Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 823: Giải quyết

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:01:31
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Điền Lệ lập tức câm nín, lén lút về phía những , vô tình chạm ánh mắt lạnh như băng của nam sinh lúc nãy, cảm giác lạnh lẽo như đang giữa mùa đông giá rét.

 

Sắc mặt Điền Lệ trắng bệch, nhưng tình hình hiện tại cho phép cô rút lui, đành c.ắ.n răng liều:

 

"Là , quan hệ với cô gái , chính ném qua."

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Tinh Tinh bằng ánh mắt đầy châm biếm: "Anh chữ như thế thì chắc chẳng còn mặt mũi nào ai nữa.

 

Hơn nữa, cô ngốc ?

 

Những câu trắc nghiệm sai be bét, chỉ đúng một hai câu chắc là do đ.á.n.h lụi, cô não chọn cái thủ đoạn vụng về như thế để hãm hại ?"

 

Sắc mặt Điền Lệ lúc xanh lúc trắng: "Cô láo, đây là của ."

 

"Cô thấy ném thì , nhưng chính mắt thấy."

 

Giọng lạnh lùng của Tần Bác Khanh vang lên.

 

Điền Lệ hiểu rõ ý tứ trong lời của , sắc mặt biến đổi rõ rệt, trong mắt hiện rõ vẻ hoảng loạn.

 

"Thầy...

 

thầy đang ạ?"

 

Tần Bác Khanh: " gì, tự cô hiểu rõ."

 

Anh rút tờ giấy nháp của Điền Lệ , lấy tờ giấy nháp của Tinh Tinh đặt hai tờ chồng lên để so sánh.

 

Rõ ràng thấy tờ giấy nháp của Điền Lệ thiếu mất một đoạn, và dấu vết xé khá lộ liễu.

 

Thầy Tần khi dịu dàng thì trông như một quý ông lịch thiệp, nhưng tiếc là khi đối mặt với đám học trò, hầu như luôn giữ vẻ mặt lạnh như tiền.

 

Tô Diên hừ một tiếng, lườm Mục Thâm một cái thật dài, nhưng cũng thêm gì nữa.

 

Tinh Tinh cũng ngoan ngoãn bắt đầu tập trung bài.

 

Điền Lệ hình: "............"

 

Tần Bác Khanh dặn dò: "Biết , thi xong thì đến văn phòng của bố, Ba Mục Thâm và đang đợi ở đó đấy.

 

Bố bận việc một chút ."

 

Anh gật đầu xác nhận: "Vẫn xong , còn một môn nữa, nhớ về sớm đấy."

 

Mãi đến khi tan học, Tinh Tinh mới nộp bài chạy ôm cánh tay bố :

 

"Bố ơi, là bố đến giám thị thế , chẳng với con tiếng nào cả."

 

Hành động quá đỗi phô trương.

 

"Đừng cãi nữa, để Tinh Tinh nghỉ ngơi một lát, lát nữa còn một môn nữa đấy."

 

Lúc , khuôn mặt Điền Lệ xám xịt như tro tàn, nhất là khi những lời độc địa của Tần Bác Khanh, mặt cô đỏ bừng, mắt cũng đỏ hoe bật nức nở.

 

Mục Thâm lạnh lùng: "Cậu cái gì đáng để ghen tị chứ?"

 

"Cô tự tìm đến gây sự với con ."

 

Nhà trường coi trọng kỳ thi , gian lận là điều thể dung thứ, huống hồ là vu khống khác và gây rối trật tự phòng thi.

 

Đôi mắt Tinh Tinh sáng rực: "Ba Mục Thâm và vẫn ?"

 

Khi Tinh Tinh chạy đến văn phòng của Tần Bác Khanh, bước cửa, ánh mắt của mấy ông bố đồng loạt về phía cô.

 

Mục Thâm bồi thêm: "Cậu á?

 

Không , dạy thì sợ hỏng cả một thế hệ mất.

 

Làm hại giới giải trí là đủ , đừng hại lũ trẻ nữa."

 

Ánh mắt Tần Bác Khanh lạnh thấu xương, áp lực tỏa khiến Điền Lệ cảm thấy như thở nổi.

 

thể rời như thế , khó khăn lắm mới nhét trường Phong Hoa, nếu chuyện để bố , về nhà chắc chắn sẽ xử lý nặng.

 

"Thầy ơi...

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-823-giai-quyet.html.]

thầy ơi em , thầy đừng đuổi em , em là học sinh em vẫn thi mà."

 

"Anh chính là ghen tị với nhan sắc của , hừ...

 

nếu mà thi đậu bằng sư phạm thật, cứ chờ đấy..."

 

thừa nhận rằng, cảm giác thực sự hạnh phúc.

 

Kỳ thi tiếp tục, khi Tần Bác Khanh rời , Tinh Tinh nắm lấy ngón tay , ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên nở một nụ cực kỳ ngọt ngào.

 

Cô vỗ về hết ông bố đến ông bố khác, chẳng mấy chốc các ông bố đều hớn hở cả lên.

 

"Có mệt con?"

 

Chưa để Tô Diên hết câu, Tinh Tinh nhét một miếng bánh quy hạt óc ch.ó miệng .

 

"Không mệt mệt ạ, đề thi cũng khó lắm.

 

Thật con xong từ sớm , nhưng vì là bố Tần Bác Khanh giám thị nên con ở trong phòng thi bầu bạn với bố một lát."

 

"Em...

 

em cũng là vì lúc thi bọn họ bắt nạt nên mới nhất thời nhịn .

 

Thầy ơi em , bao giờ dám nữa."

 

Nói xong cô nháy mắt với Giang Cẩm Thành, thành tiếng mà hiệu: ' giỏi ?'

 

"Đề thi khó ?

 

Sao giờ mới tới?"

 

Tinh Tinh bố đang nhắc tới chuyện nữ sinh lúc nãy, liền thè lưỡi tinh nghịch.

 

Ánh mắt Tần Bác Khanh đầy vẻ nhu mì, khẽ xoa đầu nhỏ của cô rời .

 

Trên mặt mang theo nụ nhàn nhạt, giọng cũng trở nên ôn hòa hơn vài phần.

 

Cô bé nhanh nhảu gật đầu, nhận lấy ba lô từ tay Giang Cẩm Thành, kéo chạy thẳng về phía văn phòng của Tần Bác Khanh.

 

Tần Bác Khanh nghiêm giọng: "Cần trích xuất camera ngay bây giờ để chứng minh ?

 

Cô cũng chút khôn vặt đấy, xé giấy nháp cho phẳng phiu, cố ý dùng nét chữ của , nhưng thủ đoạn quá ngu xuẩn.

 

Trong cảnh thế còn tìm cách hãm hại bạn học, đúng là ngu độc."

 

Lúc Điền Lệ mới thực sự sợ hãi, liên tục cầu xin tha thứ.

 

Đáng tiếc là Tần Bác Khanh mảy may động lòng, và những thí sinh chứng kiến bộ sự việc cũng chẳng ai đồng tình nổi.

 

Mau đây, xuống để bố bóp vai cho nào.

 

Tô Diên tức giận đến mức phồng cả má như cá nóc, Mục Thâm với ánh mắt cực kỳ dữ dằn.

 

Các thí sinh trong phòng thi Điền Lệ với ánh mắt khinh bỉ.

 

Loại , hãm hại khác gian lận đành, quan trọng là với cái học lực đó mà cũng dám hãm hại Đệ Nhất khối, đúng là não vấn đề, nghĩ quẩn quá .

 

Tần Bác Khanh theo bóng lưng chạy nhảy vui tươi của cô, ý trong mắt càng đậm.

 

Vị giám thị còn nhịn uống một ngụm nước cho đỡ sốc.

 

"Không , tập trung bài ."

 

" thấy rõ ràng là ghen tị với \!"

 

Thật là quá xảo quyệt, quan trọng là cả buổi thi ở bên cạnh con gái, khiến mấy ông bố còn ghen tị nổ mắt.

 

"Con gái, thi xong hả?"

 

Giang Cẩm Thành giơ ngón tay cái về phía Tinh Tinh: 'Giỏi lắm.'

 

Tinh Tinh hì hì, chia sẻ mấy món đồ ăn vặt mặt cho , ăn quên đút cho Ba Nam Cung của .

 

"Ngon quá, đồ Tinh Tinh đưa cho đều ngon tuyệt."

 

 

Loading...