Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 841: Cứu người

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:01:47
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Đám trẻ sợ đến mức co rúm như lũ chim cút, ôm đầu gối thút thít, run rẩy ngừng.

 

Tinh Tinh: Được lắm, nhớ kỹ các .

 

Được khiêng trong lâu đài, nơi đúng là âm u từ trong ngoài.

 

Trên tường còn bò đầy những con nhện khổng lồ, thằn lằn và mấy thứ tương tự, thôi thấy rợn .

 

"Đại nhân, tế phẩm đưa tới."

 

Đám hắc bào đặt l.ồ.ng nhốt bọn trẻ xuống đất, kính cẩn quỳ lạy, cúi gằm mặt dám phía .

 

Tinh Tinh lén một cái.

 

Người đại điện cũng mặc một bộ hắc bào, nhưng so với đám tầm thường , bộ đồ của rõ ràng lộng lẫy hơn nhiều.

 

"Thả ."

 

Một giọng khàn đặc như cành cây khô vang lên.

 

Hắn chống quyền trượng xuống đất một cái, bộ cửa l.ồ.ng đều mở tung.

 

Đám trẻ vốn lúc còn thoát khỏi l.ồ.ng thì lúc chẳng dám bước .

 

Đứa nào cũng lóc cố lùi phía , cuối cùng vẫn đám hắc bào lạnh lùng lôi ngoài.

 

Có một tên định đến lôi Tinh Tinh, cô thẳng tay tát cho một cú nảy lửa.

 

Hắn trợn tròn mắt, đồng t.ử co rụt , ánh đờ đẫn, rõ ràng là dọa cho phát ngốc .

 

Ba mươi thiếu niên thiếu nữ lôi cùng .

 

Kẻ rõ ràng lấy đắc ý khi thưởng thức vẻ mặt sợ hãi của họ lúc .

 

Giờ thì cô hiểu vai trò của thiếu nữ .

 

chính là nội gián ẩn nấp trong đám trẻ bắt, để dập tắt ý định bỏ trốn, để xem kẻ nào khả nghi trộn để nội ứng ngoại hợp .

 

"Tìm c.h.ế.t."

 

"Ta ngươi ngứa mắt từ lâu .

 

Chẳng lúc nãy còn đóng vai chị bụng ?

 

Sao giờ nhịn mà lộ bộ mặt xí thế ?"

 

"Chúc Tinh Tinh ngủ ngon."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-841-cuu-nguoi.html.]

Thiết đầu cuối cổ tay vang lên, đôi mắt vốn đang ảm đạm của Tinh Tinh chợt bừng sáng. Cô lập tức giơ tay chạm nhẹ màn hình, giây tiếp theo, một hình ảnh phản chiếu hiện phía cổ tay, trong đó là hình bóng thiếu niên quen thuộc.

 

Giang Cẩm Thành chẳng hề bận tâm, bởi những gì Manh Manh cũng sai, quả thực "bắt cóc" cô bé về tự nuôi nấng, điều cũng chỉ dám nghĩ mà thôi.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

"Vâng ạ, ơi, khóa huấn luyện chắc chắn là nguy hiểm lắm đúng ?

 

Anh nhất định bảo vệ bản thật , đừng để thương nhé, nếu Tinh Tinh sẽ xót lắm đấy."

 

Một loạt những tiếng động lách cách giòn tan truyền , bằng mắt thường cũng thể thấy đội quân vong linh dường như đang chạy nhanh hơn.

Thật tình, một đứa bé nhỏ xíu ôm cái cây to tổ chảng chạy băng băng, cảm giác còn phi lý hơn cả việc cái cây tự mọc chân mà chạy!

 

Ta đ.á.n.h đ.ấ.m cái nỗi gì nữa đây.

 

Thế là, khi nhóm đại quân kéo đến rừng Sương Đen, cảnh tượng đập mắt họ là hàng ngàn binh đoàn xương xẩu đang vắt chân lên cổ mà chạy loạn.

 

Tinh Tinh đáp: "Đang nhiệm vụ thôi."

 

"...

 

Vừa nãy định , cảm giác như chúng đang tháo chạy thoát thế nhỉ."

 

"Ai mà lợi hại thế !"

 

Sau khi đưa những ngoài, Tinh Tinh còn cứu ba nữa.

 

Quá là liều lĩnh .

 

Sự bất thường ở đây đương nhiên cũng thu hút sự chú ý của các thế lực khác, đặc biệt là thở bóng tối nồng nặc khiến Điện Thờ Ánh Sáng và Giáo Đình thể yên, lập tức cử tức tốc chạy đến.

 

Khi rơi xuống đất, đống khung xương đó tan tác chẳng còn hình thù gì.

 

Hơn nữa, chỉ nhổ bật gốc, đó còn ôm cái cây đại thụ múa may như cầm cây chổi quét nhà, còn chạy nhanh hơn cả bọn họ - những kẻ tay chẳng mang vác gì.

 

Nhìn mà xem, lũ vong linh xương xẩu dọa cho hồn xiêu phách tán, xương rơi rụng cũng chẳng buồn nhặt, cứ thế lết cái thể khiếm khuyết mà chạy bán sống bán c.h.ế.t.

 

Một đám vội vàng leo lên cây.

 

Đã bọn chúng ý định tấn công thì họ cũng chẳng việc gì lãng phí thời gian chiến đấu với đội quân vong linh đông đảo , chỉ là chút tò mò thứ gì thể khiến đội quân vong linh vốn chẳng sợ c.h.ế.t khiếp đảm đến nhường .

 

Tinh Tinh và Trần Thần cũng chẳng thèm chấp nhặt, còn về phía các chơi khác, tranh quái với họ , .

 

Khi trở trong rừng, tầm gần như che khuất .

 

" đây, ha ha ha..."

 

Từ phía lâu đài truyền đến một âm thanh trầm đục vang tận mây xanh, ngay đó là một đợt rung chuyển đất trời, một quái vật khổng lồ đầu bò từ lòng đất chui lên.

 

 

Loading...