Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 907: Anh ơi, anh đỏ mặt rồi kìa
Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:04:22
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Khi chính Hắc Sâm ở khu vườn thú cứu mạng chị , đám nhỏ con tinh tinh già cỗi mà thấy nó oai phong lẫm liệt vô cùng.
Giang Cẩm Thành dẫn sáu nhóc tì xem tinh tinh, còn Tinh Tinh thì tìm gặp nhân viên chăm sóc để trao đổi về tình trạng hiện tại của Hắc Sâm.
"Hắc Sâm lớn tuổi .
Cô cũng đấy, hai năm nó một con tinh tinh khác đ.á.n.h bại và rời khỏi vị trí con đầu đàn.
Từ lúc đó, thể trạng của nó bắt đầu giảm sút, đến giờ thì gì cũng thấy uể oải, chẳng còn sức sống nữa."
Nhân viên chăm sóc đưa tập hồ sơ ghi chép các chỉ cơ thể của Hắc Sâm cho Tinh Tinh.
Cô chăm chú , quả thực cơ thể Hắc Sâm lão hóa nghiêm trọng.
Đây vốn dĩ là kết quả khi Tinh Tinh thường xuyên đến bồi bổ và kiểm tra cho nó.
Tin là nhờ những đợt điều dưỡng đó của cô, các vết thương cũ nó cơ bản lành hẳn.
Hiện giờ chỉ là vấn đề tuổi tác, sức khỏe tổng thể gì đáng ngại.
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
"Hắc Sâm, ông rời khỏi đây ?"
Tinh Tinh tiến gần, đặt lòng bàn tay lên cánh tay Hắc Sâm, khẽ hỏi.
Hắc Sâm cứu khi những kẻ săn trộm thương đưa về vườn thú .
Khi đó nó còn trưởng thành, nay sống ở đây đến lúc già yếu mà vẫn một trở về rừng xanh.
Trước đây Hắc Sâm sống ở vườn thú khá thoải mái, con cái và bầy đàn ở đây nên Tinh Tinh từng nghĩ đến việc để nó về tự nhiên.
giờ đây Hắc Sâm già, con cái khôn lớn cần nó nữa, bầy đàn cũng thủ lĩnh mới, cô nó đến một môi trường rộng lớn và hơn để dưỡng già.
"Hống..."
"Không , hôm nay kịp thì còn ngày mai, ngày mà?
Chúng còn nhiều thời gian."
Tinh Tinh cho nó ăn một chút thức ăn, khi rời liền dẫn sáu nhóc tì tìm viện trưởng vườn thú.
Nhìn Giang Cẩm Thành, Tinh Tinh bỗng thấy như ngược thời gian về lúc họ còn nhỏ.
Bất kể , cũng luôn đeo một chiếc balo, bên trong là sách đồ của , mà luôn chứa đầy những thứ cô thích.
"Hình như...
cũng ngon thật."
May mà nắng hôm nay cũng khá gắt, Giang Cẩm Thành đổ cho thời tiết thành công.
"Tự chọn ."
Cầm ly sữa tay, Tinh Tinh Giang Cẩm Thành mỉm .
Ánh mắt cô rực rỡ như ngàn , bờ môi hồng như cánh hoa đào chớm nở.
Nụ khiến Giang Cẩm Thành ngẩn ngơ thể rời mắt.
Giờ thì chơi kiểu gì đây?
Tốt lắm, thêm hai nhóc tì "phản bội" .
An Ca cũng bên cạnh nghiêm túc ăn, thỉnh thoảng còn gật đầu tán đồng với Tô Thanh Vân.
Hiểu rõ ý của Hắc Sâm, Tinh Tinh mỉm hứa hẹn.
"Anh ơi"
Nơi đó thức ăn dồi dào suốt bốn mùa, Hoa Ảnh, đàn sói và Tuyết Giao chăm sóc, cuộc sống của Hắc Sâm chắc chắn sẽ đảm bảo.
Giang Cẩm Thành đương nhiên là hỏi ý kiến Tinh Tinh, chờ cô gật đầu xong, mới như thường lệ xoay chiếc balo phía .
Mở khóa kéo , bên trong chẳng khác nào chiếc túi thần kỳ với đủ loại đồ ăn vặt hấp dẫn.
Giang Cẩm Thành nhếch môi, đưa những khay bánh ngọt tự tay mặt đám nhỏ.
"Cầm lấy hộp sushi và bánh ngọt , ăn gì thì tự lấy.
Anh còn cả kẹo socola trái cây nữa, xem em thích loại nào."
"Đói ?"
Chỉ vài giây , Tô Thanh Vân ăn một cách ngon lành phân vân ba em .
Cái nhóc tham ăn Linh Quân thì còn ai đây nữa.
Ánh mắt Giang Cẩm Thành thoáng qua ý .
Giang Cẩm Thành nghĩ thầm: Ăn hết mà đòi lấy lắm thế.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-907-anh-oi-anh-do-mat-roi-kia.html.]
Chẳng may nếu Hắc Sâm leo trèo tìm thức ăn nữa, nó vẫn thể giao dịch với lũ khỉ, mỗi ngày bầy khỉ chỉ cần mang ít trái cây đến cho nó là xong.
"Ngon, ngon lắm ạ, ngon y hệt bố Tần luôn."
Cái tên nhóc đúng là " đồ ăn là tất cả" mà.
Bàn tay Hắc Sâm vỗ nhẹ lên lưng Tinh Tinh.
Sống trong vườn thú quá lâu, nó dường như quên mất khu rừng trông như thế nào .
Giọng Tinh Tinh mang theo chút nũng nịu, ngọt ngào như rót mật tai, khiến gương mặt tuấn tú của Giang Cẩm Thành khẽ ửng hồng.
Mộ Thừa Vũ, Kỷ Hoài Cẩn và Tần Hoài Tín đồng loạt khoanh tay n.g.ự.c, hứ một tiếng.
Bọn họ mà dễ dàng dăm ba món đồ ăn vặt mua chuộc ?
"Anh ơi quá ."
Họ tìm một chỗ rộng rãi để xuống, Giang Cẩm Thành lấy sushi và bánh ngọt .
Anh đút một miếng sushi miệng Tinh Tinh nhét cả hộp lòng cô, đó rảnh tay cắm ống hút ly sữa đưa cho cô.
Tinh Tinh & Giang Cẩm Thành: "..."
"Ông yên tâm, cháu sẽ rõ với viện trưởng, đưa ông đến một nơi cực kỳ tuyệt vời để an hưởng tuổi già."
Giang Cẩm Thành bộ dạng thèm thuồng của nhóc mà phì , bế bổng Linh Quân đặt lên ghế dài, hào phóng bảo.
Mộ Thừa Vũ và mấy đứa còn gật đầu lia lịa, chỉ vì mấy miếng bánh mà "đầu hàng" , đứa em đúng là quá thiếu nghị lực.
Tất cả đều là đồ do chính tay .
Chỉ thấy đám nhỏ tức giận lườm Nam Cung Linh Quân cháy mặt.
Ba nhóc tì còn cũng bắt đầu d.a.o động.
Tiểu Linh Quân lắc lắc cái m.ô.n.g, họ, đúng kiểu "em thấy các thì các cũng thấy em".
Rừng xanh đầy rẫy hiểm nguy nhưng cũng mênh m.ô.n.g và tự do.
Dù nước da của đậm màu một chút nhưng vẫn thể nhận thấy rõ sự bối rối .
Lời của Tinh Tinh khơi gợi những ký ức xa xăm của Hắc Sâm.
Nó nhớ về những ngày tháng khi đưa đến đây, nơi cánh rừng bát ngát, và những con tinh tinh giống nó tự do đu đưa giữa các cành cây.
"Muốn ăn gì nào?"
Nhóc Linh Quân hớn hở, chỉ tay chọn hết một lượt tất cả thứ.
Tinh Tinh trêu: "Anh ơi, đỏ mặt kìa."
Chẳng từ bao giờ chân Giang Cẩm Thành xuất hiện một "cục bột nhỏ".
Gương mặt non nớt chằm chằm mấy khay bánh đầu gối , đôi mắt to tròn chớp chớp, cất tiếng gọi "Anh ơi" ngoan ngoãn ngọt xớt.
Giang Cẩm Thành sang hỏi ba nhóc còn : "Có công viên nước chơi , là đu với xe điện đụng?"
Anh ho nhẹ một tiếng để che giấu sự ngượng ngùng.
Anh đưa đồ ăn cho từng đứa một, đưa mắt mấy nhóc tì khác.
Tô Thanh Vân thốt lên: "Cậu dám phản bội !"
Nó trở về , xem thế giới rộng lớn ngoài một chút, để trong quãng thời gian cuối cùng của đời , cảm nhận một thế giới ngập tràn sắc xanh, bóng dáng con .
Sau khi giải quyết xong chuyện của Hắc Sâm, Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành cũng đưa mấy nhóc tì dạo hòm hòm, bèn dẫn bọn trẻ ngoài, tiện tay mua cho mỗi đứa một cây kem.
Giọng sữa ngọt lịm thế , tất nhiên Tinh Tinh gọi .
" bây giờ về nhà ."
"Khụ...
Anh với em thì với ai."
Giang Cẩm Thành lúng túng: "...
Nắng to quá, nóng thôi!"
Dẫu vẫn là trẻ con, Mộ Thừa Vũ cùng Hoài Tín, Hoài Cẩn đều xiêu lòng, vội vàng hét lên: "Không nuốt lời đấy!"
Giang Cẩm Thành mỉm : "Sẽ nuốt lời ."
Trẻ con mà, chỉ cần tìm đúng phương pháp thì chẳng sợ dỗ dành chúng.
Thế là trong thời gian tiếp theo, sáu nhóc tì và Giang Cẩm Thành chung sống hòa thuận, cùng ăn quà vặt.
Tinh Tinh cũng ăn đến mức mắt cong thành hình trăng khuyết, thấy các em thể hòa hợp với Cẩm Thành, cô đương nhiên là vui nhất.