Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 872: Lã Tĩnh

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:03:51
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cái bộ dạng ngang ngược hống hách đó, ai còn tưởng cô là bạn gái chính thức của Thẩm Hoán bằng.

 

Tinh Tinh nuốt miếng kẹo hồ lô trong miệng xuống, vẻ mặt đầy khó hiểu : "Thẩm Hoán hình như bạn gái mà?

 

Sao trở thành vật sở hữu riêng của cô ?

 

Hơn nữa, kết bạn với ai cũng đến lượt cô quản."

 

Nói xong, cô liếc mắt một cái thật đáng yêu, thong dong bỏ .

 

phía truyền đến một tràng tiếng động, hóa là Lã Tĩnh chộp lấy cô.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tinh Tinh cần nghĩ ngợi liền lách sang bên cạnh một bước, Lã Tĩnh vồ hụt, loạng choạng suýt chút nữa thì ngã sấp mặt xuống đất.

 

Bị mất mặt đám đông, Lã Tĩnh càng thêm thẹn quá hóa giận: "Tụi bây , bắt lấy nó cho tao." Ngay lập tức, mấy nữ sinh vây quanh , Tinh Tinh nheo nheo mắt.

 

"Các đang cái gì đó!" Đi kèm với câu là một quả bóng rổ bay v.út tới, đập trúng một nữ sinh đang định bắt Tinh Tinh, khiến cô lùi mấy bước va những khác, cả đám tức khắc kêu la oai oái.

 

"Anh Thẩm Hoán!" Lã Tĩnh thấy tới thì mắt sáng rực lên, lập tức biến đổi từ khuôn mặt hung ác sang vẻ mặt thẹn thùng, e lệ.

 

"Các gì?" Lã Tĩnh Thẩm Hoán đang về phía Tinh Tinh, lửa giận trong mắt càng bốc lên dữ dội.

 

Sắc mặt Thẩm Hoán hề chút nào, và vì tiếng gọi " Thẩm Hoán" mà mặt đen sầm .

 

"Ái chà, chỉ nhẹ nhàng đưa chân lên một chút, bay ngoài thế ?" Cô gái bên cạnh Lã Tĩnh kéo cánh tay cô : "Chị Tĩnh, chúng đừng qua đó nữa.

 

Em , bạn Thẩm Hoán và cô chỉ là quan hệ bạn bè thôi, chị giờ mà bắt nạt cô thì chỉ bạn Thẩm Hoán thêm ghét chị thôi." Nếu sự thật đúng như những gì Thẩm Hoán , thì cô gái quả thực quá đáng sợ.

 

"Cậu chứ, xin nhé." Thẩm Hoán siết c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m, giống như đang cực lực nhẫn nhịn điều gì đó, sợ Tinh Tinh từ nay về sẽ xa lánh .

 

Thẩm Hoán đột ngột , mặt lạnh như tiền Lã Tĩnh, Tiêu Tư Tư bên cạnh cũng ánh mắt cho giật .

 

Tiêu Tư Tư run rẩy tới đỡ Lã Tĩnh đang rên rỉ dậy, đôi mắt ngân ngấn nước định gì đó thì thấy một giọng mềm mại, vô hại vang lên.

 

Tinh Tinh cầm xâu kẹo hồ lô còn hai viên chỉ về phía Lã Tĩnh, ngoài dự đoán khi thấy sự căm hận trong mắt đối phương.

 

Lã Tĩnh thấy sự chán ghét trong mắt Thẩm Hoán, trái tim đả kích nặng nề.

 

"Bọn họ...

 

bọn họ đều là ác ý tiếp cận , bọn họ hạng lành gì." Lã Tĩnh như chạm dây thần kinh nào đó, đột nhiên lao về phía Tinh Tinh.

 

Thẩm Hoán: "..." "Câm miệng!" "Anh Thẩm Hoán!"

 

Tiêu Tư Tư cũng dọa cho sợ khiếp vía, đặc biệt là khi thấy Lã Tĩnh đá văng tường, ôm n.g.ự.c rên rỉ, cô cảm thấy l.ồ.ng n.g.ự.c cũng đau lây.

 

"Không ...

 

." Thẩm Hoán gầm nhẹ với giọng khàn khàn, nắm đ.ấ.m bên sườn siết c.h.ặ.t đến mức run rẩy.

 

Câu "Tại cô còn đuổi theo đến tận đây" như chứa đựng tất cả sự giận dữ và oán hận tích tụ suốt bao nhiêu năm, âm vang mãi trong hành lang dứt.

 

"Con khốn , đều tại mày mà Thẩm Hoán mới đối xử với tao như , mày c.h.ế.t !" Tuy nhiên, thấy Tinh Tinh , cũng thở phào nhẹ nhõm.

 

Xung quanh phát những tiếng kinh hô, Lã Tĩnh t.h.ả.m hại cô gái nhỏ nhắn , chỉ thấy cô thong dong thu chân về, há miệng c.ắ.n thêm một viên kẹo hồ lô tay.

 

Sao qua lời thành quan hệ gì chứ?

 

Bao nhiêu năm trời như , Thẩm Hoán thật tuyệt tình.

 

Tinh Tinh lùi một bước, đó tung một cú đá xoay khiến kẻ đang lao tới bay ngược ngoài.

 

"Hừ...

 

quan hệ bạn bè, chỉ là bạn bè mà Thẩm Hoán lo lắng cho nó như !

 

Còn vì nó mà chán ghét !" Học sinh xung quanh tụ tập ngày càng đông, khi đại khái câu chuyện, ánh mắt Thẩm Hoán đầy vẻ đồng cảm, còn Lã Tĩnh thì chỉ sự nghi ngờ và chán ghét.

 

"Cô quan hệ gì với ?" Suỵt...

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-872-la-tinh.html.]

 

chỗ đó của Lã Tĩnh vốn khá phẳng , cú đá còn phát triển tiếp đây.

 

Lã Tĩnh thất thần lẩm bẩm.

 

Ánh mắt Tinh Tinh lạnh lùng sang: "Tốt do cô quyết định.

 

Cô dựa cái gì mà can thiệp cuộc sống của khác?

 

Dựa lớp phấn dày mặt cô ?

 

Hay dựa cái mặt dày và bộ não yêu đương mù quáng của cô?

 

chứ, cô những chuyện quá đáng như bắt ?"

 

"Cút!" Thẩm Hoán: "Cô im miệng !

 

Đừng tưởng những việc cô .

 

Cái loại thanh mai trúc mã như cô dám nhận.

 

Từ hồi cấp hai, hễ nữ sinh nào tiếp cận chuyện với là cô lén lút dạy dỗ họ, ép mấy thôi học .

 

Vì chuyện đó mà rời khỏi trường cũ, tại cô còn đeo bám , nợ cô chắc!"

 

Thẩm Hoán thể nhẫn nhịn thêm nữa: "Cô là bạn .

 

Hơn nữa, với cô bao nhiêu , chuyện của cần cô quản." Lã Tĩnh vẻ mặt đầy thẹn thùng : "Anh Thẩm Hoán, chúng em chỉ đang dạy dỗ những kẻ hổ cứ bám lấy thôi mà." "Cô dựa cái gì mà chi phối quan hệ xã giao của , dựa cái gì mà coi việc tổn thương những vô tội là hiển nhiên!

 

Hành động của cô chỉ khiến cảm thấy buồn nôn.

 

rời khỏi thành phố đó thật xa , tại cô còn đuổi theo đến tận đây!"

 

Lã Tĩnh lập tức đỏ hoe mắt, như thể chịu uất ức lớn lắm.

 

trắng bệch mặt, cố nén nước mắt : "Chị Tĩnh...

 

chị chỉ vì quá quan tâm đến thôi, ác ý gì .

 

Chỉ cần chị nghĩ thông suốt là , bạn Thẩm Hoán đừng giận nữa." Khi còn kịp phản ứng, cô xông đến bên cạnh Tinh Tinh, giơ hai tay lên, khuôn mặt vặn vẹo đẩy cô.

 

Thẩm Hoán liếc cô một cái, tiếp tục về phía Tinh Tinh.

 

Nói đến những chuyện , tức đến đỏ cả mắt, Lã Tĩnh như thấy ác quỷ.

 

Đôi mắt cô trợn tròn xoe, chiếc miệng nhỏ nhắn như đang kinh ngạc, nhưng trong mắt rõ ràng mang theo ý .

 

Lã Tĩnh vẻ mặt đầy vẻ thể tin nổi : "Em...

 

chúng quan hệ gì ?

 

Sao thể chứ...

 

Chúng rõ ràng là thanh mai trúc mã cùng lớn lên, rõ ràng quan hệ thiết như ."

 

Chỉ thấy một tiếng "bộp", Lã Tĩnh đá dính tường, đầu tóc rối bời, quần áo xộc xệch.

 

Thẩm Hoán trong lòng phiền muộn, chẳng thèm Lã Tĩnh lấy một cái mà lách qua cô thẳng về phía Tinh Tinh, bước chân vội vã cho thấy đang chút căng thẳng.

 

Thẩm Hoán vội vàng xua tay: "Ba cô và ba là bạn, với cô chẳng quan hệ gì cả." Nói xong cúi đầu dám Tinh Tinh, dù những bắt nạt cũng là vì .

 

"Nè...

 

cho ăn , ăn đồ ngọt tâm trạng khi sẽ hơn đấy." Tinh Tinh đưa viên kẹo hồ lô cuối cùng cho Thẩm Hoán, vẻ bề vỗ vỗ vai .

 

"Đừng cái gì cũng vơ trách nhiệm về .

 

Cậu chỉ là may gặp một kẻ thần kinh thôi, mà kẻ thần kinh đó mượn danh nghĩa của để hại khác, nhưng đó của ." Thẩm Hoán xâu kẹo hồ lô trong tay, hốc mắt dần đỏ lên.

 

 

Loading...