To thế...
Cơ thể bỗng nóng bừng, bàn tay ngứa ngáy động chạm...
"Xem đủ ?"
Giọng quen thuộc vang lên.
Gáy lạnh toát, ngẩng mặt lên bắt gặp ngay ánh mắt Tống Vân Lễ.
Hoảng hồn lùi hai bước:
"Sao là ?"
Rồi vội mặt:
"Không, mặc đồ ngoài thế?"
"Anh quen tắm xong mặc đồ ở nhà ."
"Anh... ... còn khác ở đây, sợ !!!"
Anh khinh khỉnh:
"Em em ở đây là mơ , là mơ thì tại sợ."
Từng bước tiến gần:
"Với , đang sợ dường như là em."
"Sợ cái gì? Em là ma, em gì sợ!!!"
Miệng thì cứng nhưng chân cứ lùi.
Bắp chân chạm thành giường, ngã phịch xuống đệm, nuốt nước bọt:
"Anh đừng gần nữa..."
Khóe miệng mang theo nụ , cúi từ từ đè xuống.
Giữa khí, là hư vô, nhưng khí căng thẳng đè ép .
Hít sâu một :
"Anh mà thế nữa, em thật sự ôm đấy!"
Nói là , vội vã giơ tay nhưng chỉ chạm .
Thất vọng...
Quả nhiên chỉ là mơ.
Tống Vân Lễ bật , tay với về phía eo .
Chẳng lẽ thể chạm ?
nhắm c.h.ặ.t mắt, ngửa cổ lên đầy mong đợi.
"Em đè lên áo ."
Gáo nước lạnh tạt thẳng mặt.
Tống Vân Lễ rút chiếc sơ mi trắng từ m.ô.n.g , xoay lưng mặc .
ngạc nhiên, rõ ràng lúc nãy thấy gì...
Nhìn bờ m.ô.n.g căng tròn, đường cơ đùi săn chắc như tượng Hy Lạp cổ, buột miệng hỏi:
"Anh... bạn gái ?"
"Chưa, thế?"
"Chưa thì . Có bạn gái mà đêm đêm mơ thấy gái lạ thì ."
Anh , ánh mắt đầy giễu cợt:
"Anh mơ thấy ai khác. Tự em đột nhập giấc mơ của , còn định..."
"Thôi! Đừng nữa! Em đây!"
Sẽ hổ đến c.h.ế.t mất! Quan trọng là cũng ăn ! Tức ghê!
Tống Vân Lễ vội kéo tay:
"Đợi ..."
cúi đầu chạy thẳng, thoát khỏi giấc mơ.
Ngã vật giường, ngay lập tức cảm thấy buồn ngủ...
...
Ma cũng mơ, Tống Vân Lễ dùng roi da trói tay chân , bắt van xin...
Cảm giác chân thật đến rợn , như nhấn chìm trong nước, ngạt thở thèm khát.
"Tống Vân Lễ!"
Rên lên một tiếng, tỉnh giấc.
Người như vũng nước đọng, mãi mới hồn.
Âm thầm c.h.ử.i thầm, đều tại Tống Vân Lễ suốt ngày cởi truồng, đồ dâm đãng!
Lúc mới để ý mấy hình nhân giấy Tống Vân Lễ vẫn xếp hàng bên giường.
Đôi mắt quyến rũ giống hệt chính chủ.
bật dậy lột quần chúng nó.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-da-chet-duoc-ba-nam-ngoi-mo-ben-canh-la-con-trai-cua-mot-dai-gia/chuong-2.html.]
Trong tích tắc, tim đóng băng.
Tốt lắm, đốt mô hình nam nhi cho mà thiếu "em trai"!
Tiết Trung Nguyên, Tống Vân Lễ đốt cho mấy trăm tỷ, biến thành tiểu phú bà.
Hào phóng thế , tạm tha cho .
mấy ngày gần đây chẳng thấy mơ nữa, nguyên nhân cũng hiểu.
Nhân lúc đốt vàng mã, bóng gió hỏi Mạnh Bà.
Bà liền xanh mặt, bảo ma tự ý mơ sống sẽ trừng phạt.
kêu oan, kể hết sự tình.
Mạnh Bà :
"Nếu cố tình kéo cháu mơ thì của cháu."
vỗ n.g.ự.c thở phào.
Mạnh Bà khuấy đều nồi canh, trầm ngâm:
"Xem cũng lạ. Theo lẽ thường thì ma giấc mơ của sống, hoặc là nhân - điều phép."
"Hoặc do kiếp nhân duyên, thể là nợ tình, nợ nghiệp trả. Người sống dứt nên thường xuyên mộng thấy để đòi nợ."
lập tức đần , não nhanh ch.óng tìm kiếm những chuyện xảy trong 25 năm ở dương gian.
Chưa yêu đương nợ tình, vay mượn trả.
Thấy già trẻ đều nhường ghế, thấy ch.ó mèo hoang đều cho ăn.
Càng hại ai.
Cả đời cần mẫn, bước như giẫm băng mỏng.
Chỉ ở công ty tăng ca hộ , nợ thì cũng là thiên hạ nợ !
Tống Vân Lễ!
và từng gặp, nợ ai chứ nợ ?
Mạnh Bà cũng bối rối:
"Vậy khi để ý đến nên cháu, kéo mơ hẹn hò đấy."
"Dù thích cũng quen chứ. Không quen mà thích kiểu gì? Nhìn ảnh bia mộ ?"
"Hì, thể lắm. Cháu là ở cạnh mộ ? Có khi mỗi đốt vàng mã, sinh tình đấy."
Mạnh Bà còn cảnh báo:
"Nhân gian nhiều thủ đoạn lợi hại. Dẫn ma mơ gì lạ. Chỉ sợ kẻ bất lương âm mưu khác, bọn họ lắm cách trị ma quỷ."
sợ đến mức đêm nay ngủ yên, sợ lôi mơ nữa.
Chạy quỷ thị hỏi mua đồ phòng .
để đối phó sống, các tiệm đều đuổi .
Bán mấy thứ là phạm pháp!
Trong những ngày lo sợ, vẫn chìm giấc mơ.
Lần Tống Vân Lễ trang phục chỉnh tề, chúng ở trong căn phòng trống.
Anh ghế sofa, lặng lẽ ngắm , mặt mang theo một nụ khó hiểu.
thì rợn tóc gáy, hít sâu một , cúi thành khẩn xin .
"Ông chủ Tống, thật sự , nên vì tiền mà mờ mắt, sẽ dám nữa, mong tha thứ!"
Sau khi suy nghĩ mãi, lý do duy nhất nghĩ đến là chuyện nhặt tiền bên mộ .
"Dù tiền đó em tiêu gần hết, nhưng trả bằng tiền âm thì vô nghĩa. Em hứa từ nay sẽ nhặt tiền của nữa."
Nghĩ thêm chút, nghiến răng:
"Và nữa, em lừa . Mẹ thực đầu t.h.a.i từ ba năm , đốt tiền cũng vô ích. Em giấu diếm chỉ để tiếp tục đốt tiền cho em nhặt..."
Lộ hết ruột gan, còn đường lui.
Tim đau như cắt, hu hu.
Anh im lặng hồi lâu khiến mỏi lưng.
Chẳng lẽ hài lòng?
chuẩn thêm tràng dài.
Tống Vân Lễ bỗng đến gần, giọng thản nhiên:
"Anh từ lâu ."
Hả?
Biết mà vẫn đốt tiền?
là đại gia lắm tiền.
Anh tiếp:
"Chỉ vì chút chuyện nhỏ mà xin ?"
Xanh Xao
ngẩng đầu ngơ ngác, vẻ vui.
"Em nghĩ sai chỗ nào, cứ kéo trong mơ hoài nên sợ..."