Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 877: Chú lo lắng quá rồi!

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:03:56
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tinh Tinh: 【 Không cần, chỉ mấy đứa .

 

 

Tuy nhiên, khi hành động tối hôm đó, Tinh Tinh vẫn mang theo vài robot nhỏ của ba Nam Cung.

 

Người lớn trong nhà ngăn cản cô, chỉ là khi thấy cô rời , Mục Thâm gọi một cuộc điện thoại.

 

"Tinh Tinh đến quán bar XXX để xử lý , cho mấy vệ sĩ thủ bám theo, âm thầm bảo vệ là ."

 

Sau khi đầu dây bên đáp lời, Mục Thâm mới cúp máy.

 

Tuy cho phép Tinh Tinh tự giải quyết chuyện , họ cũng tin tưởng thủ của cô, nhưng trong lòng rốt cuộc vẫn thể yên tâm .

 

"Chúng thật sự xem ?

 

Cảm giác cứ yên lòng thế nào ."

 

Tô Diên nắn nắn bàn chân mập mạp của con trai.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Mục Thâm lắc đầu: "Tinh Tinh tự chừng mực, chúng chỉ cần thu dọn tàn cuộc giúp con bé là ."

 

Tô Diên chậc một tiếng, đưa ngón tay mân mê chân Tô Thanh Vân nhét cái miệng nhỏ của nhóc.

 

Cậu nhóc ôm lấy tay ba mút lấy mút để vẻ khoái chí.

 

Đang thầm, giây tiếp theo gương mặt diễm lệ của Tô Diên bỗng biến dạng, đột ngột vang lên một tiếng hét t.h.ả.m thiết.

 

Mục Thừa Vũ đang trong lòng ba , đôi tay mập mạp ôm một quả cầu, tươi.

 

"A a a!!!

 

Thằng ranh con, mau nhả !"

 

Đừng nhóc Tô Thanh Vân răng nhỏ mà lầm, nhóc c.ắ.n một phát là đau thấu tim gan thật đấy!

 

Mục Thâm cảnh đó mà : "Đáng đời!"

 

Đám Tinh Tinh sớm đến bên ngoài quán bar XXX, thấy Lã Tĩnh cùng vài gã đàn ông mặt mày hung tợn bên trong.

 

"Này các cháu, mấy đứa nhỏ đây gì?

 

Mau về ."

 

Tinh Tinh dẫn tới quán bar, bảo vệ ở cửa chặn .

 

"Chú ơi, chú cho tụi cháu , tụi cháu tìm ạ!"

 

Anh bảo vệ Tinh Tinh đầu tiên mà đầy vạch đen trán: "Cô bé, cháu vẫn đang học cấp hai đúng ?

 

Nghe lời , đây nơi cháu nên đến , đưa các trai của cháu về nhà ."

 

Tinh Tinh phồng má giậm chân: "Chú ơi, cháu học cấp ba , chỉ là lùn thôi!"

 

Anh bảo vệ cô mấy lượt, vẻ mặt đầy nghi hoặc: "Không thể nào, cô bé như cháu chắc chắn là đang học cấp hai!"

 

Tinh Tinh: Tức c.h.ế.t mất!

 

Lùn là của họ chắc?

 

Thẩm Hoán : "Chúng cháu chứ?"

 

Anh bảo vệ Thẩm Hoán và Tôn Nam, chỉ Tinh Tinh và Vương An An: "Hai đứa nhỏ ."

 

"Chú ơi, bọn họ đều là bạn cùng lớp của cháu, tại họ mà cháu và An An , chú đang kỳ thị chiều cao của tụi cháu !"

 

Bảo vệ: "..."

 

Thật là, cô bé mà cố chấp chứ.

 

"Có chuyện gì thế."

 

Phía truyền đến một giọng lạnh lùng.

 

Tinh Tinh động đậy lỗ tai, khá quen.

 

"Thiếu gia Tư Nam, hai đứa nhỏ cứ đòi , khuyên mãi mà chúng ."

 

Một thiếu niên khác bên cạnh Tư Nam khi thấy cô bé lùn lùn phía thì mắt lập tức sáng rỡ.

 

"Chú Thỏ, em ở đây?"

 

Tinh Tinh: "...

 

tên hẳn hoi!"

 

Làm ơn đừng đặt cho mấy cái biệt danh kỳ quái đó ?

 

"Không , họ đều là bạn của , đưa họ ."

 

Bảo vệ gật đầu, là bạn của thiếu gia thì cần ngăn cản nữa.

 

Tuy nhiên, khi họ rời , bảo vệ vẫn thêm một câu.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-877-chu-lo-lang-qua-roi.html.]

 

"Mấy đứa nhỏ theo thiếu gia đừng chạy lung tung nhé, trong quán bar nhiều Hôi Lang lắm, sẽ ăn thịt các cháu đấy!"

 

Tinh Tinh: Chú lo lắng quá !

 

Cuối cùng cũng bên trong quán bar.

 

Khoảnh khắc bước qua ngưỡng cửa, cảm giác như tiến một thế giới khác, thế giới của những bóng ma nhảy múa điên cuồng.

 

Tiếng nhạc đinh tai nhức óc, cùng với những con đang uốn éo điên cuồng.

 

Vương An An lập tức dán c.h.ặ.t Tinh Tinh, ôm cánh tay cô dám buông.

 

Tinh Tinh vỗ vai an ủi cô bạn, nhân tiện còn ngoáy lỗ tai.

 

Tiếng động ...

 

suýt chút nữa đầu óc cô chấn động đến trống rỗng.

 

Tinh Tinh tới bên cạnh Tiêu Nhã và những khác, lấy mấy con robot nhỏ từ trong ba lô đưa cho họ.

 

"Mọi cầm lấy cái , lúc nào gặp nguy hiểm thì gọi một tiếng Pikachu là .

 

Robot nhỏ chức năng chích điện, thậm chí còn mạnh hơn cả dụng cụ thông thường, đảm bảo thể đ.á.n.h gục một gã đàn ông to xác trong nháy mắt."

 

Tiêu Nhã và Phùng Lâm Lâm mắt sáng rực robot nhỏ, ngay cả Vương An An cũng ngoại lệ.

 

"Dễ thương quá !"

 

"Tinh Tinh, robot nhỏ lấy ở ?"

 

"Manh Manh là do ba Nam Cung tặng tớ đấy.

 

Lúc trai rời , tớ buồn, khi đó thực Manh Manh vẫn còn vài chương trình thiện, nhưng ba vẫn lấy để dỗ tớ vui.

 

Sau đó robot thu hồi để nâng cấp chương trình, mới lấy cách đây lâu."

 

Tinh Tinh ôm Manh Manh trả lời câu hỏi của họ.

 

Mò mẫm một hồi mới lôi một con robot nhỏ đầu tròn vo.

 

Con robot nhỏ đầu tròn mặc một chiếc váy màu hồng phấn, lòng bàn tay Tinh Tinh nhảy nhót vui vẻ.

 

"Đẹp ?

 

Manh Manh cực kỳ , ba mặc cho Manh Manh đấy!"

 

Con robot Manh Manh dùng giọng sữa lanh lảnh như đang khoe khoang.

 

"Giọng sặc mùi sữa, tớ thích quá mất, chỉ là quen quen."

 

Phùng Lâm Lâm thốt lên một tiếng: "Đây là dây dưa từ hồi cấp hai !"

 

Ngay cả Tôn Nam và Thẩm Hoán cũng thấy hiếm lạ với con robot nhỏ.

 

Tuy trông nó vẻ ngốc nghếch, nhưng động tác mượt mà, còn thể tự chủ đối thoại với Tinh Tinh.

 

Tình phụ t.ử trực tiếp thúc đẩy sự phát triển của xã hội !

 

Ai mà tin một cha vì con gái vui mà chế tạo loại robot thông minh thế , một cha vì sinh nhật con gái mà tạo một thứ mạnh mẽ như thiết đầu cuối!

 

"Thật là...

 

tình cha như núi, chúng cũng chẳng hâm mộ nổi."

 

Những khác đều đồng loạt rộ lên.

 

"Manh Manh ngoan nào, bọn chị việc, lát nữa em lên tiếng đấy ?"

 

"Ngoan quá!"

 

Tinh Tinh vỗ vỗ cái đầu tròn vo của robot nhỏ.

 

Robot Manh Manh lập tức dùng tay máy bịt miệng , nhưng âm thanh vẫn lọt ngoài.

 

"Biết , Manh Manh sẽ ngoan, gây rắc rối cho Tinh Tinh ."

 

"Bây giờ Manh Manh lợi hại lắm, thể bảo vệ Tinh Tinh ."

 

Tinh Tinh con robot nhỏ trong tay, kẹo trong miệng suýt chút nữa là giữ nổi.

 

Tinh Tinh: Ba đúng là lo xa quá !

 

"Tinh Tinh, Tinh Tinh ở đây !"

 

Đám Tinh Tinh nhanh ch.óng đến gần khu vực quán bar, thấy Lã Tĩnh cùng vài gã đàn ông mặt mày hung ác bên trong.

 

Tiêu Nhã chậc chậc hai tiếng khinh bỉ hừ lạnh: "Mấy tên đúng là dân xã hội thật, Lã Tĩnh dù cũng là một thiên kim đại tiểu thư, dây dưa với bọn chúng , đúng là chữ 'c.h.ế.t' thế nào mà."

 

Thẩm Hoán thần sắc phức tạp: "Trong đó một kẻ tớ từng thấy ở cổng trường cấp hai."

 

" là tự tìm đường c.h.ế.t mà!"

 

 

Loading...