đề là đạt thành tích xuất sắc trong lĩnh vực đó.

 

Phùng Lâm Lâm Tinh Tinh với vẻ mặt kiểu " mà cũng ".

 

Khi các thành viên đội bóng rổ tiến sân, bầu khí càng đẩy lên cao trào.

 

Thứ nhất là vì nơi đây đội ngũ giáo viên nhất Phong Thành, nay thêm Tần Bác Khanh trấn giữ, cơ hồ ai về cũng đều vắt óc tìm cách nhét con em trường Phong Hoa.

 

Tề Viễn phục: "Sao chứ, học lực của tớ tuy kém nhưng thể d.ụ.c khá mà.

 

Không dựa điểm thì tớ lớp năng khiếu, chỉ là lẽ cùng lớp với Cẩm Thành Ca thôi."

 

Tinh Tinh Giang Cẩm Thành kéo xuống, đầu óc choáng váng vì tiếng hét của Phùng Lâm Lâm.

 

"Thi đấu gì cơ?"

 

"Này ...

 

?

 

Trường Phong Hoa sắp thi đấu với trường Nam Dương đấy."

 

Dù cùng là học sinh trong hệ thống học viện Phong Hoa, nhưng những học sinh cấp hai như họ thể cấp ba Phong Hoa cũng chẳng bao nhiêu .

 

Nghe xung quanh cũng gọi tên Tư Nam và Thẩm Phong, Tinh Tinh tò mò sang, nhưng kịp rõ thì mắt che .

 

Giang Cẩm Thành ngượng vui.

 

Ngượng vì ghen với hai chẳng hề quen , vui vì những lời Tinh Tinh .

 

Trận bóng rổ giữa Phong Hoa và Nam Dương nhanh ch.óng diễn .

 

Giống như ngày hội thể thao trường, học sinh trường sắp xếp chỗ định khán đài.

 

Giang Cẩm Thành thấy cô bạn khen ngợi những trai khác trai ngay mặt Tinh Tinh thì lập tức vui.

 

Giang Cẩm Thành lộ rõ vẻ chê bai.

 

"Cậu đấy, cứ chịu yên thế nhỉ."

 

Tinh Tinh thu hồi tầm mắt khỏi trận đấu bóng rổ gật đầu, đó thấy Giang Cẩm Thành mở ba lô , bên trong chứa đủ loại kẹo, là những hương vị mà cô thích.

 

"Chọn một viên ."

 

Tinh Tinh: "..."

 

"Anh ơi, quá đáng thật đấy, nhiều thế mà chỉ cho em chọn một viên!"

 

 

Loading...