Tôi Có Năm Ông Bố Đại Lão - Chương 944: Kinh ngạc

Cập nhật lúc: 2026-01-14 05:08:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Nhóm bên ngoài chứng kiến cảnh thì ngỡ hoa mắt, dụi mắt nữa, quả nhiên thấy Tuyết Giao dùng cuộn tròn lấy cô gái nhỏ, thè lưỡi rắn mật cọ tới cọ lui.

 

Sắc mặt của trai bên cạnh họ thì đen như nhọ nồi, trong khí dường như phảng phất mùi chua của giấm.

 

"Chuyện...

 

chuyện là thế nào?"

 

Vị chuyên gia già đẩy gọng kính, chăm chú kỹ.

 

Sống đến từng tuổi mà ông suýt chút nữa thì kinh rụng cả cằm.

 

Họ tuy tính tình Tuyết Giao hiền lành, nhưng chẳng ai đủ gan lớn tới mức dám gần nó như .

 

Quan trọng là cô gái nhỏ chỉ bạo dạn hơn đám đàn ông họ, mà còn thiết với Tuyết Giao đến thế.

 

Giang Cẩm Thành cũng nặng nề bước tới.

 

Anh thừa , bạn gái hễ đến thung lũng Phiêu Diêu là ngày nào cũng mải mê vuốt ve hết con thú lông xù đến con vật mềm mại , giờ còn đến vuốt cả Tuyết Giao, quên bẵng mất bạn trai là !

 

Những khác thấy cũng hào hứng theo .

 

"Tuyết Giao ngoan, em nhớ ?

 

Bây giờ em mệt , lột da tốn sức hơn mấy ?

 

Sao em đến thế, ăn gì chạy tìm .

 

Mau trong hang , vảy em còn cứng , ăn uống để lấy sức ."

 

Tinh Tinh vẫn đang ôm lấy Tuyết Giao, miệng nhỏ liến thoắng ngừng, đó khó khăn bước đôi chân dài nhỏ nhắn đang lún sâu trong tuyết để về phía hang động.

 

Đôi chân của cô giờ dài thêm một đoạn đấy!

 

Tuyết Giao chậm chạp bám đuôi cô.

 

Thấy Giang Cẩm Thành đang lù lù tới với khuôn mặt tuấn tú tối sầm, Tinh Tinh vỗ nhẹ đầu nhỏ, lầm bầm lẩm bẩm điều gì đó.

 

Vị chuyên gia già kìm lòng hiếu kỳ bèn lên tiếng hỏi han.

 

Tinh Tinh dùng đôi mắt lưu ly đen láy ông, đôi má phúng phính phập phồng.

Nhất Niệm Vĩnh Hằng - vui lòng không mang đi nơi khác. Nghe truyện ở kênh du tu be Nhất Niệm Vĩnh Hằng để ủng hộ ad nhé.

 

Vị chuyên gia lộ vẻ trầm tư: "Hèn gì!

 

Tuyết Giao qua là trí tuệ nhất định, chắc chắn nó coi các cháu là ân nhân cứu mạng ."

 

Tinh Tinh kiên định gật đầu cái rụp: " đúng , tin ông cứ hỏi Tuyết Giao mà xem, cháu thật sự đây đợi mà, tuyệt đối quên ."

 

Cô chẳng hề khách sáo, nghiêng về phía , leo tót lên lưng nào đó, hai tay ôm c.h.ặ.t lấy cổ .

 

Cô ghé sát tai , cất giọng sữa nũng nịu nhưng vẫn cố tỏ đanh đá.

 

Mọi dường như đều tin lời giải thích .

 

Sau đó, Tinh Tinh trong hang tuyết thăm Tuyết Giao một lúc các ông bố phi cơ đến đón về.

 

Tuyết Giao: "..."

 

Tinh Tinh húp xì xụp sợi mì trong miệng : "Tại cháu duyên với động vật mà."

 

Ở nơi băng thiên tuyết địa , ăn món ngon như thế thì cuộc sống cũng tệ chút nào.

 

Giang Cẩm Thành nâng khuôn mặt nhỏ nhắn của cô lên xem xét.

 

Chỉ thấy mặt, tóc cô là tuyết trắng, đôi má đỏ hồng.

 

Dưới hàng mi dài như lông vũ đen, đôi mắt to tròn trong vắt ngập nước đang bạn trai đầy ủy khuất.

 

Trước mặt cô gái nhỏ hiện một hố tuyết hình .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-co-nam-ong-bo-dai-lao/chuong-944-kinh-ngac.html.]

"Em nghĩ kỹ đấy, cân nặng của hai lận đó, bạn trai lát nữa đừng nổi nha!"

 

Tinh Tinh sụt sịt mũi, lắc lắc đầu.

 

"Có ngã đau ?

 

Đã bảo là đừng nhảy nhót lung tung mà chịu cẩn thận, giờ thì nếm mùi khổ ."

 

Anh thốt những lời mà mặt biến sắc, tim đập mạnh.

 

Giang Cẩm Thành tức nhéo mũi cô gái nhỏ, xoay trái xoay mấy cái nhẹ nhàng.

 

"Ôi, chứ Tinh Tinh!"

 

Cô gái nhỏ bẹp trong hố tuyết tỏ kiên cường, giơ một tay lên vẫy vẫy tỏ ý vẫn .

 

Giang Cẩm Thành: "..."

 

Chứ còn nữa, bạn gái nhỏ của thì cưng chiều thôi.

 

Những cảm thấy giống như lên đây trong gió lạnh chỉ để ăn "cơm ch.ó" .

 

Cô vội vàng xoay sang hướng khác, chột dùng bàn tay nhỏ nhắn nắm lấy bàn tay lớn của Giang Cẩm Thành.

 

Sau đó cô kéo tay một cái, nhấc bổng lòng.

 

"Lên ."

 

Nói xong, cô vội vàng lắc lắc cái m.ô.n.g nhỏ chạy lạch bạch trong hang.

 

Chỉ là lớp tuyết mặt đất quá dày, thỉnh thoảng đang chạy chuyển sang nhảy, giống hệt một chú thỏ nhỏ linh hoạt tuyết.

 

Sau những chuyện , nhóm lớn cũng dần trở nên thiết với Tinh Tinh và Giang Cẩm Thành.

 

Tiếc là cuối cùng cô vẫn úp mặt xuống tuyết mà ngã oạch một cái.

 

Giang Cẩm Thành: "..."

 

"Anh bằng chứng, thể em lừa chứ, thèm với nữa, em đưa Tuyết Giao ăn đây."

 

Giang Cẩm Thành cõng bóng dáng nhỏ nhắn thơm mềm lưng, xốc nhẹ một cái khẽ: "Thế thì em quá coi thường bạn trai đấy."

 

Mặc dù miệng Giang Cẩm Thành đang giáo huấn nào đó, nhưng vẫn tỉ mỉ phủi sạch tuyết trắng mặt, tóc và quần áo cho cô.

 

"Anh giận , rõ ràng là em quên bạn trai mà còn chịu thừa nhận."

 

Cả nhóm lều, nhóm lửa ăn mì.

 

Mấy gói mì ăn liền qua tay họ bỗng chốc biến thành một nồi mỹ vị nóng hổi bốc khói nghi ngút.

 

"Bạch..."

 

"Em !"

 

"Bạn trai của em ơi, mau lên, em đang đợi ở đây ."

 

Giang Cẩm Thành bóng lưng nhảy nhót của cô, bất giác phì lắc đầu, sải đôi chân dài đuổi theo.

 

"Em cứ bảo là quên cái gì đó cơ mà!"

 

"Tạm biệt nhé, ngày mai chúng cháu đến thăm Tuyết Giao ạ."

 

Sau khi chào tạm biệt , kết thúc một ngày mệt mỏi, Tinh Tinh về nhà đặt lưng xuống giường là ngủ ngay.

 

Tình hình Tuyết Giao ngày thứ hai hơn, đến ngày thứ ba nó khỏi hang tuyết, cần con cung cấp thức ăn nữa mà tự tìm.

 

Khi nó ngoài, cũng đồng nghĩa với việc tấm da mà Tuyết Giao lột thể thu dọn mang .

 

---

 

 

Loading...