TÔI CỰC KHỔ KIẾM TIỀN CHĂM LO GIA ĐÌNH NHƯNG CHỒNG LẠI CHÊ TÔI KHÔNG CÙNG TẦN SỐ - 5

Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:26:47
Lượt xem: 209

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2LTkEYhol1

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

lập tức rót một cốc nóng mang tới mặt .

 

“Ngài cứ .”

 

“Khu chợ mới ở Nam Giao khởi công diện, tay hơn ba trăm công nhân cùng đội xe vận tải.”

 

“Cơm ở nhà ăn quá ít dầu mỡ, công nhân ăn no nên còn sức việc.”

 

“Từ ngày mai, buổi trưa và buổi tối mỗi bữa cô giao ba trăm suất cơm hộp tới công trường, việc cô nhận nổi ?”

 

Ba trăm suất một bữa, một ngày là sáu trăm suất.

 

Đây quả thật là một khoản thu định lớn đến mức khiến khó lòng từ chối.

 

nhanh ch.óng tính toán trong đầu về nhân lực, bếp núc và tốc độ món.

 

“Nhận .”

 

“Hai món mặn một món rau, cơm ăn no thoải mái, tính cho ngài giá sỉ, mỗi phần một đồng rưỡi.”

 

“Chất lượng sẽ đích kiểm soát, tuyệt đối ẩu.”

 

Lục Chính Uyên vài giây, trong mắt lộ một tia tán thưởng rõ rệt.

 

Điều ghét nhất khi ăn chính là kiểu ấp a ấp úng, chỉ than nghèo kể khổ.

 

Còn thì trực tiếp đưa phương án ngay lập tức, khéo trúng đúng tính cách của .

 

“Được, sảng khoái.”

 

“Ngày mai đúng mười hai giờ trưa, sẽ cho xe tải tới chở cơm, nửa tháng thanh toán một .”

 

“Quyết định .”

 

6

 

Sau khi nhận đơn hàng lớn , sáng hôm lập tức tới chợ lao động, một tuyển thêm bốn chị việc nhanh nhẹn tháo vát.

 

Rồi chạy đến chợ đồ cũ mua về hai bếp dầu cỡ lớn và hơn chục thùng sắt thật to.

 

Từ khâu sơ chế, cắt rau, xào nấu cho tới đóng gói, quy hoạch trong hậu viện thành hẳn một dây chuyền rõ ràng.

 

Mỗi ngày sáu trăm phần cơm hộp đều giao đúng giờ đúng bữa, cộng thêm khách ăn tại quán và khách ăn đêm, doanh thu mỗi ngày của quán trực tiếp vượt mốc hai nghìn đồng.

 

Lợi nhuận ròng cũng tăng gấp mấy so với .

 

Trái ngược với , cuộc sống của Bùi Thư Hành tụt dốc phanh.

 

Một chị rửa bát mới thuê tình cờ sống gần khu gia đình của viện nghiên cứu.

 

Chị rửa rau tán gẫu với những khác.

 

“Cái nghiên cứu viên họ Bùi đúng là xui tận mạng, ngày nào cũng mặc sơ mi sạch sẽ tươm tất, giờ thì cổ áo đen sì bẩn một vòng.”

 

“Nghe mới cặp với một cô sinh viên đại học, ai dè cô đến nấu nổi bát mì còn xong, suýt nữa đốt luôn cả bếp.”

 

những lời đó, nhưng con d.a.o thái thịt trong tay vẫn hề chậm dù chỉ một nhịp.

 

Mọi chuyện đều trong dự liệu của từ lâu.

 

Kiếp , Bùi Thư Hành thể giữ cái vẻ lạnh nhạt thanh tao mà vẫn luôn kiêu hãnh, tất cả đều là nhờ sự âm thầm hi sinh của .

 

Từng chiếc áo sơ mi của , đều giặt tay, ủi phẳng phiu từng nếp một.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-cuc-kho-kiem-tien-cham-lo-gia-dinh-nhung-chong-lai-che-toi-khong-cung-tan-so/5.html.]

 

Bây giờ còn gánh vác nữa, cái linh hồn cao quý mà luôn tự hào gạo mắm dầu muối căn bản chẳng chịu nổi một đòn.

 

Cuối tháng, Lục Chính Uyên thanh toán tiền cơm, cầm một xấp tiền dày cộm thẳng tới hợp tác xã tín dụng.

 

Sau khi gửi năm nghìn đồng tài khoản, cầm sổ tiết kiệm bước khỏi cửa.

 

Không ngờ lúc chạm mặt Bùi Thư Hành và Bạch Mộng Như từ hiệu sách Tân Hoa bên đối diện .

 

Trong tay Bùi Thư Hành cầm một cuốn sách tiếng Anh nguyên bản mỏng mỏng, nhưng sắc mặt thì cực kỳ khó coi.

 

Bạch Mộng Như bên cạnh, đang nhỏ giọng càm ràm điều gì đó, nét mặt cũng vui.

 

Thấy , bước chân Bùi Thư Hành lập tức khựng .

 

Anh cau mày từ xuống .

 

Hôm nay mặc tạp dề ám mùi dầu khói nữa, mà bằng chiếc áo khoác màu lạc đà mua ở trung tâm bách hóa, tóc b.úi gọn đầu, chân giày da màu đen.

 

Bộ đồ tiêu tốn hơn hai trăm đồng.

 

Trong mắt thoáng hiện vẻ kinh ngạc, nhưng ngay đó lập tức đổi thành dáng vẻ đau lòng chỉ trích quen thuộc.

 

Anh sải bước tới gần .

 

“Nam Tinh, một tháng em kiếm bao nhiêu tiền chứ?”

 

“Chỉ vì ăn diện, em dám tùy tiện phung phí tiền mồ hôi nước mắt của , từ bao giờ em trở nên vật chất đến thế?”

 

Bạch Mộng Như cũng lập tức hùa theo.

 

“Chị Nam, thầy Bùi cũng là quan tâm chị thôi, bây giờ ăn rủi ro lắm, chị mới kiếm chút tiền tiêu xài mạnh tay như , thua lỗ thì đây?”

 

7

 

trực tiếp lấy phiếu xác nhận gửi tiền từ trong túi , giơ mắt Bùi Thư Hành lắc nhẹ một cái.

 

phung phí?”

 

“Bùi Thư Hành, mở to mắt cho rõ con .”

 

Anh nheo mắt xuống, lập tức c.h.ế.t trân tại chỗ.

 

Năm nghìn đồng.

 

nhịn ăn nhịn uống mà dành dụm suốt ba năm, cũng chắc tích nổi từng tiền.

 

“Có luôn cho rằng, rời khỏi thì đáng đời c.h.ế.t đói ngoài đường đúng ?”

 

nhét phiếu xác nhận trở trong túi, giọng lạnh đến thấu xương.

 

“Trước mua mấy thứ , là vì tiền kiếm đều tiêu hết cho , dùng để chống đỡ cái thể diện mong manh sắp sụp đổ của .”

 

“Còn bây giờ, kiếm một đồng thì tiêu một đồng cho chính bản , đó là thứ xứng đáng hưởng!”

 

Bùi Thư Hành hô hấp dồn dập, nhưng vẫn cố cứng miệng phản bác.

 

“Cả nồng mùi tiền bạc!”

 

“Ngoài tiền em còn gì nữa?”

 

“Thế giới tinh thần nghèo nàn đến cực độ, định sẵn cả đời em cũng chỉ là một đàn bà tầng đáy thiển cận mà thôi.”

 

Loading...