Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 822: Bị hãm hại gian lận

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:01:30
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Giám thị nhanh ch.óng mang đề thi bước .

 

Nhìn thấy giáo viên bước , Tinh Tinh liền chớp chớp mắt mấy cái.

 

Tần Bác Khanh dĩ nhiên cũng thấy con gái .

 

Đương sự đẩy gọng kính sống mũi, về phía Tinh Tinh và nhếch môi .

 

Chỉ là bây giờ lúc để chuyện, Tần Bác Khanh chỉ thản nhiên lên bục giảng.

 

Toàn bộ thí sinh trong phòng thi đều im lặng, gương mặt của Tần Bác, cảm thấy thể tin nổi, hưng phấn kích động, cũng dám thở mạnh, ngay ngắn hơn ở chỗ của .

 

Tóm ai dám lên tiếng.

 

"Kỳ thi chuẩn bắt đầu, những ai mang theo đồ dùng liên quan đến kỳ thi thì mang lên để thùng chứa phía ."

 

Giọng điệu của Tần Bác Khanh nhàn nhạt nhưng êm tai.

 

Những bạn học mang theo cặp sách lập tức dậy mang cặp của lên.

 

Tinh Tinh cũng chuẩn cầm cặp sách lên, Giang Cẩm Thành tới bên cạnh nhận lấy cặp của cô bé, thong dong cầm cả hai chiếc cặp đến cạnh bục giảng đặt ngay ngắn.

 

Tần Bác Khanh liếc một cái, lớp kính thoáng hiện lên vẻ hài lòng.

 

"Được các em, bây giờ mời ngoài, các thầy cô kiểm tra mới nhé."

 

"Sao thể, bằng chứng rành rành ở đây ."

 

Cũng từ đó về , Điền Lệ đặc biệt ghét những cô gái xinh , tính tình trông vẻ ngoan hiền.

 

Ở trường cũ, những cô gái như xử lý ít.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Ngay từ khoảnh khắc thấy Tinh Tinh, trong lòng cô trỗi dậy sự đố kỵ mãnh liệt, một là vì quá xinh , hai là cái khí chất gái ngoan yếu đuối khiến cô chán ghét.

 

"Bạn đừng bậy, bảo bạn Kỷ An Nhuyễn gian lận, chuyện thể."

 

Bản Điền Lệ học giỏi, cũng chẳng quan tâm đến thành tích học tập nên hề vị trí đầu khối của trường là ai.

 

Lúc giám thị , sắc mặt cô thoắt xanh thoắt trắng, Tinh Tinh với ánh mắt đầy vẻ tin nổi.

 

"Cái thủ đoạn hãm hại khác , thật sự quan ngại cho chỉ thông minh của bạn đấy."

 

Điền Lệ giơ tay, ánh mắt đầy ác ý liếc Tinh Tinh một cái.

 

mới chuyển đến trường lâu, căn bản Tần Bác Khanh đối với học sinh trường là một tồn tại như thế nào.

 

Tinh Tinh cầm đề thi, liếc mắt một lượt bắt đầu nghiêm túc bài.

 

Cả phòng thi im phăng phắc, chỉ thấy tiếng lật giấy và tiếng ngòi b.út sột soạt.

 

"Gan cũng nhỏ."

 

Tần Bác Khanh lạnh lùng thốt bốn chữ.

 

Cũng do cô đ.á.n.h giá thấp Tinh Tinh, ngờ bên cạnh cô bé còn một hộ hoa sứ giả, khiến cô chịu thiệt thòi lớn như .

 

Sự hoảng loạn thoáng hiện mặt Điền Lệ: "Đừng đ.á.n.h trống lảng.

 

Thưa thầy, kỳ thi quan trọng thế mà bạn còn gian lận, rõ ràng là coi các thầy gì, học sinh như nhất định trừng trị nghiêm khắc."

 

Toàn bộ thí sinh trong phòng thi đều im lặng, ánh mắt của mấy học sinh Điền Lệ thế nào nhỉ, cảm giác như đang xem một vở kịch và lặng lẽ chờ xem cô tự tìm đường c.h.ế.t.

 

cũng ngờ , tùy tiện vu oan cho một va ngay thủ khoa của khối.

 

Hắn dịu dàng bằng cô gái , kiểu thích, hơn nữa cô còn xinh bằng đó!

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-822-bi-ham-hai-gian-lan.html.]

Tinh Tinh đang tập trung bài nên hề phát hiện hành động nhỏ nhặt .

 

Tần Bác Khanh bước xuống, nhận lấy mảnh giấy từ tay Tinh Tinh.

 

Giọng của đương sự nhỏ, vị giám thị bên cạnh rõ Tần Bác Khanh gì, chỉ "hả" một tiếng nghi hoặc đó.

 

"Thưa thầy bạn gian lận!

 

Em thấy ném giấy cho bạn , ở kìa."

 

Điền Lệ chỉ mảnh giấy chân Tinh Tinh, giọng điệu đắc ý.

 

Sau đó liền thấy nữ sinh nọ ném mẩu giấy nhỏ xuống chân Tinh Tinh.

 

Lại dám trò tiểu mọn ngay mí mắt .

 

Trước đây cô từng một bạn trai, nhưng đó một cô gái trông vẻ yếu đuối cướp mất.

 

cũng từng hỏi nam sinh lý do tại .

 

Vừa phòng thi thấy cạnh chính là kiểu con gái mà ghét nhất, hơn nữa nam sinh phía còn săn đón ân cần như , sự ác ý trong lòng cô đối với Tinh Tinh càng lớn hơn, thế nên mới chuỗi hành động đó.

 

Tần Bác Khanh bục giảng trông vẻ lơ đãng nhưng thực chất đôi mắt lớp kính nheo .

 

Đương sự đến phòng thi giám sát đương nhiên phần lớn là để quan tâm con gái , vì sớm phát hiện hành động lén lút của nữ sinh bên cạnh.

 

Sau khi công tác chuẩn giờ thi tất, bắt đầu bài theo thông báo loa phát thanh của trường.

 

Lần lên tiếng là một giám thị khác.

 

Mỗi phòng thi đều hai giám thị, nhưng khí trường của Tần Bác Khanh quá mạnh, sự hiện diện quá lớn nên tầm mắt của đều đương sự thu hút hết.

 

"Có chuyện gì?"

 

Câu của vị giám thị dứt, trong lớp bỗng rộ lên một tràng thầm.

 

Điền Lệ lập tức phục, cũng chẳng thèm suy nghĩ sâu xa ý nghĩa trong lời của giáo viên, chỉ cảm thấy vị giám thị đang bao che cho Tinh Tinh.

 

Tinh Tinh chậm rãi cúi đầu, mẩu giấy nhỏ chân nhặt lên, mở xem xong liền mỉm .

 

"Thưa thầy!"

 

Vị giám thị còn : "..."

 

Giám thị: "Một mẩu giấy thì lên điều gì?

 

Bạn học Kỷ An Nhuyễn luôn đầu khối, ai mà thiếu tự trọng đến mức nghĩ rằng thành tích của thể vượt qua bạn để mà truyền giấy cho bạn chứ?"

 

Tần Bác Khanh bật , nhưng là vì quá mức tức giận. Anh ngờ kẻ to gan lớn mật đến mức dám hãm hại con gái ngay mí mắt . Anh thực sự xem thử kẻ rốt cuộc định giở trò gì.

Khi ánh mắt lạnh lẽo của quét qua, biểu cảm mặt Điền Lệ lập tức cứng đờ. Cô chỉ cảm thấy cái của vị giáo viên còn đáng sợ hơn cả nam sinh lúc nãy gấp bội.

 

Tần Bác Khanh nhàn nhạt : "Không gì."

 

Dưới sự chứng kiến của bao nhiêu con mắt, Điền Lệ đành đ.á.n.h liều tiếp: "Chuyện ...

 

cho dù, cho dù cô là Đệ Nhất khối, nhưng ai dám khẳng định Đệ Nhất thì gian lận chứ?"

 

Tinh Tinh thong dong : "Vậy cô xem định chép của ai?

 

cần chép của ai?"

 

Điền Lệ tái mặt: "Làm , dù cũng thấy mảnh giấy truyền từ phía lên cho cô."

 

Tần Bác Khanh kẹp mảnh giấy giữa hai ngón tay, chút cảm xúc: "Ai truyền cho con bé, chẳng thấy ?

 

Vậy chỉ ."

 

 

Loading...