Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 920: Khoe ân ái

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:04:35
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

"Ơ...

 

như thế đáng yêu mà!"

 

" đấy, ngờ kỹ thuật buộc tóc của khéo như ."

 

Giang Cẩm Thành nghiêm mặt tháo hai cái túm nhỏ đầu Tiểu Noãn Noãn .

 

"Không , như trông Tiểu Noãn Noãn nhỏ quá.

 

Rõ ràng chỉ lớn hơn em một tuổi, thế trông chẳng khác nào lão ngưu gặm cỏ non cả."

 

"Phụt..."

 

Đến cả Tiểu Noãn Noãn cũng bật , chẳng thể ngờ nguyên nhân là thế , nhưng thừa nhận là trông giống thật.

 

Tiêu Nhã ha hả: "Là do già tuổi do Tiểu Noãn Noãn trẻ quá ?"

 

Giang Cẩm Thành đương nhiên là già tuổi, tầm tuổi mà cao lớn như cũng hiếm.

 

Chỉ là vì qua rèn luyện nên cả trông chín chắn, vững chãi hơn, và tất nhiên cũng quyến rũ hơn nhiều.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Đã còn trai.

 

Nếu lúc nào ở ngoài cũng trưng cái bộ mặt "chớ chạm ", lạ chớ gần, thì đến cũng sẽ bắt chuyện cho xem.

 

Sau khi nghỉ ngơi chỉnh đốn xong, họ bắt đầu dạo quanh Kinh Đô.

 

Giang Cẩm Thành hộ tống Tiểu Noãn Noãn mua ít quần áo, đồng thời cũng thấy tiếc vì cô mặn mà lắm với túi xách trang sức.

 

Tiểu Noãn Noãn cơ bản chỉ hai ba cái túi đổi , trang sức cũng chỉ mỗi sợi lắc tay hồng ngọc mà tặng.

 

Cô cọ cọ mặt má Giang Cẩm Thành, cái đầu nhỏ từ vai phía , liền bắt gặp khuôn mặt đang nghiến răng nghiến lợi của thứ ba.

 

Phùng Lâm Lâm: "Chúng rốt cuộc đến đây để gì thế?"

 

Dù sách họ giống , nhưng khi đối phương nhắc đến một kiến thức nào đó, họ đều thể tiếp lời và bàn luận sôi nổi.

 

Chỗ nào hiểu thì cùng tra cứu giải đáp, phối hợp ăn ý gì bằng.

 

Giọng cô mềm mại như đang nũng nịu, Giang Cẩm Thành lập tức xổm xuống, vòng tay ôm lấy khoeo chân cô.

 

Tiểu Noãn Noãn ôm cổ , nhẹ nhàng bế bổng cô lên.

 

Giang Cẩm Thành với ba Tiêu Nhã bằng giọng chắc nịch: "Em mệt ."

 

Đoạn đường đó Giang Cẩm Thành gần như để Tiểu Noãn Noãn bước .

 

Dáng cao ráo, thanh mảnh, bế bạn gái trong lòng thong thả trò chuyện, đôi mắt thư giãn và ôn hòa.

 

Hai cứ thế ngắm cảnh, ngây ngốc.

 

Lúc ăn, Giang Cẩm Thành gọi những món Tiểu Noãn Noãn thích.

 

Ăn cá, sẽ kiên nhẫn gỡ hết xương mới đặt thịt cá bát cho cô.

 

Tiểu Noãn Noãn vòng chân qua hai cánh tay , cả treo như một chú gấu túi.

 

Tiểu Noãn Noãn gật cái đầu nhỏ lia lịa.

 

Tiểu Noãn Noãn lưng , hai cái chân nhỏ đạp đạp, đôi tay vẫy vẫy như vuốt mèo, vỗ nhanh mấy cái vai .

 

Diện tích trường rộng, bầu khí học thuật thực sự đậm đặc.

 

Dù đang là kỳ nghỉ nhưng vẫn một giáo viên và sinh viên ở thí nghiệm, trong khuôn viên trường vẫn thấy bóng dáng bận rộn của sinh viên.

 

Mấy trai bạn gái cùng Giang Cẩm Thành với ánh mắt oán hận: "Người em, thế là kéo thù hận cho bọn quá đấy."

 

Vốn là du lịch, nhưng ba Tiêu Nhã chẳng ngắm mấy cảnh , trái xem đôi biểu diễn màn tình tứ.

 

Có một kiểu mệt gọi là "bạn trai thấy bạn mệt".

 

Giang Cẩm Thành: "...

 

Thế thì cần ."

 

Bọn họ giờ tự leo lên còn thấy khó khăn, bế thêm một cô bạn gái nữa liệu còn nổi ?

 

Vòng tay qua vai cô gái nhỏ, hạ xuống lẻn phía cô, bất ngờ vác cô lên vai.

 

Ba Tiêu Nhã: "............"

 

Lúc về, Tiểu Noãn Noãn cuối cùng cũng chịu xuống khỏi Giang Cẩm Thành.

 

Hai mật khoác tay , nhịp bước đồng điệu.

 

Nụ trong mắt cô gái nhỏ càng đậm hơn: "Được thôi, thật em bế nổi , nhưng vì em thấp quá, bế lên là em chẳng thấy đường nữa ."

 

Thanh Đại ngay gần khách sạn họ ở, mấy đến tham quan trường và đều kinh ngạc ngôi trường bề dày lịch sử .

 

Chỉ thấy cảnh hai đang nồng cháy khoe ân ái!

 

Tiêu Nhã: "Khoe ân ái!

 

C.h.ế.t nhanh đấy!"

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-920-khoe-an-ai.html.]

Tiểu Noãn Noãn chạy lên phía Giang Cẩm Thành, vỗ vỗ vai .

 

"Anh chính là đang chê em thấp chứ gì."

 

Cô thực sự ý định cõng Giang Cẩm Thành xuống.

 

Cô gái nhỏ ngoan ngoãn mặt , híp mắt dang rộng hai tay.

 

Đám Tiêu Nhã: "............"

 

"Không , bế em thế mới thoải mái, cao quá cũng chẳng ."

 

Tiểu Noãn Noãn mệt, nhưng nếu Đại B Ca Ca hỏi thì...

 

cứ mệt thôi.

 

Giang Cẩm Thành đầu : "Ai bảo thế?

 

Chúng sẽ cứ mãi tình tứ thế đấy."

 

"Vậy cõng em nhé, đây...

 

cõng em về."

 

Ăn tôm cua, sẽ bóc vỏ sạch sẽ, nhanh thoăn thoắt gỡ miếng thịt nguyên vẹn đút cho cô.

 

Tiểu Noãn Noãn lầm bầm: "Vậy khi nào em lớn cao hơn, em thể cõng ."

 

"Mệt ?"

 

Thế là cô gái nhỏ gật đầu, mặt đổi sắc : "Vâng, chút mệt ạ."

 

Tất nhiên, Tiểu Noãn Noãn cũng gắp những món Giang Cẩm Thành thích ăn đút cho .

 

Nhìn cái vẻ mặt hồng hào, tinh thần phấn chấn của Tiểu Noãn Noãn, giống đang mệt cơ chứ?

 

Tiểu Noãn Noãn thè lưỡi với bọn họ.

 

"Được thôi, đến lúc đó bế em lên."

 

Tức thật chứ...

 

Họ bỗng nhiên cũng bạn trai .

 

Giang Cẩm Thành xốc trong lòng, dù đang vác một "trọng lượng" lớn như , vẫn bước nhẹ nhàng.

 

thế đúng thế, cô và Đại B Ca tình cảm lắm.

 

Leo Trường Thành gần hai tiếng đồng hồ, ba cô gái mệt đến mức thở hổn hển.

 

cách gần như , hễ chỗ nào ít là Giang Cẩm Thành chỉ cần nghiêng tới là thể hôn lên khuôn mặt nhỏ thơm tho của Tiểu Noãn Noãn.

 

Giang Cẩm Thành: "............"

 

"Bế em ."

 

Đã chẳng trai bằng thì chớ, đến cái ôm cũng , cõng một cái cũng mà.

 

"Mệt cái gì mà mệt, chúng mới thực sự mệt đây !"

 

"Anh ơi, đợi nhập học , khi nào rảnh chúng xem Trường Thành nhé."

 

Cảnh tượng khiến bao nhiêu cô gái ghen tị, đặc biệt là những cô nàng cũng dắt theo bạn trai chơi Trường Thành.

 

Giang Cẩm Thành lập tức mỉm , dang rộng vòng tay với Tiểu Noãn Noãn: "Lại đây, bế em ."

 

Có điều nơi hai lui tới nhất là thư viện.

 

Thư viện ở Kinh Đô lớn, cả hai đều là học bá, khi cùng sách, tựa mà xem suốt cả buổi chiều.

 

Tham quan trường xong, Giang Cẩm Thành đưa Tiểu Noãn Noãn chơi Trường Thành.

 

"Cõng thì thôi , sợ em cõng chân kéo lê đất, trông khó coi lắm."

 

"Cậu bạn trai kìa, mà tâm lý thế chứ, xem!"

 

Ra ngoài mấy bước, hỏi cô mệt , một vòng bế bế cõng cõng, tóm hai ở bên cứ quấn quýt đến phát hờn.

 

Hai nô đùa ầm ĩ, ba phía vẻ mặt đờ đẫn.

 

"Hai , quên mất ở đây còn khác hả!"

 

Vương An An: "Đi ngắm cảnh, nhưng hình như quên mất cảnh trông thế nào ."

 

Đây lẽ chính là thế giới của các học bá chăng.

 

Trái tim bọn Tiêu Nhã tê liệt, cảm thấy vô cùng, cực kỳ cần một bạn trai!

 

Sự quấn quýt kéo dài mãi cho đến khi họ về Phong Thành.

 

Ngay cả máy bay, Giang Cẩm Thành cũng vòng tay ôm Tiểu Noãn Noãn từ phía , để đầu cô tựa lên vai , ôm cô ngủ.

 

Khoảng thời gian ngắn ngủi khoe ân ái kết thúc khi về đến nhà.

 

Tiểu Noãn Noãn báo cho các ba ngày về, một là vì tạo bất ngờ, hai là vì Đại B Ca Ca cùng về với cô, nếu để các ba đón mà phát hiện thì hỏng bét.

 

 

Loading...