Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 884: Bắt cá

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:04:03
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Thế là một một báo đường coi như đối đầu với .

 

Chuyện gì cũng tranh giành một phen, đặc biệt là mặt Tinh Tinh, biểu hiện cứ như là bình giấm thành tinh .

 

Tinh Tinh lúc thì dỗ dành , lúc dỗ dành kẻ .

 

Cảnh tượng đó khiến mắt của Tô Diên và Mục Thâm như bốc hỏa, còn Mã Khắc thì vô cùng khoái chí.

 

Suốt dọc đường cơ bản gặp loài động vật nào khác.

 

Đương nhiên vì động vật trong rừng ít, mà là vì bên cạnh Tinh Tinh một con báo Mỹ trưởng thành thế , thở mạnh mẽ vô cùng đậm đặc.

 

Chẳng con vật nào dám gần, các loài khác ngửi thấy mùi từ xa vội vàng bỏ chạy mất dép .

 

Cả hai mãi cho đến cạnh một hồ nước, những con cá tung tăng bơi lội làn nước trong, Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành bàn bữa trưa nay sẽ ăn cá hồ.

"Tinh Tinh đây đợi nhé."

 

Nói xong, đó nhảy phắt lên cây tìm một cành cây chắc chắn, rút con d.a.o găm giấu trong ủng c.h.ặ.t xuống, đó gọt nhọn một đầu.

 

Con báo Mỹ đang phủ phục bên cạnh Tinh Tinh, cái đầu to lớn gối lên đùi cô bé để đó gãi cằm.

 

Thấy Giang Cẩm Thành từ cây xuống, nó ngáp một cái dài, l.i.ế.m l.i.ế.m ngón tay Tinh Tinh dậy rời , nhưng lúc vẫn quên ngoái đầu kêu lên mấy tiếng về phía cô bé.

 

"Phải chú ý an đấy nhé!"

 

Tinh Tinh phiến đá khô ráo vẫy vẫy tay với nó, bóng dáng con báo Mỹ nhanh ch.óng biến mất khỏi tầm mắt của họ.

 

Trong văn phòng căn cứ, Mã Khắc, Mục Thâm và cũng đang ăn cơm, nhưng họ vẫn ngừng dõi theo tình hình trong rừng mưa.

 

Ngày càng nhiều chú ý đến màn hình giám sát hơn, mấy vị giáo quan thậm chí còn bê cả bát cơm chạy sang văn phòng của Mã Khắc, đuổi thế nào cũng chịu .

 

"Thượng Đế ơi, thích con báo Mỹ quá, nó thật thông minh và đối xử với cô bé quá ."

 

"Thật bá khí, giá mà thể kết bạn với nó thì mấy."

 

" quyết định sẽ theo dõi sát thông tin về nó."

 

"Dẹp , nếu con gái của Thâm và Diên ở đó, chúng khi chẳng bao giờ bóng dáng nó ."

 

Đây quả là sự thật, tốc độ của báo Mỹ nhanh vô cùng bí ẩn, nếu chúng camera bắt thì luôn cách để lẩn tránh.

 

Ít nhất là đây, dù họ trong khu rừng báo Mỹ sinh sống, nhưng những thước phim bắt chúng là vô cùng hiếm hoi.

 

"Thật thể tưởng tượng nổi, một thể dùng sức hút cá nhân để thuần hóa một mãnh thú hùng mạnh như .

 

Hơn nữa cô bé đó còn gan , chẳng thấy sợ hãi chút nào.

 

quá thích con bé , Thâm , là giao con gái cho nuôi ."

 

Mục Thâm kịp lên tiếng thì Tô Diên sồn sồn quát lên: "Các đang mơ mộng hão huyền đấy !

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

bao giờ để con gái rượu của đến đây chịu khổ .

 

Hơn nữa, đừng tưởng các đang toan tính cái gì."

 

Muốn giữ con gái ông đây ư?

 

Cửa chính mà cửa sổ cũng chẳng cho mở nhé.

 

Việc huấn luyện ở đây khắc nghiệt thế nào ông còn lạ gì, bảo bối nhà ông mà thực sự đến đây tập luyện thì ông xót c.h.ế.t mất.

 

Mục Thâm cũng lịch sự từ chối: "Tinh Tinh nhà còn nhỏ, chúng yên tâm để con bé ở nơi đất khách quê một .

 

Tuy nhiên, ở nhà còn một thằng nhóc, chắc nhờ các quan tâm nhiều hơn."

 

Tô Diên gác chân chữ ngũ, dựng ngón trỏ lên lắc lắc: "NONONO..."

 

Mọi mặt đều ngẩn ngơ: "???"

 

"Con trai chúng là từ thụ tinh ống nghiệm mà ."

 

Thằng nhóc thối nhà ông, giờ mới tí tuổi đầu đối đầu với ông , lớn lên thì còn thể thống gì nữa, cứ sớm tống nó đến đây là nhất.

 

Tô Diên dứt lời liền gật đầu lia lịa: " đúng, vẫn còn một thằng nhóc nữa, đến lúc đó nhất định sẽ gửi đến chỗ các ."

 

Trong lúc nhóm Mục Thâm đang trò chuyện ở văn phòng, phía Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành cũng ăn xong, con báo Mỹ cũng ăn hì hục gần hết, hiện đang thong thả l.i.ế.m lông sạch cơ thể.

 

Tinh Tinh vốn hề bao nhiêu đang tranh bố , đó và Giang Cẩm Thành đang cởi giày, xắn ống quần lên tận đùi bước xuống hồ nước im bất động.

 

Khi cá bơi gần, đó liền nhắm chuẩn con to nhất, chiếc gậy gỗ vót nhọn trong tay Giang Cẩm Thành phóng nhanh như một mũi tên, thành công đ.â.m trúng một con cá lớn.

 

"Anh ơi, em bắt , ha ha ha..."

 

Cái đuôi cá gậy gỗ vẫn điên cuồng quẫy đạp, bọt nước b.ắ.n tung tóe khắp nơi, Tinh Tinh rụt cổ né sang một bên, tiếng giòn giã đặc biệt sức truyền cảm.

 

Giang Cẩm Thành cô bé vui vẻ, khóe miệng cũng vểnh lên tận mang tai.

 

Người đó cũng nhanh ch.óng săn thêm một con cá lớn nữa.

 

Khi sắp lên bờ, thiếu niên đột nhiên cúi , nhấc bổng cô bé lên theo kiểu bế công chúa.

 

"A!"

 

Cú bế bất ngờ khiến cô bé giật , bàn tay cầm gì vội vàng quàng lấy cổ Giang Cẩm Thành, đôi mắt tròn xoe đó.

 

Mục Thâm thấy cảnh , ly rượu trong tay lập tức vỡ nát, Tô Diên thì nhảy dựng lên chỉ màn hình quát mắng ầm ĩ.

 

"Khốn kiếp!

 

ngay cái thằng nhóc thối nuôi ý đồ với Tinh Tinh nhà mà!

 

Sao nó dám!

 

Chờ nó về lão t.ử nhất định đ.á.n.h gãy chân nó!"

 

"Buông !

 

đợi nổi chúng nó ngoài nữa, bây giờ đ.á.n.h c.h.ế.t cái thằng mặt dày Giang Cẩm Thành , dám lợi dụng con gái !"

 

Tô Diên mặt mày dữ tợn, hai vị giáo quan giữ c.h.ặ.t cánh tay nhưng vẫn cứ xông ngoài xử lý Giang Cẩm Thành!

 

"Thôi nào thôi nào, thật là, chuyện của hai đứa trẻ mà lo lắng nhiều thế gì?

 

Vả Asax chỉ là chân của tiểu khả ái bẩn thôi mà.

 

Nhìn Mục Thâm kìa, điềm tĩnh bao, ơ..."

 

Vị giáo quan đó đầu thì thấy Mục Thâm đang lau một con d.a.o găm sắc lẹm, đôi mắt lạnh lùng dán c.h.ặ.t thiếu niên màn hình giám sát, cứ như giây tiếp theo sẽ cắm con d.a.o đó , nhất thời vị giáo quan im bặt.

 

Giang Cẩm Thành cúi đầu cô bé ngay sát cạnh , đôi mắt tràn đầy ý , nhưng bản đó chút do dự bước chân trần lên nền đất bùn, che chở cho cô bé thật trong vòng tay.

 

Cho đến khi tới phiến đá sạch sẽ mới đặt đó xuống, dùng áo khoác của lau khô những giọt nước bàn chân Tinh Tinh.

 

Bàn chân Tinh Tinh nhỏ, Giang Cẩm Thành thể nắm gọn trong một bàn tay, hơn nữa da thịt mịn màng mềm mại, khiến Giang Cẩm Thành nắm lấy khẽ bóp nhẹ, đột nhiên cảm thấy khí chút nóng lên!

 

Đôi mắt đó càng tự chủ mà dán c.h.ặ.t bàn chân trắng trẻo của Tinh Tinh, nuốt nước miếng một cái, tỉ mỉ lau khô cho cô bé.

 

Thiếu niên so với đây quả thực đen nhiều, nhưng trong trại huấn luyện thì đó vẫn thuộc diện da trắng, làn da mang màu đồng khỏe khoắn.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-884-bat-ca.html.]

 

Lúc , bàn tay đó nắm lấy bàn chân trắng như sữa của Tinh Tinh, càng nổi bật sự đối lập màu sắc rõ rệt.

 

Tinh Tinh ngửa cái đầu nhỏ đó, chớp chớp mắt.

 

"Đừng cử động, em mà lên bây giờ là lát nữa chân bẩn đấy."

 

Người đó cúi đầusát chân cho Tinh Tinh, mắt chằm chằm những ngón chân nhỏ xinh trắng nõn, yết hầu khẽ chuyển động.

 

"Khụ...

 

xong ."

 

Tinh Tinh "ồ" một tiếng, lúc mới nhận giày của mang .

 

"Anh cũng xỏ giày , mau rửa chân ."

 

Tinh Tinh dậy giậm giậm chân, đẩy lưng thiếu niên về phía bờ hồ.

 

Bàn chân đó giờ là bùn, rửa sạch mới mang giày .

 

Cô bé tò mò đưa tay định chạm , nhưng thiếu niên đột nhiên dậy.

 

Cả hai cùng xỏ giày, Giang Cẩm Thành cá còn Tinh Tinh nhặt củi khô, đó bắt đầu nhóm lửa nướng cá.

 

Giang Cẩm Thành vẻ mặt bình thản như quên chuyện .

 

Tinh Tinh thì híp mắt chống cái cằm nhỏ chằm chằm góc nghiêng của Giang Cẩm Thành, ngạc nhiên phát hiện tai của đỏ bừng thế .

 

Giang Cẩm Thành đang nướng cá chỉ cảm thấy da đầu tê rần, cảm giác như đang thứ gì đó vô cùng nguy hiểm nhắm .

 

lúc , trong bụi cỏ truyền đến một trận động tĩnh, đó một con báo lớn vằn đen vàng óng bước , miệng nó còn ngoạm một con hươu béo c.h.ế.t nhắm mắt.

 

Tinh Tinh reo lên: "Cho em hả!"

 

Con báo Mỹ bỏ con hươu trong miệng xuống, bệt xuống dùng cái vuốt lớn đẩy về phía Tinh Tinh.

 

"Tinh Tinh giỏi quá."

 

Đại hỏa nhân xinh gầm nhẹ một tiếng, l.i.ế.m láp phần lông dính m.á.u quanh miệng, đó thong thả tự vệ sinh cổ, thỉnh thoảng liếc Giang Cẩm Thành một cái.

 

Giang Cẩm Thành thề rằng đó thấy sự khinh bỉ trong ánh mắt con báo thối !

 

Ngón tay đó siết c.h.ặ.t lấy chiếc gậy nướng cá đến trắng bệch vì tức!

 

Cô bé xoa xoa cái đầu lớn của con báo Mỹ, dịu dàng : "Cảm ơn mày nhé, nhưng bây giờ tao đồ ăn , mày tự ăn ."

 

Con báo Mỹ tiếp tục đẩy con hươu đến mặt Tinh Tinh: Ăn !

 

Cuối cùng bất đắc dĩ, Tinh Tinh cắt một miếng thịt hươu nướng ăn, phần còn để báo Mỹ tự giải quyết.

 

Giang Cẩm Thành kể cho cô bé một vài chuyện thú vị xảy ở căn cứ huấn luyện, chẳng mấy chốc trời dần sẩm tối.

 

Đây là một con báo Mỹ ưa sạch sẽ, mãi đến khi sạch hết vết m.á.u , nó mới dậy vòng quanh Tinh Tinh một vòng, ch.óp đuôi cong thành hình chữ C quấn nhẹ bắp chân đó, chủ động dụi đầu tay Tinh Tinh mấy cái lười biếng ngáp một .

 

Loài mèo khi ăn no thường lười biếng, báo thường thích leo lên cây, tìm một chỗ chắc chắn chịu trọng lượng cơ thể dài nghỉ ngơi, sẵn tiện sưởi nắng xuyên qua kẽ lá.

 

Đến lúc trở về , dù Mục Thâm và Tô Diên cũng gọi điện giục mấy .

 

"Mày cùng bọn tao nghỉ đây?"

 

Con báo Mỹ kêu lên một tiếng, húc húc bắp chân Tinh Tinh, hiệu rằng nó sẽ cùng.

 

Rừng mưa ẩm ướt, muỗi mòng cũng nhiều, ở đây suốt thời gian dài như chắc khó chịu lắm.

 

"Tinh Tinh giỏi."

 

Giang Cẩm Thành bảo: "Cũng đến nỗi khó khăn như , em quên chú Kỷ Uyên ngày dạy chúng cách dùng thảo d.ư.ợ.c đối phó độc trùng ?

 

Hơn nữa rừng mưa vật sản phong phú, các giáo quan cũng thỉnh thoảng thả một động vật nhỏ rừng, chỉ cần chăm chỉ một chút là luôn tìm cái ăn."

 

Tinh Tinh nhăn mặt: " cũng những ngày mưa mà, rừng mưa thì mưa suốt."

 

Giang Cẩm Thành cô bé, ánh mắt tràn đầy vẻ luyến tiếc.

 

Thật chẳng nỡ về chút nào, giá mà thời gian thể ngừng thì mấy, tại hôm nay thời gian trôi nhanh đến chứ.

 

Nói chừng họ còn thể tiếp xúc gần với báo đốm Mỹ hoặc những loài động vật khác trong rừng mưa. Tuy thỉnh thoảng họ vẫn huấn luyện trong rừng, nhưng cơ hội để tiếp cận chúng nhiều. Đa phần khi chạm mặt đều dùng s.ú.n.g gây mê, mà lúc những sinh vật hùng mạnh ngủ say thì chẳng thể mang cảm giác chấn động như khi chúng còn tỉnh táo .

" , thực thấy cô bé cũng thể đến căn cứ của chúng huấn luyện đấy. Các thấy động tác đ.â.m cá của cô bé ? Rất dứt khoát và gọn gàng. Con gái của các ít thứ , lúc nãy thấy cô bé hái mấy loại thảo d.ư.ợ.c trong rừng, cô bé cũng sẽ mang bất ngờ cho chúng giống như Asax ."

 

Giang Cẩm Thành khoanh tay tựa một gốc cây, ánh mắt đầy vẻ khó chịu con báo đang chiếm hết sự chú ý .

 

Rõ ràng đây là thế giới của hai và Tinh Tinh, tại giờ lòi một con báo đáng ghét thế , thật là tính toán sai lầm mà.

 

"Các con ?

 

Kết hôn khi nào ?

 

Sao chúng chẳng phong thanh gì thế?"

 

"Thâm, là các để cô bé ở đây .

 

Rừng mưa rộng lắm, chúng thể đưa cô bé dạo khắp nơi."

 

Giang Cẩm Thành đáp: "Khoảng bảy tám ngày, cũng tùy tình hình, lúc nhiều thì khi cả tháng."

 

"Cẩm Thành ca ca, nếu diễn tập thì thường các sẽ ở trong rừng bao lâu ạ?"

 

Mấy vị giáo quan đều nhún vai: "Được , chúc mừng các nhé.

 

Có điều mỗi đợt đến trại huấn luyện lũ nhóc con, thực hy vọng một cô bé đáng yêu như Tinh Tinh đến đây."

 

Giang Cẩm Thành chỉ qua là Tinh Tinh đang nghĩ gì, chiều chuộng, khẽ quẹt nhẹ lên chiếc mũi nhỏ của cô bé.

 

Hai vị cha phô diễn trọn vẹn thế nào là "con gái là bảo bối, con trai là cỏ dại".

 

Dù hiện tại họ vẫn khá thích mấy nhóc tì ở nhà, nhưng đó là vì giờ chúng còn nhỏ xíu, trông ngây thơ vô tội.

 

Đợi chúng lớn thêm chút nữa, e rằng sẽ nghịch như quỷ sứ, khiến ghét ch.ó chê cho xem.

 

Cũng may Tinh Tinh bạn to xác nhiều lông mà quên mất thanh mai trúc mã của .

 

Cô bé như một chú thỏ nhỏ vui sướng, tung tăng nhảy nhót đến bên cạnh Giang Cẩm Thành, ôm lấy cánh tay , hai tiếp tục dạo vẩn vơ trong rừng mưa.

 

Giang Cẩm Thành nắm tay cô bé thong thả tản bộ tán rừng: "Tuy thời tiết là bất khả kháng, nhưng chúng cũng cách ứng phó.

 

Nếu hành động nhanh nhẹn, đầy nửa tiếng là thể dựng xong một nơi trú ẩn ."

 

Giang Cẩm Thành khỏi nghĩ thầm đầy tiếc nuối.

 

"Tạm biệt nhé báo lớn, hôm nay vui quen với mày."

 

Dù mới quen một ngày nhưng Tinh Tinh thấy nỡ rời xa.

 

cô bé cũng hiểu, báo đốm Mỹ thuộc về khu rừng , cô thể ích kỷ mà mang nó theo .

 

Con báo đốm rõ ràng cũng nỡ xa Tinh Tinh, nó cứ lẳng lặng theo cô bé đến tận rìa căn cứ.

 

 

Loading...