Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 897: Căng thẳng ôn thi

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:04:15
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Cũng chính vì , sự sùng bái của Phùng Lâm Lâm đối với Kỷ Uyên dạt dào như nước sông Trường Giang, bởi vì cơm hộp quá đỗi thơm ngon.

 

"Tinh Tinh, xem, chúng chuẩn thi đại học mà sư phụ nuôi hư cái dày chúng , thi xong chắc ăn gì cũng thấy ngon mất."

 

Tâm trạng của Tiêu Nhã khi ăn cơm hộp bây giờ đúng là đau đớn hạnh phúc.

 

Tinh Tinh liếc họ: "Sao thế, các còn ăn ?

 

Tớ còn đang xót sư phụ tớ đây ."

 

Mấy vội vàng lắc đầu: "Xót chứ xót chứ, chúng tớ cũng xót mỹ nhân sư phụ mà."

 

ăn thì đúng là cưỡng .

 

Cả nhóm vui vẻ, khi ăn xong tiếp tục nỗ lực ôn tập.

 

Còn cách kỳ thi đại học 9 ngày.

 

"Xúyt...

 

xong xong , bây giờ thấy mấy con là tớ thấy đau đầu !"

 

【Anh , hôm nay em thi đại học , gặp .

 

thể thấy những tin nhắn , nhưng em vẫn là Tinh Tinh nhớ đó.】

 

Kỷ Hoài Cẩn với tính cách tinh tế dịu dàng nhất là cả, Mục Thừa Vũ tương đối trầm hai, Tần Hoài Tín là ba; Tô Diên và An Thanh thì chẳng ai nhường ai về việc con nhà lớn hơn, cuối cùng bốc thăm, An Ca là lão tứ, Tô Thanh Vân là lão ngũ, và ngoài dự kiến, Nam Cung Linh Quân là em út.

 

"Bố ơi, các bố cần quá lên như thế ạ." Bị một đám vây quanh để bắt mạch, Tinh Tinh cảm thấy sắp thành "Phật" luôn .

 

Tiểu An Ca đảo mắt một vòng: "Bôi sạch mặt bố xa ."

 

Trong khí học tập căng thẳng, chỉ còn 3 ngày nữa là đến kỳ thi.

 

Trận thế đó khiến Tinh Tinh cảm thấy như một món đồ dễ vỡ, các phụ ai nấy đều căng thẳng đến mức cực độ.

 

Tinh Tinh mặc đồ ngủ, tinh thần phấn chấn xuống giường mở cửa.

 

"Dậy đây ạ."

 

Nói xong, cô cúi bế nhóc An Ca mặt lên, tung nhẹ lên cao đỡ lấy.

 

Tiểu An Ca lập tức khanh khách, đôi mắt to nheo thành một đường chỉ, những chiếc răng sữa trắng tinh đều tăm tắp trông cực kỳ đáng yêu.

 

Cái lạnh lùng của thầy lướt qua, đám học sinh bên lập tức chấn chỉnh tinh thần, đứa nào đứa nấy ngay ngắn như học sinh gương mẫu.

 

"Chị ơi, ngủ ngủ với chị cơ."

 

"Bố !

 

Tối nay tè dầm!"

 

Vừa dứt lời, nhóc ông bố nhà tét một cái m.ô.n.g nhỏ.

 

Tinh Tinh bên cạnh mấy đứa em trai chuyện ngô nghê mà suýt nữa đến xỉu, đúng là một lũ trẻ tinh nghịch.

 

9 rưỡi tối, Tinh Tinh thúc giục ngủ, Kỷ Uyên còn đốt hương trầm an thần giúp ngủ ngon trong phòng ngủ của cô.

 

Nhớ kỹ, chỉ hai ngày thôi, tuyệt đối để xảy chuyện gì ngoài ý .

 

Sau khi thi xong cũng đừng đối chiếu đáp án, dù khỏi phòng thi là chuyện xong , đối chiếu đáp án chỉ tâm trạng thêm thấp thỏm thôi, nên ngoài tuyệt đối đừng đối đáp án."

 

7 giờ sáng, thời gian bắt đầu thi là 9 giờ.

 

Lớp của cô so với các lớp khác thì ưu thế về các môn tự nhiên thực sự lớn, vì tài nguyên giáo d.ụ.c của trường Phong Hoa vốn , các lớp đầu đều do những giáo viên giỏi nhất trường giảng dạy.

 

"Tè thì dính m.ô.n.g con thôi, tưởng là đang hại bố con ?"

 

Gan cũng nhỏ, dám đe dọa cả ông.

 

, đám nhỏ cũng theo một cách ngây ngô.

 

"Tinh Tinh, con gái, dậy con?"

 

Tô Diên vẻ mặt nghiêm nghị: "Việc thể cẩu thả ."

 

"Bố đừng nữa."

 

"Chị ơi!"

 

Vì đám nhỏ sinh gần như cùng lúc nên thứ tự lớn nhỏ khó phân biệt, đành xếp hạng theo tính cách.

 

Cô cầm điện thoại gửi cho Giang Cẩm Thành một tin nhắn.

 

Bên ngoài đồng thời vang lên giọng trầm hùng của An Thanh và giọng sữa nũng nịu của An Ca, tiếng loa nhỏ phát khá vang.

 

"Không , ngày mai chị con thi , còn cạnh chị ngủ , mơ thế."

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-897-cang-thang-on-thi.html.]

 

Thằng con chắc là giữ nổi .

 

Mục Thừa Vũ ngẩng cái đầu nhỏ lên định bố thì Mục Thâm nghiêm mặt bịt cái miệng nhỏ .

 

Tô Diên: "..."

 

Tiêu Nhã ôm đầu thở dài, Thẩm Hoán mím môi, xuống tiếp tục sách.

 

An Ca vùng vẫy khỏi vòng tay bố đòi Tinh Tinh bế, khuôn mặt thịt thon đầy vẻ phấn khích.

 

Sau đó ai về nhà nấy.

 

Tan học, chào tạm biệt .

 

"Chị ơi, chị ơi, Thanh Vân cũng ."

 

Tiểu Thừa Vũ vô tội chớp chớp đôi mắt to đen láy xinh .

 

"Con mà dám tè dầm thì tự mà giặt chăn!"

 

An Thanh: "..."

 

"Hẹn gặp tại phòng thi!"

 

Gương mặt nhỏ nhắn trắng trẻo như ngọc, chút bụ bẫm, ngũ quan giống hệt như đúc từ một khuôn với Kỷ Uyên. Tuy nhiên, so với vẻ ốm yếu bệnh tật thuở nhỏ của Kỷ Uyên, thì nhóc con họ Kỷ vô cùng khỏe mạnh, chạy nhảy tung tăng, tràn đầy sức sống.

Có điều, tính cách của nhóc chẳng khác Kỷ Uyên là bao, mang theo vẻ trầm và dịu dàng như một lớn. Dù hiện tại vẫn còn nhỏ, nhóc luôn nỗ lực thành việc, thậm chí còn giúp đỡ chăm sóc mấy đứa nhỏ nghịch ngợm khác. Nhờ tính cách mà nhóc trở thành "đại ca" trong nhóm trẻ.

 

Chuyện do giáo viên chủ nhiệm , bởi trông cậy Tần Bác Khanh kể những lời là điều tưởng, nên nhiệm vụ đành rơi tay giáo viên Ngữ văn.

 

Sau khi dặn dò kỹ lưỡng, giáo viên Ngữ văn rời , Tần Bác Khanh mới bước .

 

Được đối xử nâng niu như b.úp bê sứ thế , Tiểu Noãn Noãn cảm động bất lực.

 

"Quân Quân...

 

Quân Quân cũng ngủ ngủ."

 

"Muốn ...

 

Thanh Vân cũng !"

 

"Chị, chị, chị!"

 

"Được các em, thời gian qua sự vất vả của các em thầy cô đều thấu.

 

Hiện tại, chỉ còn 3 ngày nữa là đến kỳ thi Đại học.

 

Sự nỗ lực của các em sẽ đền đáp xứng đáng phòng thi.

 

Hai ngày tới hãy học cách thả lỏng, từ giờ phút , điều các em cần là điều chỉnh trạng thái căng thẳng quá mức của ."

 

An Ca và Tô Thanh Vân lượt bố vỗ nhẹ cái m.ô.n.g tròn lẳn.

 

Hai nhóc tì , nhưng khoanh đôi tay nhỏ như ngó sen n.g.ự.c, phồng má lên như cá nóc, cái miệng nhỏ phụng phịu chu đầy vẻ giận dỗi.

 

"Cứ ngoan ngoãn ở nhà, đừng ngoài chơi bóng rổ, bơi lội tụ tập nhậu nhẹt.

 

Nhớ vặn báo thức, thẻ dự thi và căn cước công dân thì về nhà dọn sẵn, để ở chỗ dễ thấy nhất.

 

Những thứ cần chuẩn ngày mai sẽ nhắn trong nhóm để nhắc các em một nữa.

 

Hai ngày cần học thêm gì , về nhà nghỉ ngơi cho để dưỡng tinh thần.

 

Được , tan học."

 

Kỷ Hoài Cẩn kéo kéo áo bố , ngoan ngoãn và mong chờ Tiểu Noãn Noãn.

 

Câu là của nhóc tì Tô Thanh Vân.

 

Sau khi Tiểu Noãn Noãn về nhà, cô yêu cầu ngủ một giấc thật ngon, lúc tỉnh dậy cơ bản cũng cho cô chạm sách vở nữa.

 

Mấy lớn và trẻ con trong nhà đều vây quanh cô, dắt cô chơi xích đu, chơi đùa với mấy chú thú cưng to lớn.

 

Trước khi ngủ buổi tối, Kỷ Uyên đều kiểm tra sức khỏe cho cô và cho cô uống một ít t.h.u.ố.c phòng cảm cúm.

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Ồ, còn tiếng của những đứa nhỏ khác nữa.

 

"Bố ơi, thi xong , con ngủ chung với chị cơ."

 

"Quân Quân bế bế, cao cao!"

 

Hai chân Tiểu Noãn Noãn như mọc thêm "đuôi nhỏ" , hai nhóc tì đáng yêu ôm c.h.ặ.t lấy chân cô, ngước gương mặt non nớt nũng nịu đòi bế cao.

 

Ba nhóc tì còn gì nhưng cũng cô với ánh mắt mong chờ tha thiết.

 

Tiểu Noãn Noãn cảm thấy trái tim như trúng "đòn chí mạng", sáng dậy mấy cục bột nhỏ đáng yêu vây quanh, cô suýt chút nữa là vẻ dễ thương cho chảy m.á.u cam.

 

 

Loading...