Tôi Không Ngốc, Chỉ Là Sinh Nhầm Gia Đình - Chương 2
Cập nhật lúc: 2026-01-28 06:49:09
Lượt xem: 98
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Là , dì và hai họ.
liền sững ở ngoài cửa.
Giây tiếp theo, cằm khẽ nâng lên, một đôi mắt đột ngột xuất hiện trong tầm mắt .
“Trông đúng là em gái ruột của .”
Vai khoác c.h.ặ.t, ngay đó cảm nhận mặt chuyện và mặt dán sát .
“Anh, xem, em giống em ? Tự em đẻ còn giống thế .”
Toàn cứng đờ, mặt đỏ bừng, ngay cả tay cũng đặt ở .
nhanh giải vây cho .
“Tần Hiệt, bỏ em , vô lễ như .”
Người đến cao lớn hơn Tần Hiệt một chút, giọng cũng dịu dàng hơn.
Cổ tay khẽ nắm lấy, chằm chằm bàn tay , trong lúc ngẩn theo bước chân nhà.
“Cậu.”
“Dì.”
Giọng nhỏ.
Vẫn cúi gằm mặt.
Bởi vì , việc dì lâu liên lạc với cha đột nhiên xuất hiện ở nhà là vì lý do gì.
Cha bao giờ từ bỏ ý định gửi .
Nước mắt vỡ òa, bao nhiêu năm qua, dường như quen với việc thầm.
“Ê, em gái, em ?”
Cằm một nữa khẽ nâng lên, dì và hai họ vội vàng tiến đến an ủi .
“Này, nhóc con, ở trường ai bắt nạt em ? Gọi cho , xử lý nó.”
Tần Hiệt kéo tay áo lên, như thể giây tiếp theo sẽ đ.á.n.h với ai đó.
vội vàng lắc đầu.
Cậu dì với ánh mắt nồng nhiệt, khi cắt bánh kem, cha bảo dẫn họ xuống lầu dạo một vòng.
Rất kỳ lạ, đây là đầu tiên ông với .
“An An, con về sống với chúng ?”
Dưới lầu, nắm tay thẳng.
Dì đạp ông một cái.
“Sao ông thẳng thừng thế?”
Vừa , bà tiến lên ôm lòng.
“Đứa trẻ ngoan lành thế , hai tên khốn đó bắt nạt đến mức ?”
Giọng dì nhuốm vài phần nghẹn ngào.
“Mẹ, cứ nhắc chuyện vui gì? Mọi tránh ! Để con tỏa chút sức hút mặt em gái chứ!”
Giọng Tần Hiệt lả lơi vang lên bên tai .
“An Tử, thật cho em nhé…”
Anh xoa đầu , “Thật … em là do sinh đó!”
Lúc đến cả hổ cũng .
Dì cũng đá một cái, "Tần Hiệt, tiền tiêu vặt của con hết !"
Không hiểu , tiếng gia đình dì ồn ào cãi cọ, .
Thì ...
Giữa những trong gia đình thể ở bên như thế ?
Tần Hiệt đúng là lắm lời.
Đi một vòng.
"An Tử, em cứ cúi đầu mãi mỏi ? Trẻ trung đúng là , ngay cả nếp nhăn ở cổ cũng sợ..."
Câu , mười .
Đôi chân đột nhiên như đóng đinh, dừng .
Thật , kẻ ngốc, thiểu năng.
thể cảm nhận gia đình dì đang dùng cách của họ để chọc vui.
Chắc hẳn, cha với họ là như thế nào ?
tại ... rõ ràng con ruột của họ, mà họ bao dung đến ?
thật sự sẽ vết xe đổ của Lý Tuấn ?
"An An, ? Có họ Tần Hiệt gì con vui ?"
Dì lập tức hóa thành xạ thủ đậu Hà Lan, mắng họ một trận.
"Tại thích con chứ..."
Rõ ràng con chính là con gái ruột của cha .
Năm 4 tuổi, họ nghi ngờ bế nhầm con, đưa con xét nghiệm ADN.
Rõ ràng con là một mộc mạc, con lời hoa mỹ, nhát gan, tự ti.
Rõ ràng con càng thông minh như trai và em trai.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-khong-ngoc-chi-la-sinh-nham-gia-dinh/chuong-2.html.]
Rõ ràng con là đứa ngốc nhất.
Làm ai thích một đứa trẻ thiểu năng chứ?
"Có lẽ là vì khi con sinh , dì là đầu tiên bế con."
"Có lẽ con bù đắp cho nỗi tiếc nuối vì dì con gái."
"Có lẽ là khi con sinh con xong, cơ thể yếu ớt, con nuôi ở nhà chúng mấy tháng."
"Mấy tháng đó, dì như cha thứ hai, sự đời của con khiến chúng cảm thấy thế giới thật tươi , mặc dù con con ruột của chúng ."
Dì ôm và nhiều.
Mà bất ngờ phát hiện rằng, khi 15 tuổi, gia đình dì đều tham gia cuộc đời ...
một về nhà.
Thấy xuất hiện, cha kích động nắm lấy vai .
"Trần An, con ở với dì thế nào ? Họ vẫn đổi thiện cảm với con chứ?"
"Họ còn bằng lòng nhận nuôi con ?"
Trên mặt cha là vẻ căng thẳng và mong đợi như chép.
Họ hỏi sống với dì .
Thấy lâu gì, mặt cha dần hiện vẻ thiếu kiên nhẫn, cãi với .
Hôm nay là sinh nhật của em trai, em trách phá hỏng sinh nhật 11 tuổi của em .
Thấy họ sắp cãi nữa, nắm c.h.ặ.t vạt áo, tới ngăn và ngẩng đầu họ.
Khẽ : "Nếu con rời khỏi đây, hai sẽ cãi nữa ?"
"Nếu con, nhà yên bình hơn ?"
Trong mắt cha lóe lên một tia hy vọng.
"Trần An, con , tuy tàn nhẫn, nhưng cha vẫn cho con , nếu chúng sớm con là một đứa trẻ thấp trí, chúng sẽ để con đời."
"Vì đó là hành vi trách nhiệm với con, cũng là trách nhiệm với trai và em trai con."
"Con hiểu ?"
nhếch môi .
Cố chấp lắc đầu với họ.
"Con thấp trí, cũng thiểu năng."
Con chỉ là bình thường sự nền của những thiên tài mà thôi.
Nói xong, cúi đầu phòng thu dọn hành lý.
"Con quyết định , con dự định sống với dì."
Cha kích động há miệng, mặt là nụ che giấu.
"Thật ?"
"Trần An con yên tâm, chúng sẽ định kỳ chuyển tiền cho dì của con!"
đang xổm đất thu dọn hành lý thì đột nhiên cảm thấy thêm một lưng.
Nước mắt trượt qua cổ , thấm quần áo.
"Chị ơi, em xin ."
Là em trai.
, điều em gì khác ngoài chuyện cờ cá ngựa hai năm .
Em ôm từ phía , nức nở, như thể chúng sẽ bao giờ gặp trong đời .
"Chị ơi, chị nhất định vui vẻ mỗi ngày nhé."
Hành lý của nhiều, từ khi tiểu học, mỗi ngày đều mặc đồng phục, cha quan tâm đến , càng đừng đến việc mua quần áo cho .
Ngoài đồ dùng học tập , những thứ khác đều mang .
Mặc dù vẫn cuộc sống ở nhà dì sẽ như thế nào, mặc dù dày vò như Lý Tuấn .
cũng coi như là tạm biệt quá khứ.
Dù , đối với , đó đều là một cuộc sống mới.
nên gì với em trai.
Nếu hai năm , em thật sự , với cha rằng bộ cờ cá ngựa đó thực là của em ...
Cha cũng sẽ tin.
Định kiến trong lòng là một ngọn núi lớn.
Người tin bạn thì luôn đủ lý do.
Cha , kể từ khi con dọa nhảy lầu để đe dọa hai đừng bỏ rơi con, hai năm trôi qua.
Thế mà hai vẫn dùng thủ đoạn của để bỏ rơi con.
Con nghĩ, dù con tòa nhà cao tầng đó một nữa, cũng sẽ cầu xin hai nhận nuôi con nữa.
"Trần An, khi đến nhà dì, con chăm chỉ một chút, giúp đỡ việc nhà nhiều hơn."
"Hai đứa họ của con tuy là đứa trẻ ngoan gì, con nhẫn nhịn thì nhẫn, đừng giở tính khí."
"Còn nữa..."
Mẹ theo khỏi nhà, ngừng cằn nhằn lưng .
Thang máy từ từ lên.
cúi đầu họ.