TÔI KHÔNG YÊU BÁC SĨ PHÓ NỮA - Chương 2.
Cập nhật lúc: 2026-03-21 19:31:04
Lượt xem: 131
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
6.
Ca trực sáng tiếp theo, Phó Tinh Trạch chặn ở cửa. Anh thức trắng cả đêm, hai mắt đỏ ngầu, giọng khàn khàn mang theo chút run rẩy:
“Mười ba ca phẫu thuật… gần như nhớ chống đỡ thế nào… Lúc cô ngất, nên… xin .”
bình tĩnh : “Sớm gì ? Anh tim ? Chuyện gì cũng một , mới chọn thế nào ?”
Phó Tinh Trạch đưa tay day mạnh giữa mày, giọng khàn: “ tưởng hôm đó cô chỉ giận dỗi thôi. Hơn nữa cô hiểu lầm Khúc Nhược Nhược . Có thể đừng vội, chúng bình tĩnh chuyện ?”
Cơn giận trong bùng lên, đập mạnh cửa bỏ .
“Nói cái gì mà .”
thực tế cho phép dứt khoát cắt đứt với như .
từ chối với Phó Tinh Trạch dù chỉ một câu, liền như phát điên mà việc liên tục, gần như ăn uống, ở lì trong phòng mổ. Người ở quầy y tá cũng dọa sợ, hỏi cãi với bác sĩ Phó .
Anh là sinh viên xuất sắc từng đạt giải quốc gia, là học trò cưng của chuyên gia hàng đầu trong khoa. Thấy tự hành hạ bản như , chủ nhiệm là đầu tiên tìm đến .
Chủ nhiệm lệnh khuyên , bất kể nguyên nhân gì cũng xin , đừng để tự khổ .
“Cô vì chuyện gì mà ? Cả lãnh đạo bệnh viện đều từng cô dày mặt cho . Cô còn vì mà ăn uống chắn rượu đến mức thủng dày. Cãi chút thôi mà dỗ ? Nếu xảy chuyện thì ?”
thật sự tức đến bật , nhưng cũng là do đáng đời.
Chính sống thành một cái bóng phụ thuộc , còn thể đòi hỏi khác coi trọng ?
Phó Tinh Trạch , thật khiến buồn nôn.
7.
Khi bước phòng trực của nữa, vẫn là mùi nước hoa ngọt gắt , thậm chí còn nồng hơn .
Đập mắt là cả căn phòng trắng đen lạnh lẽo. Phó Tinh Trạch dìu từ phòng mổ về, cô độc giường, đầu tựa nhẹ một con thú nhồi bông màu hồng mà bỏ sót đốt.
Mái tóc lòa xòa rủ xuống gò má gầy nhợt nhạt, cả toát lên vẻ lạnh lẽo, mong manh như sắp vỡ.
yên ở cửa vài phút. Anh vẫn nhíu mày ngủ mê, liền mất kiên nhẫn.
“Anh diễn đủ ? Có gì thì ngay, giả vờ ngủ .”
Bàn tay của Phó Tinh Trạch siết , dậy nửa , lấy một phong thư từ ngăn kéo đưa cho .
“Xin , là vì thứ nhất định đưa cho cô.”
“ nhờ bạn mua vé concert , là ca sĩ mà cô từng nhắc nhiều.”
À, hình như chuyện .
Từ nhỏ thích Chu Tỉnh, luôn nắm tay yêu hát tình ca.
Để ám chỉ Phó Tinh Trạch, thường nũng với , mua vé, vé quý, cùng yêu concert của Chu Tỉnh là ước mơ của .
Anh gì?
Lần nào cũng bảo ấu trĩ, tốn tiền, hứng thú. Cứ lữa như mà bỏ lỡ.
Bỏ lỡ lâu như thế, cũng còn để ý đến giấc mơ vô nghĩa đó nữa.
“Lễ 1/5, cô thời gian…”
“ thời gian, bệnh ?”
Anh hình như phân biệt nổi nặng nhẹ, còn bày đặt giả vờ thâm tình gì chứ?
Quan hệ của chúng rạn nứt đến mức , dùng thủ đoạn ép gặp mặt, chỉ để đưa chút ân huệ nhỏ nhặt khiến đầu.
Anh coi là kẻ ngốc ?
8.
Sắc mặt Phó Tinh Trạch lập tức đổi, sững sờ nên lời.
“ đến là để cảnh cáo . là trong khoa ai bênh vực, chỉ cần giở chút thủ đoạn là thể chiếm thế thượng phong dư luận. đừng quên, ngày nào cũng việc ở bệnh viện đều là vì ! Nếu còn yêu nữa, mấy thứ gì đáng để bận tâm? thể từ chức về nhà kế thừa gia sản!”
rời , nhưng bàn tay lạnh của siết c.h.ặ.t cổ tay .
“Không ý … thể bình tĩnh chuyện … yêu cô, Khúc Nhược Nhược cũng chỉ là… em gái.”
Kiểu “em gái ” gì mà đáng để thiên vị đến , còn yêu đến mức phát điên?
Anh , thời gian gặp Khúc Nhược Nhược, thì cô như oan hồn bám riết lấy mỗi ngày.
Khúc Nhược Nhược ngoài phòng khám của cả ngày, ánh mắt tham lam mà trơ trẽn chằm chằm nhưng một lời. Trên đường về nhà, cô theo dõi . Cô còn lục cả rác sinh hoạt của . báo cảnh sát cũng bắt .
Dường như từ , cô thể tìm thấy bóng dáng Phó Tinh Trạch.
“Em gái của đang ở ngoài cửa, hai mau song túc song phi ?”
tức đến run cả . Vừa rời phòng trực vài bước, quả nhiên thấy Khúc Nhược Nhược núp ở góc tường, định lén.
Cô theo dõi , còn đường thoát hiểm lên!
kéo Khúc Nhược Nhược đang co rúm phòng trực, nhét vé concert tay cô : “Bác sĩ Phó mời cô xem đấy! Vé đôi!”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-khong-yeu-bac-si-pho-nua/chuong-2.html.]
9.
Trước mặt Phó Tinh Trạch, Khúc Nhược Nhược luôn là con thỏ ngoan ngoãn. Cô khẽ run lên, dám tin mà nâng phong thư lên.
Ngay giây , Phó Tinh Trạch giơ tay giật lấy, do dự xé nát phong thư.
“Cô từng , concert của Chu Tỉnh chỉ cùng yêu. cũng , đó chỉ thể là cô.”
bật lạnh, đầu , trong mắt còn chút thương hại.
“Vậy thì tiếc thật, với ai cũng . Năm 2023 , concert còn ràng buộc kiểu đó ?”
“Anh xé vé là diễn cho ai xem? Muốn concert đúng ? Vậy mời Chu Tỉnh đến hát miễn phí một buổi, tất cả cùng , chứ?”
Khúc Nhược Nhược vốn sắp dọa , thì khóe môi cong lên, như đạt mục đích.
“Có… ? Anh Tinh Trạch, em cũng concert của Chu Tỉnh…”
Trong đáy mắt đen của Phó Tinh Trạch thoáng qua một tia chật vật. Anh chậm rãi nhắm mắt , môi tái nhợt mím c.h.ặ.t, thêm lời nào.
10.
Concert của Chu Tỉnh đột nhiên tăng thêm suất diễn, còn miễn phí bộ. Đến cuối tuần, sân vận động gần như chật kín .
Khúc Nhược Nhược đương nhiên bỏ lỡ. Cô chỉ là một diễn viên nhỏ nổi tiếng, khó cơ hội giành vé của Chu Tỉnh.
Thấy ánh mắt lướt qua phía cô , Khúc Nhược Nhược tự tin : “Anh Tinh Trạch sẽ đến. Anh chỉ việc nên đến muộn thôi, hứa sẽ cùng em .”
, rốt cuộc còn mong chờ điều gì?
Tô Nguyệt Bạch, tỉnh táo !
Tầng hai dần đông . Khúc Nhược Nhược dòng chen đẩy về phía . Khoảnh khắc cô cúi mắt xuống, vẻ ngây thơ biến mất, đó là ánh độc ác như rắn rết.
“Cô và vốn hợp. Hai tấm vé đó dân phe vé đẩy giá lên đến sáu con , là chủ động nhờ liên hệ mới mua . Vậy mà cô cũng thèm xé, giẫm đạp lòng tự trọng của như , còn đường ?”
“ thêm cho cô một bí mật nhé.”
Khúc Nhược Nhược kiễng chân, ghé sát tai : “ và Tinh Trạch sắp trở thành em . Mẹ như con ch.ó canh miếng thịt béo, chằm chằm bố suốt tám năm. cũng sẽ ở bên Tinh Trạch. Mẹ sinh con cho bố , cũng sinh con cho Tinh Trạch. Cả nhà chúng sẽ hạnh phúc.”
Khi Khúc Nhược Nhược đang , Phó Tinh Trạch lúc xuất hiện ở cầu thang. Anh mặc đồ denim đen, dáng cao gầy, bước từ trong ánh sáng về phía . Dù rõ mặt, tám năm qua quá quen với đường nét .
Chỉ là lúc , đàn ông xa lạ đến .
Chẳng trách suốt tám năm, từng nhắc đến gia đình, vô cớ thiên vị Khúc Nhược Nhược.
Có lẽ thật sự từng hiểu .
Khúc Nhược Nhược sớm đoán Phó Tinh Trạch sẽ đến gần. Cô , mạnh tay đẩy dòng .
“Vậy nên, cô lấy gì mà tranh với ?”
11.
Phó Tinh Trạch dường như gì đó, nhưng đẩy dòng phía , chen lấn, càng lúc càng xa .
“Tô…”
“Anh ơi đông quá, chúng sang bên ? Em ép đến khó thở !”
Khúc Nhược Nhược nhanh ch.óng lao lòng Phó Tinh Trạch, che khuất bộ tầm của .
ép xa một đoạn. Đến gần mép cầu thang, một lực mạnh kéo , giữ vững .
Quay đầu , trong lòng theo bản năng hy vọng là , nhưng chỉ thấy một gương mặt xa lạ.
Còn ở xa, Phó Tinh Trạch ôm c.h.ặ.t Khúc Nhược Nhược trong lòng, theo dòng càng lúc càng xa, ánh mắt thậm chí từng tìm .
Tô Nguyệt Bạch, đàn ông chẳng đều như ?
Những ngày , nhớ đến thêm một giây một phút cũng là lãng phí.
12.
Sau đó concert chúng đều hết, một cuộc gọi từ khoa cấp cứu gọi về.
Ở ngoại ô xảy t.a.i n.ạ.n liên tám xe. Một phần thương đưa khẩn cấp đến bệnh viện chúng . Khi và Phó Tinh Trạch lao khoa cấp cứu, bên trong hỗn loạn, ai nấy đều đang dốc sức cứu .
Y tá trưởng ngẩng đầu một cái, lập tức kinh hô: “Trời ơi, Tiểu Tô, cô cướp ? Quần áo rách hết thế ?”
tốn nhiều sức mới “thoát” khỏi đám đông khán giả. Tóc tai rối bời, áo sơ mi cũng xé rách mấy chỗ. Chỉ lo cấp cứu thương, dọc đường chẳng còn tâm trí để ý gì khác.
Lời dứt, lập tức vài ánh mắt ám hướng về phía .
“Mặc .”
Phó Tinh Trạch lướt nhanh qua bên cạnh, một chiếc áo khoác denim mang theo mùi hương mát lạnh phủ lên vai .
như chạm điểm nổ, hất phăng áo , thèm để ý đến .
Suốt đường cùng xe, lúc Khúc Nhược Nhược ở đó thì thấy hỏi han một câu. Giờ giả vờ cái gì?