Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 892: Quan tâm

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:04:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Lời Tinh Tinh dứt, bỗng chốc nghẹn lời, chẳng nên gì thêm.

 

"Được , nếu đó là lý tưởng mà con chọn thì cứ vững bước mà ."

 

Ông nội Nam Cung vỗ vai cô, thở dài đầy cảm thán: "Con chúng quả thật nợ thiên nhiên quá nhiều."

 

Chẳng cần , ai nấy đều hiểu "thiên nhiên" ở đây là gì.

 

Sự phát triển của nhân loại thể tách rời tài nguyên thiên nhiên, nhưng đồng thời chúng cũng tàn phá thế giới quá mức, dẫn đến sự tuyệt chủng của bao loài động thực vật.

 

Con xâm chiếm lãnh địa của muôn loài nhưng quên mất việc bảo vệ chúng.

 

Những đòn trừng phạt của tự nhiên, hậu thế sẽ gánh chịu hết.

 

Có những sớm nhận hiểm họa tiềm tàng và bắt đầu hành động để bảo vệ, nhưng sức phá hoại bao giờ cũng ghê gớm và nhanh ch.óng hơn công cuộc bảo tồn.

 

Một cái cây cần vài chục, thậm chí hàng trăm năm để trưởng thành, đó là một quá trình đằng đẵng.

 

để đốn hạ nó thì chỉ mất vài giờ đồng hồ.

 

Sự chênh lệch thực sự quá xót xa.

 

Hơn nữa, ở thế giới , kẻ phá hoại bao giờ cũng đông hơn bảo vệ, và phần lớn còn là những kẻ bàng quan, coi như liên quan đến .

 

Nhân loại thường chỉ đến khi mất mới thấu hiểu những gì từng tồn tại quan trọng đến nhường nào.

 

Sức mạnh của những bảo vệ tuy nhỏ bé, nhưng chính vì nhỏ bé nên họ càng cần sự chung tay của nhiều hơn nữa.

 

Mục Thâm mỉm xoa đầu Tinh Tinh, nhưng khi kỹ con gái, thấy xót xa vô cùng.

 

Nhìn dáng vẻ của chú Mặc Lâm là chú quá quen với việc .

 

Xem ba Nam Cung Tuân của cô thường xuyên rơi tình trạng như thế.

 

"A...

 

a..."

 

Vệ sĩ Mặc Lâm của ba Nam Cung "lên sóng", chú thản nhiên và thuần thục bế thốc Nam Cung Tuân đang ngủ say đặt lên xe.

 

Nam Cung Tuân việc liên tục suốt thời gian dài.

 

Ngay cả khi bụng đói đến mức kêu vang, cũng chẳng hề .

 

Những nhà khoa học khi nhập tâm nghiên cứu thường sẽ rơi thế giới riêng, tuyệt đối để ngoại cảnh tác động.

 

ngược , nếu ai đó cắt ngang dòng suy nghĩ, sẽ phát điên ngay lập tức.

 

Tinh Tinh: "..."

 

Được bao quanh bởi những lời hỏi han ân cần, Tinh Tinh buồn thấy ấm lòng.

 

Người của cô luôn nghĩ cô chịu khổ nhiều lắm, nên lúc nào cũng tìm cách chăm sóc cô.

 

Có lẽ đây chính là "nhà" - nơi luôn ấm áp và khiến cô nhung nhớ từng phút từng giây.

 

Mấy nhóc tì dắt tới thấy Tinh Tinh reo hò ầm ĩ.

 

xa cách cả tháng trời, ký ức về Tinh Tinh chút mờ nhạt, nhưng ngay khi gặp , chúng vẫn lòng chị theo bản năng.

 

Mục Thâm gật đầu, đồng thời gửi tin nhắn nhóm chung, bảo chuẩn một bữa tối thịnh soạn và đầy đủ dinh dưỡng để bồi bổ cho con gái cưng.

 

"Ba, sư phụ."

 

Tần Bác Khanh gật đầu: "Ừm, gác chuyện học hành sang một bên mà thư giãn con.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Học hành là kết hợp với nghỉ ngơi mới hiệu quả."

 

"Ba ơi, con vẫn ăn uống đầy đủ mà, gầy bao nhiêu .

 

Chắc tại ba xót con quá nên thế thôi.

 

Ba Nam Cung Tuân mới là gầy nhiều , chúng mau về nhà thôi ba."

 

Ăn xong, ngáp một cái dài, tầm cứ thế mờ dần, cuối cùng gục đầu xuống bàn ngủ .

 

Trông thấy Mục Thâm xe, mắt Tinh Tinh sáng rực lên, cô chạy tới ôm chầm lấy ba một cái thật c.h.ặ.t.

 

Lúc đây, Nam Cung Tuân là một học giả nghiêm nghị, là sự tồn tại khiến bao ngước , khác hẳn với một chút vụng về, đơn thuần và trong cuộc sống thường nhật.

 

Nếu , lẽ ai gặp trong hai trạng thái cũng sẽ ngỡ đó là hai em sinh đôi tính cách trái ngược .

 

Mục Thâm xoa đầu cô: "Đi chơi cũng , ba sẽ cùng con."

 

Về đến nhà, cô ngạc nhiên thấy đều mặt đầy đủ.

 

Tinh Tinh lập tức hiểu chuyện.

 

Vốn dĩ cô phiền công việc của các ông bố, nhưng thế cũng , gia đình đoàn tụ lúc nào cũng là điều hạnh phúc nhất.

 

Thế nên, tuyệt đối phiền những như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-892-quan-tam.html.]

 

"Chẳng lúc đó đang ở giai đoạn then chốt .

 

Đến lúc ngủ còn mơ thấy đang tính toán mấy con đó, thế là choàng tỉnh luôn, thực sự tài nào chợp mắt nổi.

 

Chưa tính kết quả là trong lòng cứ thấy bứt rứt.

 

giờ thì , phần còn để họ tự giải quyết là ."

 

"Gầy thế , con ăn uống t.ử tế đấy?"

 

Nói đoạn, bê hộp cơm lên bắt đầu ăn lấy ăn để.

 

Anh đói đến mức cồn cào cả ruột gan .

 

"Còn cả ba Nam Cung nữa ạ."

 

Tinh Tinh chạy góp vui.

 

Dù cô học hỏi nhiều, nhưng với những dự án tầm cỡ thế , vẫn còn quá nhiều kiến thức cô chạm tới .

 

Cô còn quá trẻ, và biển học thì vô biên.

 

Tinh Tinh tự nhủ: Ở trong đó một khi bận là dễ quên cả giờ giấc ăn uống, sụt cân là điều chắc chắn, nhưng cũng đến mức thê t.h.ả.m như các bố nghĩ .

 

Chạy từ phòng thí nghiệm sinh học sang phòng vật lý, lúc Tinh Tinh đến nơi thì Nam Cung Tuân vẫn đang mải miết việc.

 

Anh mặc chiếc áo blouse trắng, chỏm tóc vểnh đầu trông vẫn "phong độ", ngón tay lướt thoăn thoắt bàn phím máy tính, miệng ngừng tuôn những thuật ngữ chuyên môn.

 

Nam Cung Tuân: Có chút chột .

 

Chỉ đến khi thấy công việc của Nam Cung Tuân tạm thỏa, Tinh Tinh mới bước tới để kéo ba khỏi trạng thái việc "cuồng nhiệt".

 

Tinh Tinh lượt tới ôm từng ông bố của .

 

Nụ môi cô trong trẻo và ấm áp, tựa như một đóa hướng dương nhỏ họ nâng niu trong lòng bàn tay, lúc nào cũng rạng rỡ tươi vui.

 

"Ba mau ăn cơm , bụng ba kêu réo từ nãy giờ kìa.

 

Với , ba ngủ từ bao giờ thế, mắt thâm như gấu trúc kìa."

 

"Gầy trông thấy .

 

Rõ là ngày nào nhà cũng gửi cơm dinh dưỡng tới mà con vẫn thế , ba xót đứt cả ruột."

 

Vừa giận thương, cô vội tìm một tấm chăn mỏng đắp cho .

 

Sau khi hỏi thăm và dự án hồi kết, Nam Cung Tuân thì vẫn thể cáng đáng , Tinh Tinh mới gọi điện nhờ ba Mục Thâm cử đến đón.

 

Nam Cung Tuân cạnh con gái, dụi dụi mắt: "Đâu , ba vẫn ngủ đầy đủ mà."

 

Cậu trợ lý cạnh cuống cuồng ghi chép, mồ hôi hột lấm tấm trán mới đuổi kịp tốc độ của .

 

Những phần cần tính toán thực sự khiến hói cả đầu.

 

"Tất nhiên là đến đón con ."

 

"Ba ơi, ba đích tới đây thế ạ?"

 

An Thanh gật đầu lia lịa: "Hôm nay Tinh Tinh ăn thật nhiều .

 

Sắp khai giảng , mấy ngày tới con cứ ở nhà nghỉ ngơi cho khỏe, đừng nghĩ ngợi gì cả, bài tập cũng dẹp hết ."

 

Tinh Tinh chằm chằm ba .

 

Một nghiên cứu viên ngang qua bồi thêm một câu đầy "u ám": "Ba ngày nay tổng thời gian nghỉ ngơi của đầy sáu tiếng , thế mà gọi là nghỉ ngơi đầy đủ ?"

 

Tô Diên vuốt ve khuôn mặt nhỏ nhắn của Tinh Tinh xuýt xoa thôi.

 

Nhìn quầng thâm mắt Nam Cung Tuân, cô xót xa khôn xiết, vội vàng lấy hộp cơm từ trong thùng giữ nhiệt .

 

Ánh mắt Kỷ Uyên tràn đầy vẻ xót thương: "Vào nhà mau con.

 

Sư phụ hầm sẵn canh bổ cho con , ăn thật nhiều đấy."

 

Thật tình, nếu sư phụ giúp điều dưỡng cơ thể, e là ba Nam Cung Tuân của cô còn trẻ mà mang đầy bệnh trong mất thôi.

 

"Vất vả cho chú Mặc Lâm quá ạ."

 

Việc cô thể lúc là vận dụng bộ não nhạy bén của , nhanh ch.óng tính toán những dãy và công thức tuôn từ miệng ba, dùng khả năng tính nhẩm để đưa đáp án chính xác nhất trong thời gian ngắn nhất.

 

An Thanh quẳng nhóc tì đang kẹp nách sang cho Tần Bác Khanh.

 

"Để ."

 

Anh bế đang ngủ say ở ghế , vác thẳng lên vai.

 

Nam Cung Tuân đang ngủ say tít mù cứ thế vác ngược đầu xuống như một bao tải.

 

"Đi thôi."

 

 

Loading...