Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 898: Đi thi

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:04:16
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tuy nhiên, kịp để Tiểu Noãn Noãn bế, An Thanh nghiêm mặt kéo chúng .

 

"Mấy nhóc con , lớn cả đừng bắt chị bế nữa, thế thì là nam t.ử hán !"

 

Lũ nhỏ lập tức chu môi, giọng sữa nũng nịu: "Không nam t.ử hán , chị bế cơ."

 

An Thanh: "..." là đồ chí khí!

 

Cuối cùng Tiểu Noãn Noãn vẫn tươi bế từng đứa em một, mấy nhóc cũng hớn hở hôn "chụt" một cái lên mặt cô.

 

Bữa sáng chuẩn xong xuôi, ăn xong, Tần Bác Khanh đưa túi dụng cụ phòng thi thu xếp sẵn cho cô.

 

"Đi thôi, các bố đưa con thi."

 

"Bố ơi, chúng con cũng !"

 

Mấy nhóc tì lập tức yên, chúng cũng mà, nếu thì hôm nay chẳng dậy sớm thế .

 

Tô Diên sa sầm mặt: "Đi cái gì mà , mấy đứa về ngủ bù mau, tí nữa ngoài ngủ gật đấy."

 

Mộ Thừa Vũ nghiêm túc : "Không sợ ạ, cái viên t.h.u.ố.c dễ chịu mà." Nhóc con đang nhắc đến Linh Ngưng Hoàn.

 

Tô Thanh Vân bĩu môi: "Đi !

 

Không cho , con đấy!" Nhóc đe dọa bố , đôi mắt mèo xinh giống hệt Tô Diên bắt đầu rơm rớm nước mắt.

 

Cô bé Hoài Cẩn thông minh thì trực tiếp tìm đến Tiểu Noãn Noãn, ôm lấy cánh tay cô, cô với vẻ đáng thương, cứ như thể nếu cho thì nhóc sẽ thành đứa trẻ bỏ rơi tội nghiệp .

 

Hoài Tín cũng lẳng lặng tiến ôm lấy cánh tay còn của chị, mím c.h.ặ.t đôi môi nhỏ lời nào, nhưng ánh mắt đầy vẻ bướng bỉnh, cả gương mặt đều rõ ba chữ "Em ".

 

Linh Quân thì giống các , nắm c.h.ặ.t nắm đ.ấ.m nhỏ, miệng ăn bánh quy ú ớ hô hào: "Chị...

 

nhất...

 

béo!"

 

Mục Thâm: "..." Linh Quân , con nhất là đừng chuyện thì hơn.

 

Nam Cung Tuân lấy miếng bánh quy của nhóc con nhét miệng : "Ăn xong hãy , chị con béo ."

 

Linh Quân: "!!!" Bố, bố cướp bánh của con, bố lắm!

 

Hết cách , cuối cùng ánh mắt thiết tha của các em, Tiểu Noãn Noãn các ông bố với vẻ van nài.

 

Còn nữa, hết thôi.

 

thì mệt một chút cũng , tí nữa thì bế mấy thằng nhóc ngủ .

 

Kỳ thi quan trọng thế , mấy ông bố đều xin nghỉ phép, những ngày thi nữa mà đều túc trực ngoài cổng trường đợi con gái thi xong.

 

Bố chị của Tiêu Nhã cũng đến tiễn cô thi, thế là phụ hai bên chạm mặt .

 

Gia đình rầm rộ như thế nên thu hút ít ánh , đặc biệt là nhan sắc của cả nhà đều thuộc hàng cực phẩm, cạnh chẳng khác nào đèn sân khấu chiếu .

 

Khi thấy mấy đàn ông: "Á...

 

trai quá, khí chất xuất sắc thật sự."

 

Khi thấy mấy đứa nhỏ: "Đáng yêu quá mất!

 

Muốn sinh thêm đứa nữa quá."

 

Đặc biệt là khi thấy lũ nhỏ cổ vũ cho Tiểu Noãn Noãn, xung quanh chỉ tan chảy vì sự dễ thương .

 

Tiêu Nhã híp mắt chào hỏi họ, khi thấy mấy đứa nhỏ bên cạnh, đôi mắt cô lập tức sáng rực.

 

Tiêu Nhã tiếc hùi hụi vì nựng đôi má bánh bao mềm mại của mấy nhóc con, khi chào tạm biệt nhà thì phòng thi.

 

kinh qua ít sóng gió thương trường, nhưng khi thấy những cục bột nhỏ trong lòng mấy đàn ông , bố của Tiêu Nhã cũng khỏi trầm trồ.

 

"Mục Tổng, đây là con trai ?

 

Trước đây con cái nhà các giống bố như đúc từ một khuôn, giờ tận mắt mới thấy đúng là ."

 

Chuyện ông giải thích đây, lẽ bảo do công nghệ?

 

Ông khéo léo lảng qua chuyện khác, tập trung về phía trường học.

 

Thời tiết nóng, nhưng từ khi Linh Ngưng Hoàn bán chạy, nhiều chút điều kiện đều chọn mua một viên mang theo bên , nên cũng thấy nóng mấy.

 

Chỉ là nắng gắt cũng dễ chịu gì, bọn Mục Thâm bế những đứa nhỏ ngủ xe chờ.

 

Tiểu Noãn Noãn vuốt ve đầu mấy đứa nhỏ: "Dậy sớm thế buồn ngủ ?

 

Giờ trời nóng lắm, đợi ở trường chán lắm đấy."

 

An Thanh đây là thứ ba hỏi con gái : "Tiểu Noãn Noãn , con thấy căng thẳng ?"

 

Tiểu Noãn Noãn: "...

 

Bố ơi con căng thẳng , con thấy bố còn căng thẳng hơn con đấy, uống tí nước nóng cho bình tĩnh bố."

 

Cô dở dở , kỳ thi ngược thành cô thí sinh an ủi phụ đừng căng thẳng.

 

Chị gái của Tiêu Nhã còn : "Nhìn mấy nhóc con , em tự dưng cũng nuôi một đứa .

 

Các thụ tinh nhân tạo ở bệnh viện nào thế?"

 

Mấy ông bố: "..."

 

Vẫy tay chào tạm biệt các bố, sư phụ cùng các em, Tiểu Noãn Noãn bước phòng thi như bao học sinh khác.

 

Những phụ đang lo lắng cho con xung quanh cũng kìm mà liếc mấy .

 

"Ơ...

 

mấy đằng mà quen mắt thế nhỉ."

 

" thế, cũng thấy ."

 

Trận chiến Đại học quan trọng nhất là tâm thế, tâm thế mà sụp đổ thì những môn thi còn chắc chắn sẽ ảnh hưởng.

 

khi thi, giáo viên đều dặn dặn là thi xong tuyệt đối đối chiếu đáp án.

 

Môn thi đầu tiên là Ngữ văn.

 

Tiểu Noãn Noãn lướt qua một lượt bắt đầu đặt b.út bài.

 

Suốt quá trình bài cô trôi chảy, chỉ mất bốn mươi phút là xong.

 

thời gian, cầm tờ giấy thi kiểm tra cẩn thận từ đầu đến cuối hai lượt, đến khi chắc chắn mới bắt đầu nộp bài.

 

Bên ngoài cổng trường, bất kể nắng gắt đến vẫn luôn những phụ chờ với tâm trạng lo âu xen lẫn kỳ vọng.

 

Vừa thấy bóng con là các bậc phụ vội vàng chạy tới đón.

 

Có những thí sinh mặt mày ủ rũ tới nơi than thở với bạn bè là đề khó quá.

 

Có phụ thấy biểu cảm của con thì tim thắt một cái.

 

"Sao thế con?

 

Làm bài ?"

 

Thí sinh đó thở dài: "Mẹ ơi, đề thi thật sự khó quá."

 

An Thanh lỏm cuộc đối thoại bên thì lòng càng thêm hoảng, cứ nghển cổ lên tìm kiếm bóng dáng con gái .

 

"Tí nữa Tiểu Noãn Noãn , ai phép hỏi con bé bài thế nào đấy."

 

 

 

Chiều nay sẽ cập nhật thêm hai chương nữa, thời tiết trở lạnh , hai tháng nay cảm cúm mấy bận , nhớ chú ý giữ ấm nhé.

 

Khi thấy bóng dáng con gái cưng xuất hiện trong tầm mắt, An Thanh kìm mà cất giọng oanh tàng gọi lớn:

"Tiểu Noãn Noãn, con gái, ở đây !"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-898-di-thi.html.]

Khá lắm, một tiếng hú trực tiếp chiếm trọn "vị trí trung tâm", ánh mắt của tất cả lập tức đổ dồn về phía đó.

 

Thoáng qua, ông bố to mồm trông khá trai, dù đang đeo khẩu trang nhưng đôi mắt sâu thẳm vẫn cuốn hút, điều khí chất mang chút phong trần, bụi bặm.

 

Nhìn kỹ hơn chút nữa, trời ạ, xung quanh đó dường như là mỹ nam.

 

Quả nhiên thường chơi chung với .

 

Lại kỹ thêm nữa, c.h.ế.t tiệt!

 

Mấy trông mà quen mắt thế !

 

Mục Thâm thấy ánh mắt xung quanh đều tập trung , lập tức cảm thấy điềm chẳng lành.

 

Người cũng cảm thấy chính là cô bạn Tiểu Noãn Noãn.

 

Cô vội vàng chào tạm biệt các bạn, lách qua đám đông chạy về phía các ông bố kéo chui tọt trong xe.

 

"Mau thôi, mau thôi."

 

Không tranh thủ lúc kịp phản ứng mà thì còn đợi đến lúc nào nữa.

 

Dù ba Tô Diên và ba An Thanh đều đeo khẩu trang, nhưng khả năng nhận vẫn là lớn.

 

"Hình như thấy Mục Tổng, Mục Thâm thì ."

 

chắc chắn lên tiếng.

 

"Còn các nữa, cũng chẳng chịu đeo khẩu trang , thế chắc chắn nhận ."

 

Nhóm xe chẳng hề những bên ngoài đang nghĩ gì.

 

Người giàu vốn dĩ quan trọng nhất chính là cái mạng nhỏ của , ai chẳng cơ thể khỏe mạnh cơ chứ.

 

Món ăn bài t.h.u.ố.c của trang viên Bách Dược chỉ chữa khỏi những cơn đau nhức lâu năm dứt mà mùi vị còn đặc biệt thơm ngon, ai nấy đều tranh sứt đầu mẻ trán để chen chân đó.

 

"Còn cả Kỷ Công T.ử của trang viên Bách Dược nữa."

 

Phụ nữ khi đến đó dùng bữa, gương mặt trông ngày càng trẻ trung xinh , ngay cả những nhỏ trong cơ thể cũng cải thiện ít.

 

Thấy đến đây, cô mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Lúc cô và ba cùng đoán đề, cô cũng đặc biệt nhắc đám Tiêu Nhã chú ý tìm hiểu dạng bài , nhiều như chắc là vấn đề gì .

 

An Thanh ấp úng: "Thì...

 

chẳng vì nóng lòng quá ."

 

Vai ai đó vỗ nhẹ, đầu thì là Thẩm Hoán.

 

Kỳ thi bắt đầu, gạt bỏ tạp niệm để bài.

 

Lần đề thi Toán cô cũng mất một tiếng đồng hồ mới thành, thời gian còn đều dùng để nghiêm túc kiểm tra bài thi.

 

Nhiều tâm thái lập tức sụp đổ.

 

Tiểu Noãn Noãn liếc mắt qua, đề thi đại học năm nay quả thực khó, nhưng mấy câu giải bài thì ba Tần và cô đều đoán trúng phóc.

 

Những phụ là đạo diễn minh tinh khi thấy chiếc xe bay xa, khỏi tức giận tự trách lúc nãy chú ý phía bên nhiều hơn một chút.

 

Mục Thâm đang gửi tin nhắn cho Lý Ngạn, bảo bộ phận quan hệ công chúng canh chừng tin tức mạng, hễ thấy tin liên quan đến mấy bọn họ cùng Tiểu Noãn Noãn thi đại học thì lập tức gỡ xuống ngay.

 

"Cậu với Thầy Tần đúng là thần sầu thật đấy, mấy câu liền y hệt mấy bài bảo tụi tớ chú trọng ôn tập khi thi.

 

Lúc nhận đề trong lòng tớ xúc động thế nào ."

 

" bảo đó trông quen lắm mà, hóa là Mục Tổng!"

 

"Chắc là họ nhận chúng nhỉ."

 

Hiện tại trang viên Bách Dược cũng là một cái tên tiếng trong giới thượng lưu.

 

Những đến đó ăn món d.ư.ợ.c thiện mua rượu t.h.u.ố.c từ trúc đều đặt lịch hẹn đến tận năm , nhưng vẫn ít quyền quý đổ xô đến trang viên.

 

, buổi chiều lượng phụ đưa con thi vẫn tăng lên ít.

 

Hơn nữa khi thấy nhóm Mục Thâm, mắt ai nấy đều sáng rực lên.

 

Các ông chủ lớn mặc vest tìm đến Mục Thâm bắt chuyện, trong giới giải trí tìm đến Tô Diên, ăn món d.ư.ợ.c thiện tìm Kỷ Uyên, công ty game tìm An Thanh, còn ai mua xe bay tìm hiểu về thiết đầu cuối thì tìm Nam Cung Tuân.

 

"Xin , hôm nay chúng bàn công chuyện."

 

Gương mặt tuấn tú của Thẩm Hoán lập tức nở nụ .

 

"Đề cũng khó quá mất."

 

"Hai đeo khẩu trang là An Thanh và Tô Diên đấy chứ."

 

"Dù chúng cũng , nhưng hiện giờ thì , nếu hâm mộ đuổi theo đến tận trường học sẽ ảnh hưởng đến thí sinh bài."

 

Tiểu Noãn Noãn vội vàng an ủi họ: "Các ba đừng cãi nữa, nhận thì thôi , các ba của con thể lộ mặt ."

 

Sau khi nộp bài, nhiều trở nên ủ rũ, vẻ mặt buồn rười rượi.

 

Thấy bạn bè quen là túm tụm than vãn đề Toán năm nay khó kinh khủng.

 

Tần Bác Khanh gật đầu: "Ừm, đợi khi thi xong tin tức lộ cũng , nhưng hiện tại đè xuống ."

 

"Tiểu Noãn Noãn."

 

Tô Diên lập tức lườm một cái: "Chỉ ông là to mồm, chỉ ông là giỏi, hét to thế gì?

 

Mấy cao lớn thế chù lù đó, chẳng lẽ Tiểu Noãn Noãn thấy chắc."

 

Chỉ cần đến đó một , ai cũng hiệu quả của món d.ư.ợ.c thiện và rượu t.h.u.ố.c ở đó đặc biệt rõ rệt.

 

Nghe mấy ông cụ đến ăn d.ư.ợ.c thiện, Kỷ Công T.ử dựa theo tình trạng cơ thể mà sắp xếp thực đơn điều dưỡng tương ứng, chỉ vài ngày tinh thần minh mẫn hẳn lên, cảm giác như sống thọ thêm mấy năm.

 

Hiện tại tuyệt đối để lộ chuyện bọn họ đến trường học, cũng thể xuất hiện mạng, nếu đám fan cuồng chạy theo đến trường thì .

 

May mà Mục Thâm dặn dò kịp thời, đồng thời bên phía Tô Diên hỗ trợ điều phối, tin tức mạng về việc nhóm Mục Thâm đến trường chờ con gái thi đại học kịp gây sóng gió gỡ bỏ .

 

Mục Thâm cứng rắn từ chối cuộc trò chuyện của họ, biến nơi thành một chốn xã giao tiệc tùng.

 

Những khác cũng tán thành điều , dù kỳ thi đối với học sinh lớp 12 là vô cùng quan trọng, duy trì trật tự phòng thi là cho tất cả .

 

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

Tình hình phía các ba hề gây bất kỳ ảnh hưởng nào đến Tiểu Noãn Noãn.

 

Đề Toán khó, gần như ngay khoảnh khắc nhận đề thể thấy tiếng hít hà vang lên trong phòng học.

 

Những khác cũng theo, hoặc khéo léo hoặc cứng rắn từ chối họ, lên xe chờ.

 

"Làm xong hết ?"

 

Mọi đều mối quan hệ của mấy , đương nhiên đoán hai là ai .

 

Tiểu Noãn Noãn việc cẩn thận, gần như mỗi một câu hỏi đều xem từ đầu, đồng thời dùng ít nhất ba cách giải khác giấy nháp.

 

Khi kết quả thống nhất, cô mới cảm thấy yên tâm.

 

cũng sắp nghiệp , lúc thi đại học cao hứng một chút cũng .

 

Rất nhiều mệt mỏi do công việc, cơ thể đau nhức khắp nơi, khi đến ăn d.ư.ợ.c thiện thì hiệu quả cực kỳ rõ rệt, còn hơn cả khám bệnh massage.

 

Không ai một câu như , nhiều phụ mới sực tỉnh, đó là một sự hối tiếc sâu sắc.

 

Tiểu Noãn Noãn ôm lấy bé Linh Quân, nghĩ đến đám hâm mộ của các ba và sự cuồng nhiệt của họ khi cô còn nhỏ theo ba Tô Diên, cô cũng đồng tình.

 

Mấy thí sinh ngang qua thấy cuộc đối thoại của họ, nước mắt ghen tị kìm mà rơi xuống.

 

Sau đó gặp Tiêu Nhã, Vương An An, hỏi thăm xong thì cơ bản đều xong bài.

 

Còn về việc đúng sai, mấy đều ngầm hiểu mà so đáp án, đợi thi xong điểm là ngay thôi.

 

hiện giờ thứ thành định cục .

 

Thuận theo dòng thi xong đổ cổng trường, Tiểu Noãn Noãn liếc mắt một cái thấy các bậc phụ nhà , những dường như cũng mang theo nhạc nền tự , ừm, còn cả mấy nhóc tì mà họ đang bế tay nữa.

 

 

Loading...