Bước khỏi cổng Cục Dân chính, khí trở nên trong lành đến lạ.
“Giờ em hài lòng chứ?”
Bùi Thư Hành phía , giọng mang theo vẻ ban phát, “Hai nghìn đồng trong sổ tiết kiệm đều cho em, coi như là bồi thường cho em, căn nhà chúng đang ở là do viện nghiên cứu phân cho , hôm nay em dọn ngoài .”
Hai nghìn đồng đó vốn dĩ là tiền thức khuya dậy sớm, lụng cực khổ mới kiếm .
Trả đồ của cho mà còn xem như ban ơn.
lạnh một tiếng, giọng bình thản mà kiêu hãnh.
“Yên tâm, đồ của sẽ lấy một thứ nào.”
Trở về căn phòng ký túc chật chội của nhân viên.
chỉ mất đúng một giờ thu dọn xong bộ quần áo của .
Bùi Thư Hành sofa, đang lật xem một tập thơ của Tagore, dáng vẻ bình thản như chuyện gì xảy .
lúc đó, cửa gõ.
Một cô gái mặc váy hoa nền trắng, buộc tóc đuôi ngựa ngoài cửa.
Trong tay cô cầm một hộp giữ nhiệt đựng thức ăn.
“Thầy Bùi, em mấy hôm nay thầy khỏe dày, nên đặc biệt nấu ít cháo bí đỏ mang đến.”
Là Bạch Mộng Như.
Cô thấy xách hành lý, ánh mắt thoáng né tránh một chút, đó lập tức nở nụ ngây thơ vô hại.
“Chị dâu cũng ở đây ? Em đến thăm thầy Bùi.”
Bùi Thư Hành đặt tập thơ xuống, dậy tới nhận lấy hộp cơm.
Anh dịu dàng với Bạch Mộng Như: “Cảm ơn em, Mộng Như. lúc vài vấn đề về dịch thơ trao đổi với em.”
Một sự cộng hưởng linh hồn thật hảo và ăn ý.
xách hành lý, trực tiếp đẩy cô đang chắn cửa sang một bên.
“Tránh , đừng chắn đường .”
Bạch Mộng Như khẽ kêu lên một tiếng, thể yếu ớt ngã về phía Bùi Thư Hành.
Bùi Thư Hành vội vàng đỡ lấy cô , lưng về phía mà quát lớn: “Nam Tinh, em đúng là một đàn bà chanh chua!”
hề đầu , bước nhanh xuống cầu thang.
Chanh chua thì chứ?
Kiếp hiền lành, dịu dàng, cuối cùng c.h.ế.t t.h.ả.m giữa đường.
Kiếp , trở thành một phụ nữ thực tế đến tận cùng, cả đầy mùi tiền bạc, nhưng sống thật kiêu hãnh và giàu .
3
Rời khỏi khu ký túc của viện nghiên cứu, trực tiếp chuyển ở trong sân của cửa tiệm mới.
Nơi tuy cũ kỹ, nhưng đủ rộng rãi, phía buôn bán, phía sinh hoạt.
dùng hai nghìn đồng đó mua đủ nồi niêu xoong chảo và mấy bộ bàn ghế gỗ chắc chắn.
Năm 1992, đúng thời kỳ đất nước khuyến khích kinh doanh tư nhân phát triển mạnh mẽ.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-cuc-kho-kiem-tien-cham-lo-gia-dinh-nhung-chong-lai-che-toi-khong-cung-tan-so/2.html.]
Con phố gần một nhà máy dệt lớn, còn một khu chợ đầu mối nông sản đang trong quá trình xây dựng.
Lưu lượng qua cực kỳ đông đúc.
xung quanh chỉ vài nhà hàng quốc doanh, món ăn đơn điệu, thái độ phục vụ cực kỳ tệ.
quyết định đồ ăn nhanh và bán thêm đồ ăn đêm.
Giá rẻ, khẩu phần lớn, nhiều dầu mỡ, chính là thứ dễ dàng chinh phục dày của những lao động nặng nhọc nhất.
Trước ngày khai trương, đến chợ đầu mối phía Nam để nhập hàng.
Chợ đầu mối thập niên 90 hỗn tạp đủ loại , đất bùn nước và lá rau thối.
cần tìm nguồn cung cấp thịt heo và gia vị lâu dài.
Trước một quầy bán gia vị, tranh luận gay gắt với chủ quầy vì chênh lệch năm hào.
“Ông chủ, hoa hồi của ông cũ , mùi thơm bay mất quá nửa, nếu lấy lượng lớn thì nhiều nhất một cân chỉ đáng một đồng hai, ông bán một đồng bảy, ông tưởng là kẻ ngốc ?”
Ông chủ là một đàn ông to lớn thô kệch, thấy là phụ nữ trẻ nên ban đầu định qua loa cho xong.
khi vạch trần giá thị trường, ông lập tức mất mặt, vung tay đuổi .
“Đi , tiền thì đừng mua, giá đấy, thích thì lấy thì thôi!”
“Trùng hợp thật, cũng thấy lô hàng đáng một đồng bảy.”
Bên cạnh đột nhiên vang lên một giọng nam trầm thấp, dày và đầy lực.
đầu sang.
Một đàn ông mặc áo khoác đen, tóc cắt ngắn gọn gàng ở đó.
Anh cao gần một mét tám lăm, xương mày cao, ánh mắt sắc bén.
Giữa khu chợ đầy thở đời thường , toát một khí chất áp đảo, hòa hợp với xung quanh.
Anh tiện tay lấy một nắm hoa hồi, đưa lên mũi ngửi thử.
“Bị ẩm sấy , đúng là mất mùi thật.”
“Lão Lý, ăn chữ tín, ông dùng loại hàng kém để lừa , danh sách thu mua của khu chợ sẽ còn tên ông nữa .”
Ông chủ tên Lý sắc mặt lập tức biến đổi, nhanh ch.óng nở nụ lấy lòng.
“Ôi, ông chủ Lục, ngài đích xuống đây ! Đây là hiểu lầm, hiểu lầm thôi! Người bên lấy nhầm bao hàng .”
Người đàn ông để ý đến ông , sang .
“Cô chủ ánh mắt sắc bén, cô cần loại gia vị nào? Đi đến quầy thứ ba phía Đông, tên Lục Chính Uyên, họ sẽ bán cho cô theo giá gốc.”
Lục Chính Uyên.
Trong đầu nhanh ch.óng hiện lên cái tên .
Ở kiếp , là ông trùm bất động sản thương mại lớn nhất thành phố , gần như độc quyền bộ tuyến logistics phía Nam.
Hóa năm 1992, vẫn còn mảng thu mua và vận chuyển cho chợ đầu mối.
cũng khách sáo, gật đầu dứt khoát.
“Cảm ơn ông chủ Lục, tên Nam Tinh, dự định mở một quán ăn ở phố Bắc của nhà máy dệt, chắc chắn sẽ thường xuyên nhập hàng bên .”