Tôi đã mua một người cá từ chợ đen - 6
Cập nhật lúc: 2026-03-22 16:52:55
Lượt xem: 46
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
15.
thầm rủa xả trong lòng khi lôi xềnh xệch nước suốt một quãng đường dài. Mãi đến khi dừng , mới dám hé mở một con mắt để thăm dò.
Cảnh tượng khiến kinh ngạc đến mức quên cả thở.
Bạn tưởng tượng cảm giác thấy một nền văn minh rực rỡ đáy biển sâu ? Ngay mắt , giữa những đàn cá bơi lội tung tăng, là di tích của một quần thể kiến trúc đồ sộ. Toàn bộ di tích xây dựng theo dạng các vòng tròn đồng tâm, mang đậm phong cách Hy Lạp và La Mã cổ đại. Không chỉ những cung điện nguy nga đấu trường tráng lệ, ngay chính giữa còn tọa lạc một ngôi đền thần linh thiêng.
Lối di tích canh giữ bởi hai bức tượng nhân ngư cao tới năm mét. Bao quanh là những bức tường đá cắt gọt vuông vức, lấp lánh ánh bạc giữa lòng đại dương u tối. Những cung điện bên trong đều chân tường bằng vàng và vách tường bằng bạc, tỏa ánh hào quang kim bích huy hoàng.
trợn tròn mắt, tin nổi sự thật, khẽ sang hỏi Lâm Dữ: "Đây... đây chính là Atlantis mất tích trong truyền thuyết ?"
Hắn vẻ đang tâm trạng , khẽ gật đầu — một sự xác nhận hiếm hoi cho câu hỏi phần ngây ngô của .
Dưới cái đầy vẻ "nhà quê tỉnh" của , đưa bơi về phía ngôi đền ở trung tâm. Vừa chạm đến ranh giới của ngôi đền, làn nước quanh lập tức rẽ sang hai bên như phép màu "Môi-se chia nước", lộ một con đường khô ráo.
đặt chân lên gạch đá, cảm thán sự kỳ diệu thì chợt nhận điều gì đó sai sai. Khi liếc sang bên cạnh, mới sự kỳ quặc đó từ mà .
Bởi vì đang bộ cạnh !
, là ĐI BỘ! Chiếc đuôi cá của hóa thành đôi chân dài của con , bước nền gạch dát vàng dát bạc . Có vẻ quen lắm với việc bằng hai chân nên dáng vẻ chút cứng nhắc.
Mặc kệ cái như bóp c.h.ế.t của , vòng quanh chậc lưỡi tán thưởng: "Nói , ngươi cũng khách sáo quá cơ, bộ còn tự trang thêm quần nữa, chậc, điểm trừ nhé!"
"Mà đôi chân dài thật đấy, ngươi xem — Ấy , ngươi lôi ?"
Hắn mất kiên nhẫn xách cổ áo lôi giữa thần điện, đặt ngay vị trí trung tâm. Ở đó một chiếc hộp bán trong suốt. Theo sự chỉ dẫn của , tò mò mở . Cứ ngỡ là kho báu gì, ai ngờ bên trong là một bộ xương phụ nữ.
ngơ ngác hỏi chuyện là , nhưng chỉ dùng ánh mắt xa xăm bộ xương . kỹ hồi lâu, cuối cùng cũng nhận vấn đề. Bộ xương ... hình như, lẽ, xém chút nữa thì... chính là .
Bên cạnh bộ xương, thấy một mảnh giáp vỡ — đúng kiểu áo giáp thường mặc trong giấc mơ tiền kiếp. Ừm, thật thì cảm giác thấy "cốt tro" của chính nó khó tả lắm.
Chỉ là, theo kiến thức mà thường nhưng , t.h.i t.h.ể của từng lóc hết thịt xương, chỉ để bộ khung . lập tức bất bình chất vấn Lâm Dữ: "Đang yên đang lành ngươi lóc xương ? Dù đây cưỡng ép ngươi một chút, nhưng cũng là thuận tình ý mà, đến mức tay độc ác thế!"
Nghe xong, Lâm Dữ vứt bỏ cái khí chất đế vương biển cả cao quý, tặng cho một cái lườm cháy mặt. đang định tranh luận tiếp thì một tiếng nổ lớn "Đùng —" vang lên từ xa.
Tim thắt . Ở đáy biển mà còn gây động tĩnh lớn thế , chắc chắn quy mô hề nhỏ. và Lâm Dữ , thần sắc nghiêm , lập tức bước khỏi thần điện.
Thật ngờ, ngoài gặp một quen: giáo sư vương — lão già từng sự "lễ phép" của dọa cho run rẩy. Lão đang trang đồ lặn đầy đủ, phía là một đám vũ trang tận răng đen kịt cả một vùng.
"Ồ, giáo sư Vương cũng đến đây khảo sát ?" cất tiếng chào.
Lão già dùng thiết truyền âm nước, hì hì: "Tuy cô Lâm lễ độ cho lắm, nhưng cũng nhờ cô mà con nhân ngư mới dẫn chúng đến đây. Nếu , lẽ cả đời cũng chẳng tìm vương quốc nước ."
"Ồ? Vậy ?" Nhìn đám đang rình rập lưng lão, rút khẩu s.ú.n.g vẫn còn khô ráo nhờ năng lực bảo vệ của Lâm Dữ, mỉm ngọt ngào: "Không chi."
Vương Hải Khoát quả là từng trải. Đối mặt với họng s.ú.n.g của và Lâm Dữ — lúc hiện đuôi cá, tỏa cái bóng khổng lồ che lấp cả vùng biển — lão vẫn hề biến sắc.
Lão đầy tán thưởng: "Lâm Vãn Ý, cô đúng là tác phẩm mãn nguyện nhất của . cô nghĩ rằng một vật thí nghiệm lai tạo thể chiến thắng cha tạo nó chứ?"
nhíu mày: "Ý ông là gì?"
Lão hiền từ, một nụ quen thuộc đến gai : "Lâm Vãn Ý, cô tưởng rằng chỉ dựa một phụ nữ tay tấc sắt mà thể lên vị trí cao nhất Lương Thành ?"
"Nếu nhờ khả năng tự chữa lành vết thương mà ban cho cô, nếu nhờ bộ não lai gen cá heo mà cấy ghép, cô c.h.ế.t từ lâu trong trận hỗn chiến năm đó ."
"Thật đáng tiếc, cứ ngỡ cô là tác phẩm hảo nhất, ai dè vẫn còn thiếu sót. Sau nghìn năm, cô vẫn gục ngã con nhân ngư ."
Lão đắc ý rút một thứ thiết . Cảm giác bất an dâng trào, định hành động thì lão ấn nút. Một cơn đau xé n.g.ự.c quen thuộc ập đến quỵ xuống, khẩu s.ú.n.g rơi khỏi tay. đổ gục lòng nhân ngư kịp lao đến đỡ lấy .
Lâm Dữ ôm lấy , dựng lớp vảy, ánh mắt lạnh lẽo như d.a.o. Áp lực nước xung quanh đột ngột tăng mạnh khiến đám của Vương Hải Khoát bắt đầu gào thét đau đớn, mấy giây tập thể thất khiếu chảy m.á.u. Mùi m.á.u tanh nồng nặc lan tỏa khắp vùng biển.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-da-mua-mot-nguoi-ca-tu-cho-den/6.html.]
trong lòng Lâm Dữ, làn m.á.u lan , giấu khóe môi đang khẽ nhếch. Lâm Dữ lão Vương như mãnh thú con mồi. Lão Vương lập tức siết c.h.ặ.t thiết điều khiển, đe dọa: "Nếu ngươi dùng sóng âm g.i.ế.c , cô sẽ c.h.ế.t ngay lập tức!"
Lâm Dữ trừng mắt lão. Hai bên giằng co hồi lâu.
Khi cơn đau dịu , thấy Lâm Dữ ôm c.h.ặ.t lấy , đau đớn mà khẽ cựa quậy. Hắn đột nhiên mở miệng, phát những âm thanh nhân ngư trong trẻo, linh thiêng.
Có vẻ lão Vương hiểu . Lão thở dốc : "Chỉ cần ngươi giao Thánh vật của Atlantis , sẽ tha mạng cho cô ."
Lâm Dữ suy nghĩ một lúc gật đầu đồng ý giao dịch. Lão Vương hòa ái, hứa sẽ để an dẫn bước lên bậc thềm thần điện theo Lâm Dữ.
Lâm Dữ bế, mặt tái mét vì đau nhưng vẫn quên khiêu khích: "Giáo sư Vương, ông tốn công vô ích lấy thứ đó gì?"
Lão vẻ tâm trạng vì sắp đạt mục đích, bí hiểm đáp: "Thế gian ai cũng trường sinh, cũng ngoại lệ."
"À, hóa giáo sư sống đủ lâu." mỉa mai. Lão chấp nhặt, tiếp tục "dạy bảo": "Cô còn trẻ nên hiểu, đến tuổi cô sẽ tự khắc theo đuổi nó."
"Nghe ông cứ như ông sống thọ lắm bằng."
Lần lão chỉ đáp. thấy chán, bèn sang nghịch mái tóc bao giờ ướt của Lâm Dữ, từng chữ một với lão: "Tiếc là, ông quá tự phụ!"
Lời dứt, biến mất khỏi vòng tay Lâm Dữ trong ánh mắt ngỡ ngàng của lão. Giây tiếp theo, họng s.ú.n.g đen ngóm kề sát đầu lão từ phía . nhô đầu mỉm :
"Hoàng thượng, bao nhiêu năm ông vẫn bỏ thói tự phụ của hoàng gia nhỉ?"
"Ông nghĩ tác phẩm mãn nguyện nhất của chỉ bấy nhiêu bản lĩnh thôi chứ?"
Vẻ đắc ý của lão biến mất sạch. Lão gằn giọng: "Cô từ bao giờ? Biết còn dẫn đến đây?"
nháy mắt với Lâm Dữ — đang bắt đầu mất kiên nhẫn ở phía đối diện, gửi một nụ hôn gió để trấn an. Rồi lột tấm mặt nạ da của lão , để lộ gương mặt ngàn năm đổi:
"Nếu chủ động, ông c.ắ.n câu ? Mà cái mặt nạ đấy, ông lột từ mặt giáo sư Vương thật ?"
Lão Vương ( vị hoàng đế ) nghiến răng, chỉ đám vệ sĩ đang bao quanh: "Lâm Vãn Ý, cô cấm chế , g.i.ế.c . Cô tất cả cùng chôn thây ở đây ?"
nhe răng khểnh : " là g.i.ế.c ông ."
Lão ngơ ngác: "Vậy cô gì? Tiền bạc danh vọng? Ta thể chia sẻ bí mật trường sinh cho cô!"
"Chậc, hoàng thượng ơi, năm 2026 , ông lạc hậu quá." ấn mạnh họng s.ú.n.g đầu lão, khiến đám thuộc hạ xung quanh càng thêm cảnh giác.
" chẳng tham vọng gì lớn. Năm xưa ông nuôi nấng , ông dẹp loạn biên cương, trả hết ơn nghĩa . Giờ chỉ một ý nghĩ duy nhất."
"Đó là..."
Tận dụng lúc lão sơ hở, cướp lấy thiết điều khiển tay lão lao thẳng về phía Lâm Dữ. Trong chớp mắt, chúng vọt khỏi thần điện.
Nhìn đàn cá mập đang mùi m.á.u dẫn dụ đến gần, mỉm với Lâm Dữ. Hắn hiểu ý, khép mắt ...
— Tiếng hát của nhân ngư vang lên.
Khi thần điện mất sự bảo vệ của năng lực hải thần, nó trở thành một đống đổ nát bình thường. bên trong, nốt câu cuối: "Đó là... cho thú cưng của ăn bữa no."
Lớp màn chắn vô hình tan biến, đàn cá mập điên cuồng lao thần điện theo mùi m.á.u tanh. Biển sâu nhuộm thành một màu đỏ thẫm. nhíu mày khó chịu.
Chiếc đuôi cá màu bạc sẫm quấn lấy eo , lôi một cách mấy dịu dàng. bắt đầu rủa thầm trong lòng.
, vui vẻ ôm lấy chiếc đuôi lớn, tận hưởng cảm giác "du thuyền biển sâu". Nền văn minh mất tích phía cùng vị đế vương khao khát trường sinh một nữa phong kín đáy đại dương.
Trên đường , chợt nảy một ý nghĩ kỳ quái:
Ừm... cá mập ăn thịt để trở thành một phần của đại dương vĩnh hằng, chẳng cũng là một kiểu "trường sinh" khác ?