Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 913: Rối bời
Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:04:28
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Tinh Tinh đến mức cạn lời: "Được mà, đời thiếu gì cỏ thơm, hà tất đơn phương một cành hoa, đúng nào."
Thẩm Hoán càng đau lòng hơn: "Cậu là bảo tớ đừng tìm bạn gái nữa, tìm bạn trai đấy !"
Tinh Tinh: "!!!"
Tớ thế lúc nào!
Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.
Cậu đừng vu oan cho tớ nha.
Thẩm Hoán trong cơn say bắt đầu lý sự với Tinh Tinh: "Cậu xem, nam khôi nam thần gì đó chẳng để chỉ con trai ?
Còn hoa là để chỉ con gái mà.
Câu của chẳng là bảo tớ tìm một gã đàn ông nào đó để chung sống ."
Tinh Tinh: "..."
À thì...
hình như chỗ nào đó đúng, mà hình như cũng chẳng gì sai.
"Vậy thì...
đời thiếu gì rừng hoa, hà tất đơn phương một cành hoa?"
Thẩm Hoán đỏ mặt trầm ngâm suy nghĩ một lát, cảm thấy thế cũng .
" tớ chính là thích mà..."
Tinh Tinh đỏ bừng mặt lăn lộn mấy vòng giường, nhưng những lời Giang Cẩm Thành vẫn cứ in đậm mồn một trong trí não.
Một vốn thông minh như cô, lúc thấy suy nghĩ cực kỳ hỗn loạn, .
Tinh Tinh lúc đỏ mặt đến mức thể tả , làn da trắng ngần phủ một lớp hồng nhạt như một đóa hoa đào rực rỡ.
Kỷ Uyên dịu dàng mỉm cô.
Sữa còn nóng, Tinh Tinh bưng lên uống một ngụm, cảm thấy cả dày đều ấm áp hẳn lên.
"Cộc cộc..."
Thẩm Hoán gắt gỏng: "Cho dù thích Tinh Tinh nữa cũng thể ngăn cản thích , huống hồ hai bây giờ quan hệ gì !"
"Á á á!!!
Phiền quá mất!"
Cô gì đó, luôn cảm thấy tình hình hiện tại gì đó , ngượng ngùng, nhưng ...
gì.
"Ừ, đúng là nóng thật, nhưng vẫn uống hết sữa nhé."
Lại .
Giang Cẩm Thành dùng hai tay nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên, cúi đầu khẽ chạm trán trán cô.
Ánh mắt Tinh Tinh càng thêm rối loạn, ấp úng : "Chắc là do uống chút rượu nên đầu óc choáng váng ạ."
Tiếng trầm thấp thoát từ khóe môi trai, đó thẳng dậy, ánh mắt vẫn đầy vẻ nuông chiều cô gái nhỏ mặt, đưa tay xoa nhẹ lên đầu cô.
"Đừng sợ hãi, ?"
"Thì , cô là của ."
Phía bỗng vang lên một giọng quen thuộc, điều tông giọng lạnh lẽo.
Tinh Tinh che mắt hé môi, tim đập nhanh hơn, thậm chí cả đều căng thẳng hẳn lên.
"Sư phụ, thầy thật với con."
Tinh Tinh: "!!!!!"
Bên ngoài vang lên tiếng của Kỷ Uyên, Tinh Tinh chột thôi, vội tát tát mặt , hít thở sâu để lấy bình tĩnh, lúc mới chậm chạp mở cửa.
"Là thầy đây, Tinh Tinh uống chút sữa hãy ngủ."
"Tớ thích tớ, thích cái tên Giang Cẩm Thành ."
Mặt Thẩm Hoán càng đỏ hơn vì tức, đúng là tình địch gặp thì đỏ mắt, lúc giống như một con mèo xù lông, trợn mắt lườm Giang Cẩm Thành.
Ngửi thấy mùi hương quen thuộc, lẽ đây là mùi hương khiến cô thấy đặc biệt an tâm, nhưng lúc cô thấy tim đập loạn nhịp, khuôn mặt nhỏ nhắn dần hiện lên vệt hồng vân.
"Thì , cô là của ."
Người đó : "Thực cho em sớm như , đó vẫn luôn nghĩ xem thế nào để gây rắc rối cho em.
thấy Thẩm Hoán tỏ tình với em, nhịn nổi nữa.
Em xuất sắc như , lên đại học chắc chắn sẽ nhiều theo đuổi, thấy những nam sinh đó gần em quá, sẽ ghen đấy."
Tinh Tinh khẽ nhíu mày, khuôn mặt tinh tế đều nhăn nhó vì rối bời, đây là vấn đề sợ hãi , mà là bây giờ cả cô đều đang ngẩn ngơ cả !
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-913-roi-boi.html.]
Cơ thể bỗng Giang Cẩm Thành kéo qua, đó vòng tay ôm c.h.ặ.t cô gái nhỏ lòng, cằm khẽ tựa lên đỉnh đầu cô.
Sau đó Tinh Tinh cảm thấy eo ôm lấy, lưng dán c.h.ặ.t l.ồ.ng n.g.ự.c Giang Cẩm Thành, đôi mắt cũng bàn tay ấm áp che .
Một ngày trôi qua thật sự quá đủ kích thích, Tinh Tinh cũng về nhà bằng cách nào, tóm cả cứ như đang ở mây.
Câu đây cô từng Cẩm Thành Ca Ca , nhưng bao giờ khiến tim cô đập mất kiểm soát như ngày hôm nay.
Về Giang Cẩm Thành và Thẩm Hoán thêm những gì cô đều rõ nữa, đầu óc rơi trạng thái mơ màng.
"Em cần cảm thấy quá rối bời, cũng sẽ thúc ép em cho một câu trả lời chắc chắn ngay lập tức.
Anh chỉ hy vọng em thể về nhà suy nghĩ thật kỹ, xem tình cảm của em dành cho chút tình cảm nam nữ nào , chứ kiểu thích như em.
Mấy ngày tới sẽ phiền em, đợi khi nào em nghĩ thông , sẽ đến tìm em."
Cô là của .
Tinh Tinh chỉ cảm thấy...
thở của Cẩm Thành Ca Ca nóng quá mất!!!
Kỷ Uyên ở ngoài cửa vẫn kiên nhẫn đợi, đến khi cửa mở lộ một cái đầu nhỏ xù xì, cô gái nhỏ ánh mắt láo liên, qua là đang tâm sự.
Tiếng gõ cửa vang lên, Tinh Tinh như kẻ trộm chột bật dậy khỏi giường, đôi mắt ửng hồng, cố gắng giữ cho giọng bình thản.
Cả cô ngẩn , đôi mắt mọng nước ngơ ngác khuôn mặt tuấn tú ngay sát sạt mắt.
"Hôm nay ngủ sớm ?"
"Anh...
!"
Sau đó Tinh Tinh thấy tiếng thở dài vang lên từ phía : "Tinh Tinh, thích em, cái thích của trai dành cho em gái, mà là cái thích mãi mãi ở bên cạnh em."
Anh : "Tinh Tinh, và em cùng lớn lên, vì em luôn coi là trai nên khi nhận tình cảm của dành cho em, vui vẻ.
Thế nhưng giờ đây, cái danh phận trai trở thành rào cản trói buộc .
Những kẻ khác thể đường đường chính chính gửi thư tình cho em, tỏ tình với em, còn vì cái mác trai mà kìm nén tình cảm, thể thổ lộ.
Điều đó thật công bằng với .
Thế nên...
dù hôm nay coi là bốc đồng, vẫn : Anh thích em, thích em nhiều."
Tinh Tinh lí nhí đáp một câu, liền sư phụ xoa đầu.
Giang Cẩm Thành vô cùng bá đạo, bàn tay đặt bên eo Tinh Tinh siết c.h.ặ.t thêm đôi chút.
Sau khi về đến phòng ngủ, cô trực tiếp gieo xuống giường, ôm gối lăn qua lộn , trong đầu là những lời mà Cẩm Thành Ca Ca với .
"Ai thế?"
Vừa dứt lời, một bàn tay phủ lên trán cô, đầu mũi thoang thoảng mùi hương quen thuộc của sư phụ.
Giang Cẩm Thành lạnh lùng : "Mày tự còn hỏi?"
Tinh Tinh: Bây giờ em đ.á.n.h ngất lôi về hả?
"Thích cũng ."
Cô chuyện bắt đầu lắp bắp thành tiếng!
Anh giống như đang dỗ dành một đứa trẻ .
"Sao thế, dọa ?"
Khoảnh khắc Giang Cẩm Thành áp sát gần, cô bất giác nhớ tới câu nãy của Thẩm Hoán.
Cuối cùng, cô Giang Cẩm Thành nắm tay dẫn trong trạng thái mơ hồ, mãi đến khi ngoài hóng gió một lúc mới dần tỉnh táo .
"Là mày!
Tao tỏ tình với Tinh Tinh, mày đến đây cái gì!"
"Nếu tâm sự gì giải quyết thì cứ tìm bọn mà chuyện, đừng giấu trong lòng kẻo sinh bệnh đấy."
Tinh Tinh lập tức năng khô khốc: "Không...
gì ạ, cái đó là...
Sư phụ, con ngủ đây, chúc ngủ ngon!"
Nói xong, cô vội vàng đóng cửa , lưng dựa cánh cửa mà tim đập loạn nhịp như đ.á.n.h trống.
Hỏng bét!
Bị sư phụ và các ba phát hiện !
Tinh Tinh c.ắ.n môi đầy não nề, sư phụ và các ba hỏi chuyện gì nữa.
Loại chuyện thể với phụ chứ!