TÔI CỰC KHỔ KIẾM TIỀN CHĂM LO GIA ĐÌNH NHƯNG CHỒNG LẠI CHÊ TÔI KHÔNG CÙNG TẦN SỐ - 7
Cập nhật lúc: 2026-03-23 15:28:10
Lượt xem: 186
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/5VQm0MG0jy
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chúng ít khi đến chuyện trăng gió tình yêu, thứ bàn nhiều nhất luôn là tuyến vận chuyển, chi phí kiểm soát, thậm chí cả xu hướng của thị trường .
Anh thích sự gan và quyết đoán của .
Còn thật lòng khâm phục tầm và cục diện của .
Đêm đó, khi đối chiếu xong sổ sách, từ nhà hàng bước , chuẩn về hậu viện nghỉ ngơi.
Một bóng bất ngờ từ trong góc tối của con hẻm lao vụt , chắn ngang đường .
Là Bùi Thư Hành.
Anh gầy đến mức gần như biến dạng, râu ria lởm chởm, quần áo nhăn nhúm nhàu nát, nồng nặc mùi rượu trắng rẻ tiền.
“Nam Tinh…”
Anh mở miệng, giọng khàn đặc, trong đó còn mang theo sự hèn mọn hiếm thấy.
“Em tha thứ cho , thật sự sai .”
cảnh giác lùi một bước, lạnh lùng thẳng .
“Bùi Thư Hành, phát điên vì rượu thì chỗ khác mà điên.”
“Nơi của chứa chấp ăn mày lang thang.”
Anh lắc đầu, còn định đưa tay nắm lấy tay , nhưng nghiêng tránh , để chạm dù chỉ một chút.
“Bạch Mộng Như chia tay với .”
“Cô lấy trộm ba trăm đồng cuối cùng trong sổ tiết kiệm của bỏ chạy, cô vốn dĩ hề yêu …”
Đôi mắt đỏ hoe, bắt đầu bày dáng vẻ tự cảm động, như thể đang chân thành ăn năn hối .
“Đến tận bây giờ mới nhận , đời chỉ em là thật lòng với .”
“Nam Tinh, chúng tái hôn ?”
“Bây giờ việc ăn của em lớn như , về bên em, thể giúp em quản lý sổ sách, giúp em hoạch định kế hoạch, chúng vẫn thể sống như …”
Nhìn bộ mặt ghê tởm của , trong lòng chỉ dâng lên từng cơn buồn nôn, cảm giác chán ghét gần như trào thẳng lên cổ họng.
“Giúp quản lý sổ sách?”
“Anh lấy cái gì để quản nổi đống sổ sách doanh thu hàng tháng đến mấy chục vạn của ?”
vòng vo, trực tiếp đập nát cái ảo tưởng viển vông của .
“Bùi Thư Hành, vốn tới đây để nhận sai.”
“Anh chẳng qua chỉ là sống nổi nữa , nên tìm một con ngốc thể nuôi vô điều kiện, cung phụng đáy thôi.”
“Đáng tiếc, con ngốc đó c.h.ế.t .”
“Nam Tinh bây giờ, với tới nổi .”
Bị chọc đúng chỗ đau nhất, sắc mặt Bùi Thư Hành lập tức đổi dữ dội.
Anh nghiến c.h.ặ.t răng, cố nốt màn giãy giụa cuối cùng, xí đáng thương.
“Em chỉ là một phụ nữ, ăn lớn đến thì ích gì?”
“Không đàn ông chống lưng, sớm muộn gì em cũng nuốt sạch đến tận xương!”
“Ai cô phía ?”
Một giọng nam trầm thấp, lạnh mà rõ ràng, bất ngờ vang lên từ đầu ngõ.
Lục Chính Uyên khoác một chiếc áo đen, sải bước tới, khí thế mạnh mẽ đến mức cả con hẻm như lặng .
Anh thẳng bên cạnh , tự nhiên chắn nửa phía , dùng ánh mắt rác rưởi mà Bùi Thư Hành.
“Nghiên cứu viên Bùi, viện điều tra chuyện tự ý biển thủ kinh phí đề tài để bù chi tiêu sinh hoạt của .”
“Phó viện trưởng Lý bảo nhắn một câu, ngày mai thủ tục thôi việc, viện nghiên cứu giữ loại tay chân sạch sẽ.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-cuc-kho-kiem-tien-cham-lo-gia-dinh-nhung-chong-lai-che-toi-khong-cung-tan-so/7.html.]
Bùi Thư Hành như sét đ.á.n.h trúng, hai chân mềm nhũn, cả lập tức ngã sụp xuống đất.
“Không thể nào…”
“Họ thể đuổi …”
“ là cán bộ nòng cốt…”
Anh lẩm bẩm ngừng, ánh mắt trống rỗng, cả con chìm tuyệt vọng.
Lục Chính Uyên thậm chí chẳng buồn thêm một nào nữa, chỉ sang , giọng điệu trong nháy mắt trở nên dịu hẳn.
“Đêm lạnh thế , em mặc ít như ngoài ?”
Anh tự nhiên cởi áo khoác ngoài của , nhẹ nhàng khoác lên vai , động tác kín đáo che chở.
“Đối chiếu sổ sách xong ?”
“Đi thôi, tới quán lẩu dê ở thành Nam ăn một bữa, chẳng hôm em là thèm ?”
khẽ kéo chiếc áo vai, ngước mắt gật đầu.
“Được.”
Chúng sóng vai khỏi con hẻm, cùng bước lên chiếc xe jeep của Lục Chính Uyên đang đỗ bên đường.
Trong gương chiếu hậu, Bùi Thư Hành vẫn sụp nền đất lạnh như băng, bộ dạng t.h.ả.m hại chẳng khác nào một đống rác vứt bỏ, ai buồn đoái hoài.
10
Ba năm .
Năm 1995, Khu phát triển kinh tế Nam Thành chính thức thành lập và hoạt động.
Tập đoàn Ẩm thực Nam Tinh lúc sở hữu năm chi nhánh lớn và một nhà máy chế biến thực phẩm quy mô lớn.
mặc bộ vest may đo riêng, sân khấu cắt băng khánh thành tòa nhà trụ sở tập đoàn, thần thái điềm tĩnh mà rạng rỡ.
Đứng bên cạnh là Lục Chính Uyên, đối tác logistics lớn nhất và cũng là đồng hành ăn ý nhất của suốt những năm qua.
Sau khi nghi thức kết thúc, phóng viên lập tức ùa tới, máy ảnh và micro đồng loạt chĩa về phía .
“Nam tổng, là một trong những doanh nhân thành công nhất của thành phố , bà bí quyết thành công nào chia sẻ với ?”
thẳng ống kính, nở một nụ ung dung và bình thản, vội vàng cũng né tránh.
“Phải luôn giữ cho tỉnh táo.”
“Đừng bao giờ lãng phí thời gian một tâm hồn vốn cùng tần với .”
“Giá trị của một con , từ tới nay từng do lời đ.á.n.h giá của khác quyết định.”
“Chỉ cần bạn dám rút đôi tay của khỏi chậu rửa bát, dám đưa tay nắm lấy tay lái của phận, thì bạn nhất định sẽ gây dựng cả một bầu trời thuộc về chính .”
Lục Chính Uyên ở bên cạnh, ánh mắt sâu thẳm vẫn luôn lặng lẽ đặt , hề rời .
Anh đưa cho một ly champagne, khẽ chạm ly với .
“Nam tổng, hợp tác vui vẻ.”
cong môi , nâng ly đáp .
“Lục tổng, hợp tác dài lâu.”
Hai chiếc ly thủy tinh chạm , vang lên một tiếng leng keng trong trẻo và sáng rõ.
Ngoài cửa sổ, ánh mặt trời rực rỡ ấm.
Dòng xe cộ tấp nập của thành phố cuồn cuộn chảy chân , như một dòng sông bao giờ ngừng .
giành tất cả những gì .
Và đó, chính là đích đến đẽ nhất của cuộc đời .
HẾT.