TÔI KHÔNG YÊU BÁC SĨ PHÓ NỮA - Chương 3.
Cập nhật lúc: 2026-03-21 19:31:17
Lượt xem: 118
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
13.
Phó Tinh Trạch cau mày thật c.h.ặ.t, định mở miệng, lạnh mặt, x.é to.ạc phần vạt áo sơ mi rách nát, đường hoàng lao tham gia cấp cứu.
“Trời ơi, chị Tô … Toàn là bệnh nhân nam, chị sợ hết ? Là con gái mà giữ gìn gì cả!”
Khúc Nhược Nhược nhân lúc hỗn loạn chạy tới ngoài phòng cấp cứu lén, cố ý che miệng lớn tiếng kêu lên khi Phó Tinh Trạch ngang.
nhịn , chộp lấy một cuộn băng gạc ném về phía cửa: “Người liên quan tránh !”
Mấy y tá mặt lạnh đóng cửa đuổi . Phó Tinh Trạch như phát điên lao đến bên , giành đeo mặt nạ oxy cho bệnh nhân, chắn ở phía .
Cánh tay khẽ run, dường như đang kìm nén cơn giận, hạ thấp giọng lệnh:
“Đi đồ! Cô như thế còn thể thống gì?”
mặc kệ, phim CT, tranh thủ từng giây để chẩn đoán.
“Tô Nguyệt Bạch, nữa, đồ!”
Ngay giây , vì Phó Tinh Trạch mải chuyện, bệnh nhân tay chậm tiêm t.h.u.ố.c, nhịp tim dần kéo thành một đường thẳng.
14.
“Bác sĩ Phó, đang gì ! Anh thế!”
Trong khoảnh khắc sinh t.ử, Phó Tinh Trạch cuối cùng cũng phản ứng , hoảng loạn nhưng vẫn phối hợp trật tự với khoa nội để cấp cứu.
sững vài giây, đầu tiên cảm thấy cạn lời với .
lúc , ngoài cửa vang lên một giọng gọi khe khẽ: “Con gái, con gái? Mấy đứa đang bận ?”
theo tiếng gọi, ngoài cửa là bố !
“Bố chỉ thương nhẹ thôi, con bận thì lát nữa xử lý cho bố cũng .”
“Thằng là bạn trai con ? Bố thấy nó cũng chẳng .”
Lúc , bệnh nhân bên cạnh Phó Tinh Trạch cấp cứu thất bại, vẫn phủ tấm vải trắng.
Thực lúc đưa tới là thoát vị não nặng, chỉ còn dựa máy móc duy trì, cơ hội cứu mong manh. bố chỉ thấy kết quả cuối cùng, tự nhiên cho rằng là vấn đề của Phó Tinh Trạch, nhíu mày với :
“Nó chữa c.h.ế.t thế?”
Phó Tinh Trạch ngơ ngác cửa. Khi ánh mắt chạm bố , tay cứng đờ giữa trung, đặt .
biểu cảm, chắn giữa hai : “Bố, con chia tay mấy tuần , bố đừng gọi bậy.”
15.
Sau khi khoa cấp cứu phân loại sơ bộ bệnh nhân, những thương nhẹ như bố tạm thời giao cho Phó Tinh Trạch xử lý. chỉ thể sắp xếp cho ông định , chuyên tâm phòng mổ tham gia cấp cứu ca nặng.
Thế nhưng vài tiếng , bố vẫn nguyên vẹn ở hành lang.
Lý Vân mồ hôi nhễ nhại, xổm đất sát trùng cho ông, tức giận mách :
“Chú bảo vết thương nặng, bảo bác sĩ Phó việc khác . Thế là bác sĩ Phó thật sự chăm ‘tình nhân nhỏ’ của .”
“Vừa bệnh nhân cứu , bác sĩ Phó hiếm khi mất bình tĩnh, ngoài hít thở chút. Kết quả Khúc Nhược Nhược mấy câu nhẹ nhàng là dỗ xong, hai vui vẻ !”
lạnh liên tục, trong lòng hề bất ngờ, xắn tay áo lên xử lý vết thương cho bố.
Bố bỏ mặc mấy tiếng mà hề tức giận, còn ha hả khen :
“Bố con học y là đúng mà. Nhà mấy đời đào mỏ, thô lỗ, chỉ con là học giỏi!”
“Lúc đầu định bệnh viện tìm mở đường cho con, ai ngờ trong nhà chẳng mối quan hệ nào. May mà con tự giỏi giang…”
gượng.
Nhà chỉ giàu lên năm 2000. là sinh viên đại học duy nhất trong nhà, đương nhiên là niềm tự hào của cả gia đình.
Tuy ngoài miệng thì về nhà ăn bám, nhưng trong lòng vẫn tự nên sự nghiệp. Cứ thế mà về thì thật mất mặt.
Vì tiếp tục bác sĩ, chỉ vì Phó Tinh Trạch.
“À mà con mùi như thịt hầm ? Trong phòng mổ thêm đồ ăn ? Cho bố một phần với.”
và Lý Vân đồng thời cứng mặt. Mùi “thịt hầm” trong phòng mổ thì thật sự thể rõ…
“Chú ơi, phòng mổ thêm đồ ăn.” Giọng lạnh nhạt của Phó Tinh Trạch vang lên từ phía .
Anh dường như chạy một mạch về đây, tóc ướt đẫm mồ hôi dính sát hai bên má, l.ồ.ng n.g.ự.c phập phồng ngừng.
Vừa hành lang, dừng , thẳng đến mặt bố , cùng xử lý vết thương, sát trùng giải thích:
“Luộc xương để khử trùng là một phương pháp thường dùng trong ngoại khoa. Hôm nay bệnh nhân mở sọ, xương sọ luộc lâu một chút thôi.”
Lý Vân khẽ nôn khan một tiếng chạy , “cảm ơn” vì màn phổ cập thẳng thắn .
Bố đang bỗng cứng , sắc mặt khó coi như nuốt ruồi, e là dạo ăn thịt nữa.
Vậy mà Phó Tinh Trạch nhận bầu khí ngượng ngập.
Băng bó xong, còn lịch sự hỏi bố :
“Xin , chút việc riêng chậm trễ. Chú đói ? Cháu mời chú ăn bữa khuya nhé, thịt kho ?”
Tám năm , EQ của Phó Tinh Trạch vẫn thấp đến mức khiến c.h.ử.i.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-khong-yeu-bac-si-pho-nua/chuong-3.html.]
trợn trắng mắt, định đỡ bố .
bố , ngăn .
“Thôi, để chú mời ăn bữa cơm . Bình thường Tiểu Tô nũng, ở bệnh viện chắc cũng phiền các ít.”
“Vừa vị hôn phu của nó đang đường tới, đồng nghiệp của còn ai thì gọi hết , cùng ăn bữa cơm.”
Lời dứt, và Phó Tinh Trạch đều sững .
Bố vô tội giải thích với :
“Vừa nãy con chia tay mấy tuần , chuyện tuần mới quyết, tính là chen ngang nhỉ? Lát nữa con gặp , thấy thì đăng ký kết hôn luôn.”
“Bố tìm đúng theo yêu cầu của con, nào là thông minh tuyệt đỉnh, cao mét chín, dáng như tủ lạnh hai cánh, kiểu lạ chớ gần… lát nữa con gặp là .”
“Còn là đầu bếp nữa, lo đói!”
Trong khoảnh khắc, sắc mặt Phó Tinh Trạch tái .
16.
thật sự hình.
là bố ruột , gì .
Tuy vị hôn phu từ trời rơi xuống, chọc tức Phó Tinh Trạch thì sảng khoái, nhưng phía là cái gì , kết hôn với đầu bếp gì?
“Ồ, đầu bếp ?”
Phó Tinh Trạch cụp mắt, khóe môi cong lên một nụ còn lạnh hơn băng tuyết, mang theo chút kiêu ngạo.
“E là thể kết hôn. Gả cho ai, cũng nên hỏi ý kiến của Tiểu Tô chứ.”
Bố thản nhiên lướt điện thoại: “Đã tìm theo yêu cầu của nó , nó chỉ cần đủ điều kiện là cưới.”
, để phòng ngừa từ sớm, từng với bố rằng đổi bạn trai như áo, chỉ tìm trai thông minh, tiện thể lấy tiêu chuẩn của Phó Tinh Trạch mẫu.
Tự dựng nên một hình mẫu hảo.
Không ngờ…
Ông thật sự tìm cho một y hệt?
Bố thẳng:
“Con gái kết hôn? Không lấy khác thì lấy ? Nhà mấy mỏ, tập đoàn nào?”
“…Nhà cháu mỏ, chú đúng.”
Khóe môi mỏng của Phó Tinh Trạch cong lên một nụ châm biếm.
Hàng mi dài khẽ hạ xuống, trong mắt còn cảm xúc gì, chỉ còn sự lạnh nhạt.
Vì xuất của Phó Tinh Trạch cao, suốt tám năm ít khi trực tiếp nhắc đến tiền bạc. Ngay cả chi tiêu giữa hai cũng tính toán rõ ràng từng chút, cẩn thận giữ gìn lòng tự trọng của .
Bây giờ còn nữa, thứ đó mong manh hơn cả thủy tinh, chạm một cái là vỡ.
Bố thậm chí buồn ngẩng đầu, với Phó Tinh Trạch:
“Không mỏ thì chuyện gì, môn đăng hộ đối xứng, sớm muộn cũng mệt c.h.ế.t.”
17.
Nói là ăn, nhưng bố khỏi cửa một cuộc điện thoại gọi . Ông chỉ trầy xước nhẹ, còn về xử lý công việc.
Ông đặt một nhà hàng Nhật gần bệnh viện nhất, dặn chúng nhất định tới.
Sau khi xuống, giả vờ thoải mái , với Phó Tinh Trạch:
“Cũng , vốn đối mặt với vị đầu bếp thế nào. Giờ cùng, ngược thấy yên tâm hơn.”
“Bữa coi như bữa chia tay . Ba chúng quen một chút… ai sống cuộc sống của nấy.”
Phó Tinh Trạch dường như gì đó, mà cũng chờ điều gì đó. chỉ khẽ run môi, lời sắp trở nên vô cùng khó khăn, cuối cùng chỉ còn vị đắng lan trong miệng.
“Tùy cô thôi, vốn dĩ là chuyện của cô.”
lập tức ném đũa xuống, dùng hành động đáp thái độ mỉa mai của .
Thế nhưng, Phó Tinh Trạch cẩn thận giữ tay .
Gương mặt nghiêng của vẫn sắc nét lạnh lùng, nhưng mất sự sắc bén .
“Xin . Có lẽ nhiều khuyết điểm, nhưng … cũng là yêu cô. Tám năm , chỉ quá tập trung những chuyện khác, đôi khi bỏ quên cô.”
“ dám dừng . sợ nếu dừng , sẽ còn xứng với cô nữa.”
“ cần nhà mỏ ? Anh thật sự yêu ? Vậy tại từng với một câu dịu dàng, luôn thiên vị Khúc Nhược Nhược?”
Giọng Phó Tinh Trạch khàn , chua chát :
“Khúc Nhược Nhược là nguyên nhân, cô …”
“Từ đầu đến cuối là đối xử với . Giữa chúng vấn đề, mà giải thích chuyện của Khúc Nhược Nhược? Cô là Lưu Diệc Phi thì liên quan gì đến việc tám năm qua từng với bạn gái một câu t.ử tế?”
Phó Tinh Trạch sững tại chỗ, chút lúng túng.
Bầu khí căng thẳng đến cực điểm, đúng lúc đó, một giọng mang ý vang lên từ phía .
“Xin nhé, hai cãi xong ? Khi nào chừa chút khí cho chen bữa khuya ?”