Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 809: Phạt quỳ tạ tội

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:01:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Nghe con gái đ.á.n.h, là ai tay?"

 

Theo sát Mục Thâm là Tô Diên.

 

Anh gạt bỏ vẻ cợt nhả thường ngày, tiếng chất vấn dường như mang theo cả sát khí.

 

"Tinh Tinh, đứa nào đ.á.n.h con cứ với ba, ba sẽ giúp con đ.á.n.h trả gấp bội."

Ánh mắt đen thẳm của An Thanh trầm xuống, chằm chằm con Hạc Hạo. Cái khí thế như đại ca xã hội đen khiến hai con họ sợ đến mức ôm chầm lấy run cầm cập.

 

"Hóa là các ?

 

Sao thế?

 

Thua trận bóng phục, giờ đến đây gây sự?"

 

Tần Bác Khanh dùng đôi mắt lạnh lẽo nhóm học sinh Nam Dương, khiến đám học sinh trung học đó sợ đến mức suýt phát .

 

"Đứa nào bắt nạt con gái , xử nó!"

 

Bên cạnh Nam Cung Tuân đột nhiên chạy một con robot, trong nháy mắt xòe mấy cánh tay cơ khí.

 

Đầu cánh tay bàn tay mà là đủ loại d.a.o, cưa điện, cờ lê và b.úa các kiểu.

 

Năm dàn hàng ngang, ngược sáng ngay cửa phòng, bóng dáng cao lớn lạ thường khiến tất cả những mặt đều sững sờ vì kinh hãi.

 

Duy chỉ Tinh Tinh là đôi mắt sáng rực như .

 

Cô bé dậy định gọi ba thì cả lọt thỏm một vòng tay quen thuộc.

 

Giang Cẩm Thành cảm thấy lúc nãy nên tay nặng hơn vài cái, đúng là lỗ vốn .

 

Giọng cô bé mềm mại như đang nũng.

 

Hồi nãy lúc Hạc Hạo túm lấy cô bé, cũng chỉ lớn tiếng đe dọa vài câu suông, tay gì cả.

 

Giờ nghĩ thấy nọ cũng khá ngốc, tự dẫn kiếm chuyện mà chẳng xơ múi gì, ngược còn cô bé đ.á.n.h cho mặt mũi bầm dập.

 

Dẫu , Nam Cung Tuân vẫn quýnh quáng thu robot của .

 

Mấy gã đàn ông to xác cứ thế ngoan ngoãn chờ vị cảnh sát già đang hầm hầm quát tháo cho xong.

 

Đợi ông hết câu, Mục Thâm mới vội vàng lên tiếng.

 

Người đàn ông trung niên bụng phệ mấy ở cửa với vẻ khẩn thiết.

 

"Ba ơi, đều đến đây hết ?"

 

Phía truyền đến giọng ôn hòa, Tinh Tinh lập tức đòi tìm ba nữa mà ôm c.h.ặ.t lấy mặt, cái đầu nhỏ cọ cọ đương sự như một chú cún con.

 

Tinh Tinh giơ cánh tay lên cho ba xem: "Con thật sự mà, trái cái đến kiếm chuyện con đ.á.n.h cho nhẹ .

 

Ba ơi, đó chỉ là hai học sinh thuận mắt trẻ con đ.á.n.h thôi, họ cũng con, vả con cũng đ.á.n.h trả .

 

Mọi đừng khó họ nữa, kẻo bảo lớn bắt nạt trẻ con."

 

Sáng sớm hôm , Mục Thâm mở cửa thấy ba sẵn ở đó.

 

Cậu thiếu niên chính là kẻ cầm đầu gây sự hôm qua – Hạc Hạo, lưng đeo mấy cây gậy bóng chày, mặt mũi bầm dập cửa với vẻ phục.

 

Tô Diên đáp: "Con gặp chuyện thì tụi ba đến cho ?

 

Con gái , con thật sự chứ, lừa ba đấy chứ?"

 

Mục Thâm & Tần Bác Khanh: "..."

 

Đám Hạc Hạo thì vẻ hung hăng, nhưng thực tế v.ũ k.h.í họ mang theo đều là gậy gỗ, lúc đ.á.n.h cũng chừng mực, cùng lắm là chấn thương phần mềm.

 

Nếu thực sự là hạng tàn nhẫn thì thứ họ cầm chẳng đơn giản là gậy gỗ .

 

Tinh Tinh ngoan ngoãn dẫn Giang Cẩm Thành và sư phụ tới, giơ cái tay nhỏ lên.

 

"Đều đến bảo lãnh ?"

 

"Không gương cho con thì thôi, còn định dắt trẻ con đ.á.n.h lộn hả?

 

Cái , đừng quanh, đang đấy!

 

Con robot ?

 

Mang cả v.ũ k.h.í nguy hiểm đây, định hủy diệt thế giới chắc!"

 

" các ..."

 

Năm vị phụ đồng thời gật đầu.

 

Phải mất một lúc lâu mới giải thích rõ ràng chuyện.

 

Mục Thâm con Hạc Hạo một lượt, dẫn mấy học sinh trường Phong Hoa ngoài.

 

Ra vẻ cho cố , cuối cùng con gái khác cướp mất.

 

Cái quái gì thế !

 

"Nếu mày xin con bé đó, thì cứ đợi ba mày xử mày cho trò ."

 

"Chú cảnh sát ơi, là cháu ạ."

 

"Cái thằng con trời đ.á.n.h !

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-809-phat-quy-ta-toi.html.]

Suốt ngày chỉ gây họa cho bà đây.

 

Báo thù cái nỗi gì, giờ tao chỉ táng c.h.ế.t mày thôi.

 

Ai mày cũng dám đụng , mày ăn gan hùm mật gấu hả?

 

Mau xin cho tao!"

 

Vị cảnh sát già đẩy gọng kính: "Con gái các là đứa nào?"

 

Hạc Hạo: "..."

 

Mục Thâm xoa đầu cô bé: "Ba , tụi ba sẽ gì họ ."

 

Nói xong, bà hậm hực bỏ , như thể mới ôm lấy Hạc Hạo gọi "cục cưng bảo bối" là bà .

 

Cảnh sát: "..."

 

Lần thật sự nước mắt, ngay cả ruột cũng chẳng thèm quản nữa.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Vị cảnh sát già ngay lập tức biến thành rồng phun lửa: "Đến lãnh mà còn dám huênh hoang ở đây , định gì thế!

 

Muốn đ.á.n.h hả!

 

Đây là chỗ để các đ.á.n.h chắc?

 

Dạy bảo con cái kiểu đó đấy hả?"

 

Vì chuyện rõ, những lớn như họ đương nhiên sẽ chấp nhặt thêm, về nhà ai việc nấy.

 

Năm vị phụ : "..."

 

"Đại ca, giờ tính đây, hình như tụi đụng nhân vật tầm cỡ nào ."

 

Mẹ Hạc Hạo tát một cú đầu con trai, tát xong vẫn thấy hả giận bồi thêm mấy cú nữa.

 

Hạc Hạo tát đầu đứa đàn em lên tiếng: "Cần mày chắc, lão t.ử mắt để tự ."

 

"Mục Tổng , dắt con trai đến chịu tội với các ngài đây.

 

Thằng ranh con xin giao cho các ngài, xử thế nào cũng , chỉ cần...

 

chừa cho nó tàn là ."

 

Nhà họ Hạc cũng thuộc hàng hào môn.

 

Mẹ Hạc cho dù quản việc công ty nhưng vẫn nhận Mục Thâm.

 

Cái thằng nhóc thối tha nhà nghịch ngợm thì thôi , đằng đụng trúng con gái rượu của Mục Thâm!

 

Cũng may đứa con tuy báo hại cha nhưng dù cũng là con ruột, cuối cùng vẫn dắt về.

 

Chỉ là khi về cha ruột đuổi đ.á.n.h thế nào thì tạm thời bàn tới.

 

Bên , Tinh Tinh khi chào tạm biệt Thẩm Phong thì cùng các ba lên xe về nhà.

 

Nhóm Mục Thâm: "..."

 

Hạc Hạo với vẻ tội nghiệp: "Mẹ ơi, còn giúp con báo thù ?"

 

Một vị cảnh sát lão làng đẩy gọng kính, ánh mắt sắc sảo thoáng hiện lên lớp kính.

 

Mẹ ơi, dù cũng vớt con chứ!

 

Trong lòng Hạc Hạo cũng bắt đầu hoảng loạn, nhất là khi đám đàn em đứa nào cũng với vẻ mong chờ.

 

"Xin , nãy giờ chỉ là đùa thôi, chúng đến lãnh con gái."

 

"Cháu là con nhà ai?"

 

C.h.ế.t tiệt!!

 

"Sư phụ ơi~"

 

Tinh Tinh chỉ năm ba và sư phụ của : "Con của nhà họ ạ."

 

"Tinh Tinh hoảng sợ chứ?"

 

Hạc Hạo thể tin nổi cha : "Con còn là con ruột của hai đấy?

 

Có ai đối xử với con trai như ?

 

Ba, , là hai tráo !"

 

Hắn đỏ mặt tía tai vì hổ.

 

Sáng sớm ngày buộc mấy cây gậy lưng "phụ kinh thỉnh tội" thế , mặt mũi mất sạch !

 

Cha Hạc đá con trai một cái: "Mày còn dám hả!

 

Tao còn đang tráo mày đây, đứa con nào báo cha như mày ?

 

Bình thường ở trường đại ca vẻ thì thôi , giờ còn dám vác gậy bóng chày đ.á.n.h , tao dạy mày thế đấy hả?

 

Chữ nghĩa thì học, suốt ngày chỉ gây họa cho tao."

 

Tinh Tinh ló cái đầu nhỏ từ lưng Mục Thâm Hạc Hạo: "Cậu đang gì thế?"

 

Nhìn thấy Tinh Tinh, Hạc Hạo cảm thấy vết thương bắt đầu đau nhức.

 

 

Loading...