Ở năm 1992, sáu đồng đủ để một gia đình bình thường ăn mấy ngày liền.
Lương tháng cộng trợ cấp của cũng chỉ hơn một trăm đồng, mà gần như đều đem mua sách.
Chi tiêu sinh hoạt thường ngày, đều nhờ bù .
Bây giờ còn cái túi tiền là nữa, lấy bản lĩnh để quán gọi món thịt kho tám đồng?
“Nam Tinh, em c.h.ặ.t c.h.é.m ? Một đĩa lươn xào mà em dám bán sáu đồng, em cướp luôn ?”
Anh hạ thấp giọng, nghiến răng mà mắng.
“ niêm yết giá rõ ràng, già trẻ lừa.”
“Không ăn nổi thì rẽ thẳng, về căng tin viện nghiên cứu của các ăn món khoai tây xào hai hào .”
đáp chút khách sáo, từng lời đều sắc như d.a.o.
Mấy bàn khách xung quanh thấy động tĩnh, lập tức đầu sang hóng chuyện.
“Mặc thì dáng lắm, mà món sáu đồng cũng ăn nổi, còn dẫn theo cô gái trẻ đây bộ tịch cái gì?”
Một bác tài xe tải ngà ngà say bật lớn tiếng chế nhạo.
Trong quán lập tức bùng lên một tràng ầm ĩ, ai nấy đều hai họ bằng ánh mắt châm chọc.
Mặt Bùi Thư Hành đỏ bừng như màu gan heo, khó coi đến cực điểm.
Điều chịu nổi nhất chính là khác cho mất mặt ngay đám đông.
Anh đột ngột đập mạnh bàn, giơ tay chỉ thẳng mặt , lớp mặt nạ giả nhân giả nghĩa cuối cùng cũng rạn nứt .
“Nam Tinh! Em đừng ở đây thể lên mặt!”
“Phó viện trưởng Lý ở viện chúng phụ trách cả khu vực về phòng cháy và vệ sinh!”
“Cái quán ruồi muỗi như của em, vệ sinh căn bản là đạt chuẩn! Em tin sáng mai bảo ông đình chỉ giấy phép kinh doanh của em, để em cuốn xéo về quê trồng ruộng ?”
Lời thốt , cả quán lập tức yên tĩnh hẳn .
Dân thường đấu chức quyền, chuyện đó là điều mà ai cũng hiểu.
Bạch Mộng Như bên cạnh càng thêm dầu lửa.
“Chị Nam, chị mau xin thầy Bùi , thầy tính tình , chị mềm xuống một chút thì thầy sẽ thật sự đập nồi cơm của chị .”
Rõ ràng bọn họ chắc mẩm rằng sống thì cuối cùng vẫn cúi đầu Bùi Thư Hành.
Nhìn gương mặt xí đầy vẻ đắc thắng của , cái kiểu tưởng như bóp trúng yết hầu của , định chụp lấy con d.a.o phay thớt để đuổi .
Thì đúng lúc đó, từ phía cửa truyền tới một giọng nam trầm thấp, lạnh lùng và sắc bén.
“Khẩu khí cũng lớn thật đấy, cũng xem thử rốt cuộc là ai bản lĩnh lớn như , dám đình chỉ giấy phép kinh doanh của cửa hàng tên Lục Chính Uyên .”
Tấm rèm cửa nối hậu viện vén lên.
Lục Chính Uyên ngậm một điếu t.h.u.ố.c châm lửa, sải đôi chân dài bước ngoài.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-cuc-kho-kiem-tien-cham-lo-gia-dinh-nhung-chong-lai-che-toi-khong-cung-tan-so/4.html.]
Phía còn mấy đàn ông trung niên mặc âu phục chỉnh tề, tay cầm cặp công văn, là bình thường.
Mà một trong đó, chính là vị phó viện trưởng Lý mà Bùi Thư Hành đem dọa nạt, mà cho là thể quyết định sống c.h.ế.t của .
Lúc , vị phó viện trưởng Lý luôn vẻ bề đang cúi thấp , mồ hôi đầy trán, lấy lòng mặt Lục Chính Uyên.
“Lục tổng, ngài hiểu lầm ! Chuyện tuyệt đối chỉ là hiểu lầm thôi!”
Khoảnh khắc thấy phó viện trưởng Lý, cả Bùi Thư Hành cứng đờ tại chỗ.
“Phó… phó viện trưởng? Sao ngài ở đây?”
5
Phó viện trưởng Lý bước nhanh tới mặt Bùi Thư Hành.
“Bùi Thư Hành, đang loạn cái gì ở đây ?”
“Lục tổng là doanh nhân trọng điểm thành phố mời gọi đầu tư, quyền sở hữu cả con phố đều tên công ty của Lục tổng, chạy tới uy h.i.ế.p thuê mặt bằng của ngài , ai cho cái gan đó?”
Bùi Thư Hành sững sờ, cả như rút mất hồn.
Anh phó viện trưởng Lý, sang Lục Chính Uyên với vẻ mặt lạnh nhạt điềm nhiên.
Phong thái của một sách thanh cao kiêu ngạo mà vẫn luôn tự hào, trong chốc lát vỡ vụn tan tành.
“Phó viện trưởng, chuyện , là do Nam Tinh cô …”
“Câm miệng!”
Phó viện trưởng Lý quát lớn, cắt ngang lời chút nể nang.
“Chuyện nhà của thì đừng mang ngoài mất mặt!”
“Viện đang ở giai đoạn chấm xếp hạng then chốt, còn dám gây chuyện nữa thì suất năm nay đừng hòng mơ tới, mau biến cho !”
Thân hình Bùi Thư Hành lảo đảo một cái, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy.
Bạch Mộng Như sợ đến mức chỉ núp lưng , một tiếng cũng dám hé.
Mấy công nhân xung quanh bùng lên một trận chế nhạo còn lớn hơn lúc nãy.
Bùi Thư Hành còn mặt mũi nào ở nữa, kéo Bạch Mộng Như bỏ chạy trong chật vật.
Lúc đến cửa, còn vấp bậc thềm, loạng choạng suýt ngã mới lảo đảo chạy khỏi đầu phố.
thu ánh mắt, khẽ gật đầu với Lục Chính Uyên.
“Ông chủ Lục, ngài chê , hậu viện lộn xộn như , ngài từ phía thế?”
Lục Chính Uyên phủi tàn t.h.u.ố.c đầu ngón tay, giọng bình thản.
“ dẫn tới khảo sát thực tế kế hoạch cải tạo mặt bằng, tới hẻm thì ngửi thấy mùi thịt kho nhà cô thơm quá, nên tiện thể bước .”
Anh tới một chiếc bàn trống xuống, ngón tay gõ nhẹ lên mặt bàn.
“Nam lão bản, bàn chuyện ăn ?” (Lão bản dùng để chỉ ông chủ, bà chủ, đầu cửa hàng, doanh nghiệp hoặc sếp)