Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 808: Là vì tốt cho mày

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:01:18
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hai cô gái sợ đến mức mặt còn giọt m.á.u, la hét lùi sang một bên.

 

Tô Ngữ thì vô cùng hổ báo vớ lấy một vỏ chai rượu, một chân dẫm lên bàn.

 

"Thằng nào dám bước qua thử xem?

 

Bà đây đ.á.n.h gãy cổ chúng mày!"

 

Đám học sinh Nam Dương: "..."

 

Bọn chúng trực tiếp né cô nàng để tìm khác gây sự.

 

Thẩm Phong và Tư Nam cùng mấy con trai khác lao đ.á.n.h với đối phương.

 

Chỉ điều bọn chúng mang theo gậy gộc, khiến nhóm Thẩm Phong chút bất lợi.

 

Phía Giang Cẩm Thành cũng một kẻ cầm gậy giáng xuống đầu.

 

Ngay lúc cây gậy sắp rơi trúng, một cái chân nhỏ nhắn từ bên cạnh đá v.út lên, đá bay kẻ đó ngoài.

 

nghĩa là bay ngoài, kẻ đó rơi phịch xuống ngay bên cạnh Hạc Hạo, suýt chút nữa đập trúng .

 

Hạc Hạo kẻ đất sang phía Giang Cẩm Thành.

 

Tinh Tinh thu chân , thấy nên cứ ngỡ là Giang Cẩm Thành đá qua.

 

"Khá đấy nhóc con, cũng chút bản lĩnh."

 

Thế là nhặt cây gậy bóng chày đất lên định lao Giang Cẩm Thành.

 

Tô Ngữ: "Khốn khiếp!

 

Mày bắt giữ một cô bé để uy h.i.ế.p, mày còn là đàn ông hả!"

 

Giang Cẩm Thành nhấn vai Tinh Tinh: "Để ."

 

Đám học sinh Nam Dương cô bé trông vẻ hiền lành vô hại mà suýt nữa thì quỳ xuống lạy lục.

 

Cô bé nhỏ nhẹ chào vị cảnh sát đang sang, nụ trông cực kỳ vô hại và vô tội.

 

Ngoại trừ Thẩm Phong và Tư Nam còn đ.á.n.h đ.ấ.m, những khác trong đội bóng rổ đụng đám Nam Dương gậy gộc đều chịu thiệt thòi lớn.

 

Cũng may phần lớn hỏa lực đều Giang Cẩm Thành và Thẩm Phong thu hút hết, bọn họ mới quá thê t.h.ả.m.

 

Về sự tham gia của Thẩm Phong, cục diện trận chiến xoay chuyển .

 

Hạc Hạo: "Láo toét, tao đ.á.n.h nông nỗi , rõ ràng là bọn mày tay !"

 

"Con trai, con trai của thế , thương đến mức chứ, con cưng của ơi, đứa nào thất đức đ.á.n.h con trai thế !"

 

"Oa!!!"

 

Cây gậy bóng chày trong tay Hạc Hạo vung xuống, Giang Cẩm Thành dành cho một cái khinh bỉ, một tay bắt lấy cây gậy.

 

Trong ánh mắt ngỡ ngàng của , Giang Cẩm Thành giật mạnh một cái lấy mất cây gậy, tung chân đá bụng Hạc Hạo khiến bay xa.

 

Tinh Tinh: "Hóa thích gọi bằng ông nội thế ~"

 

Cái bộ dạng đó quả thực là t.h.ả.m hại nỡ .

 

"Được , , sẽ trả thù cho con, con chờ đấy..."

 

Nhìn thấy cảnh sát, Hạc Hạo cảm động đến mức suýt .

 

Hắn mặt mũi bầm dập, mang theo thương tích bò lê bò lết chạy đến ôm đùi chú cảnh sát, nước mắt nước mũi giàn dụa.

 

"Con trai, con chỉ nhầm chứ?"

 

Tinh Tinh quật ngã xuống còn bồi thêm vài cú đ.ấ.m mặt, khiến la hét t.h.ả.m thiết.

 

Tinh Tinh khép hai chân , hai tay đặt đầu gối, toát lên vẻ ngoan ngoãn, đáng thương và bất lực.

 

Thật ngờ các là loại như !!

 

"Tất cả dừng tay cho tao, nếu tao khách sáo với nó !"

 

Bọn họ đoán Tinh Tinh sẽ , nhưng cũng ngờ một cô bé nhỏ thốn thế thể quật ngã một kẻ cao lớn bằng một cú vật qua vai như thế.

 

Hạc Hạo: "..."

 

Cũng nhờ hiệu quả cách âm của phòng bao cực , nếu với tiếng động thế , sớm kéo đến .

 

Nhóm Thẩm Phong: "..."

 

"Ai là tay ?"

 

Tất cả học sinh Phong Hoa đều chỉ Hạc Hạo: "Hắn ."

 

Cô bé rộ lên trông hiền lành, đợi Hạc Hạo hiểu chuyện gì thì trời đất cuồng, vị trí của đổi .

 

Từ đang chuyển thành bẹp đất, chỉ trong chớp mắt, đó một cơn đau thấu xương truyền từ lưng lên.

 

Sau đó, tất cả những trong phòng bao sót một ai đều bắt .

 

"Nó."

 

" thế, rõ ràng là chính liêm sỉ, định bắt lấy cô bé để uy h.i.ế.p chúng tự ngã nhào, thể vu oan cho đàn em ."

 

Tinh Tinh "ồ" một tiếng ngoan ngoãn lùi .

 

"..."

 

Tinh Tinh cao xuống Hạc Hạo: "Đừng giả c.h.ế.t, gọi bà nội đ.á.n.h nữa."

 

Trong phòng bao vang lên những tiếng la hét xé lòng.

 

Hạc Hạo thấy phe sắp thua đến nơi, thấy mấy cô gái đằng liền nảy ý đồ xa.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-808-la-vi-tot-cho-may.html.]

Hắn dậy lén lút tiến về phía Tinh Tinh, thừa lúc hỗn loạn tóm lấy trông vẻ dễ bắt nạt nhất.

 

Thẩm Phong với vẻ mặt kỳ quặc: "Hạc Hạo...

 

mày đừng nghĩ quẩn thế, mau buông em .

 

Xem như chúng cũng là quen cũ, thật đấy, tao khuyên là vì cho mày thôi."

 

Tinh Tinh bên cạnh Tô Ngữ, thấy thể giải quyết nên tham gia, chỉ là học sinh Nam Dương nào lao về phía thì tặng cho một cước, Tô Ngữ thì nhân cơ hội bồi thêm vài cái.

 

Tinh Tinh: "..."

 

Bị tạm giữ tại đồn cảnh sát, đó tất cả đều gọi phụ .

 

Mẹ của Hạc Hạo đúng lúc đang mua sắm gần đó, tin con trai đ.á.n.h thương liền lập tức chạy đến.

 

Hạc Hạo ôm bụng mặt mày vặn vẹo: "Đánh cho tao, mấy đứa cùng lên đ.á.n.h thằng nhóc cho tao!"

 

Hạc Hạo lập tức càng thêm đau lòng: "Mẹ, ngay cả cũng tin con!"

 

Đám học sinh Nam Dương: "..."

 

Tư Nam đẩy kẻ đó , lấy ngón tay quệt vết m.á.u ở khóe miệng, hướng về phía Giang Cẩm Thành lời cảm ơn.

 

Nhóm Thẩm Phong bộ dạng nghẹn khuất của Hạc Hạo mà suýt nữa thì điên .

 

" thế, bọn khinh bỉ !"

 

Giang Cẩm Thành: "...

 

Đừng gọi bằng ông nội nữa, cũng già đến thế."

 

Hắn chỉ tay Giang Cẩm Thành, lòng đầy căm hận.

 

Lúc thi đấu bóng rổ chịu thiệt tay thằng nhóc , giờ vẫn đ.á.n.h , ngờ thằng nhóc lợi hại thế.

 

Hắn bắt đầu dở thói ăn vạ quen thuộc.

 

Những khác: "!!!!!"

 

Cây gậy bóng chày trong tay ném lên cao, xoay vài vòng rơi xuống bắt gọn.

 

Cánh tay hất mạnh, cây gậy bóng chày bay v.út , đập trúng lưng một học sinh Nam Dương, kèm theo tiếng la hét t.h.ả.m thiết.

 

Một nhân viên phục vụ dẫn cảnh sát , cả phòng bao là một đống hỗn độn.

 

"Phải đó Hạc Hạo, đến hành động của quá hèn hạ, chứ cô bé thực sự là đối tượng để bắt ."

 

Với thủ của Giang Cẩm Thành, dù mười vây quanh cũng thành vấn đề.

 

Tinh Tinh: " nhỉ, thì...

 

gọi bằng cha !"

 

Cảnh sát gật đầu, Hạc Hạo với vẻ mặt cảm xúc: "Trông dễ lừa lắm ?

 

Nhìn cái vóc dáng nhỏ nhắn của , bảo em đ.á.n.h thế nào?

 

Với cái sức đó mà đ.á.n.h thì bật ngược mới là lạ, vu oan cho khác cũng nên tâm một chút chứ?"

 

Hạc Hạo thấy như thấy chỗ dựa vững chắc, lập tức bắt đầu mách lẻo.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Hạc Hạo chỉ Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành.

 

Hạc Hạo chỉ Tinh Tinh.

 

"Rầm" một tiếng, cửa đẩy : "Chính là ở đây, bên trong đang ẩu đả đ.á.n.h ."

 

Mẹ của Hạc Hạo hùng hổ theo hướng con trai chỉ, bỗng nhiên khựng mất vài giây.

 

"Hu hu hu...

 

con bắt nạt t.h.ả.m lắm, chú cảnh sát mau bắt hết bọn họ ."

 

"Mau buông tay , chúng cũng là vì cho thôi."

 

Hạc Hạo: "...

 

Đéo tin lời mày , quỳ xuống gọi ông nội tao thả nó !"

 

Đồn cảnh sát...

 

"Ai đ.á.n.h?"

 

"Mẹ!

 

Chính là nó đ.á.n.h con, đau c.h.ế.t mất."

 

"Chào chú cảnh sát ạ."

 

thật các cứ tin .

 

Mẹ Hạc như hổ cái xuống núi trừng mắt Tinh Tinh: "Chính mày bắt nạt con trai tao?

 

Phụ của mày ?

 

Hôm nay nhất định cho tao một lời giải thích!"

 

"Ồ?

 

giải thích thế nào?"

 

Một giọng trầm thấp vang lên từ cửa, giọng ẩn chứa uy quyền cực lớn.

 

Mọi qua, lập tức bóng hình cao lớn ngược sáng nơi cửa cho lóa mắt.

 

Mục Tổng xuất hiện, tự mang theo khí trường cực mạnh.

 

 

Loading...