TÔI LÀ NỮ PHỤ ĐỘC ÁC NHƯNG LẠI LÀ NGƯỜI DÀNH CHIẾN THẮNG - 3

Cập nhật lúc: 2026-03-12 11:44:26
Lượt xem: 116

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/9KdUZNgNCA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

【Chỉ lo cho nữ phụ thôi ? Nam chính lòng độc ác như , một đàn ông ngủ cùng chắc chắn sẽ trút giận lên nữ phụ, đến lúc đó hành hạ cô thì ?】

 

【Lo gì chứ, nam chính còn ngủ với nữ chính. Nếu dựa việc nuốt trọn gia sản nhà nữ chính thì đấu nhà họ Thẩm?】

 

cảm thấy chán ngấy với trò hề .

 

Càng ghê tởm bản sai.

 

vẫy tay chào tạm biệt Tần Minh Nguyệt.

 

.”

 

07

 

Sáng sớm hôm , chuông cửa reo inh ỏi.

 

mở cửa, Tạ Thời Yến ngay cửa nhà với gương mặt u ám.

 

Vừa thấy mở cửa, lập tức giơ tay tát tới.

 

Đáng tiếc đây là nhà .

 

Cái tát còn kịp chạm mặt thì Tạ Thời Yến vệ sĩ nhà đè xuống đất.

 

Bị ép đất mà vẫn gào lên điên cuồng.

 

“Tại ?! Thẩm Chiêu Dương, cô hủy hoại , cô ?”

 

Gương mặt tuấn tú của Tạ Thời Yến méo mó đầy oán hận.

 

Trên cổ lộ những vết bầm tím xanh tím, vô cùng ghê tởm.

 

“Anh còn dám hỏi ?”

 

“Thuốc là do đưa.”

 

“Người chụp ảnh cũng là gọi.”

 

“Anh lấy tư cách gì đến chất vấn ?”

 

hiệu bằng ánh mắt với vệ sĩ.

 

Vệ sĩ hiểu ý, lập tức tát mạnh một cái mặt Tạ Thời Yến.

 

Nửa bên mặt của lập tức sưng phồng.

 

bóp cằm .

 

“Anh lợi dụng , thì đây là cái giá trả.”

 

“Anh cũng .”

 

vốn từng là .”

 

Trong mắt Tạ Thời Yến tràn đầy hận thù.

 

thật sự hiểu hận cái gì.

 

Âm mưu hại thành, cuối cùng tự hại chính .

 

Đó là tự tự chịu, thể trách ai.

 

Bây giờ chạy tới tìm gây chuyện chỉ là vô lý mà thôi.

 

ghét bỏ lấy khăn tay lau lau bàn tay chạm , ném thẳng lên mặt .

 

“Vứt ngoài.”

 

“Từ nay về , nhà họ Thẩm cho phép bước nửa bước.”

 

Tạ Thời Yến ném ngoài.

 

Tiếng gào lên từ xa vọng .

 

“Thẩm Chiêu Dương, cô cứ chờ đó!”

 

Chờ thì chờ.

 

chẳng sợ .

 

08

 

Điện thoại liên tục vang lên.

 

Tần Minh Nguyệt nhắn tin dồn dập.

 

“Bảo bối nhà chúng ở đó ?”

 

“Có ở đó ?”

 

“Hôm nay chú nhỏ của tớ về nước, đón cùng tớ ?”

 

“Bảo bối ơi, bữa tiệc hôm qua của tớ phá hỏng , an ủi tớ chứ.”

 

“Bảo bối, cầu xin đó~”

 

“Hình mèo .jpg”

 

Nhìn những tin nhắn của Tần Minh Nguyệt, chút mềm lòng.

 

Nếu hôm qua những dòng bình luận xuất hiện, thì hôm nay những video và ảnh lan khắp nơi chắc chắn là của cô .

 

Nghĩ , cảm thấy chút áy náy.

 

Vì thế đồng ý với lời đề nghị của cô .

 

“Được.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-la-nu-phu-doc-ac-nhung-lai-la-nguoi-danh-chien-thang/3.html.]

09

 

và Tần Minh Nguyệt cùng đến sân bay đón .

 

bám c.h.ặ.t lấy như một con gấu, miệng líu lo ngừng, dáng vẻ dịu dàng của “bạch nguyệt quang” trong giới thượng lưu.

 

“Chiêu Chiêu, tớ cho , chú nhỏ của tớ cực kỳ trai.”

 

“Đẹp hơn mấy bạn trai của nhiều.”

 

“Năm nay chú mới 27 tuổi thôi, còn trẻ mà nhiều tiền.”

 

“Không giống tớ, 25 tuổi mới nghiệp ở Đức.”

 

bất lực bóp miệng cô .

 

“Im lặng.”

 

Bỗng nhiên bên tai vang lên một tiếng khẽ.

 

Một đàn ông trai, khí chất ôn hòa bên cạnh .

 

“Bao nhiêu năm gặp, Chiêu Chiêu vẫn đáng yêu như .”

 

Theo phản xạ, buông tay đang bóp miệng Tần Minh Nguyệt .

 

căng thẳng, chút câu nệ mà chào .

 

“Chú… chào chú.”

 

Anh bất đắc dĩ .

 

“Cứ gọi là Nam Tuân . chỉ lớn hơn em hai tuổi thôi, gọi chú như gọi già .”

 

Tần Nam Tuân là một dễ gần.

 

Dần dần, sự căng thẳng trong lòng cũng thả lỏng.

 

Tần Minh Nguyệt kéo hai chúng lên xe, lái thẳng đến một nhà hàng tư gia đặt .

 

Đang ăn dở bữa thì mắt xuất hiện những dòng bình luận bay qua.

 

【Con bé ham ăn còn ăn , chị cô xảy chuyện .】

 

【Nam chính đúng là khốn nạn, tính kế nữ chính thì sang tính kế chị của nữ phụ.】

 

【Chiêu bỏ t.h.u.ố.c dùng mãi chán nhỉ, nam chính định ăn sạch cả thiên hạ ?】

 

【Nhà họ Thẩm cũng là cành cao đó, chị Thẩm xinh bình tĩnh, nam chính ở rể cũng thiệt, tất nhiên tranh thủ .】

 

【Khách sạn Tân Châu Đại Lộ – Bân Giang, mau cứu chị cô .】

 

lập tức đặt đũa xuống, cầm chìa khóa xe dậy ngoài.

 

Tần Minh Nguyệt và Tần Nam Tuân ngơ ngác theo .

 

“Có chuyện gì ?”

 

“Chị gặp chuyện , cứu chị .”

 

Hai một cái.

 

“Chúng cùng em.”

 

Bình luận cũng đầy nghi hoặc.

 

【Chị thông linh , ?】

 

10

 

Chúng vội vàng chạy đến khách sạn Bân Giang, phòng 403.

 

đá tung cửa xông thẳng phòng, trong lòng chỉ sợ chị xảy chuyện gì.

 

phòng thấy chị đang yên tĩnh sofa, ung dung sách.

 

Còn Tạ Thời Yến thì trói, quỳ đất.

 

Mặt sưng như đầu heo.

 

Đầu tóc bê bết m.á.u, cả ngất xỉu.

 

vội vàng chạy tới kéo chị lên trái .

 

Xem kỹ một hồi, xác nhận chị thương, mới thở phào nhẹ nhõm.

 

Chị ngược còn kinh ngạc khi thấy .

 

“Sao em tới đây?”

 

“Em nhận tin Tạ Thời Yến định tay với chị, sợ chị xảy chuyện nên chạy tới.”

 

“May quá chị .”

 

Chị ngẩng đầu đầy kiêu ngạo.

 

“Thằng ranh con đó dám bỏ t.h.u.ố.c chị, cũng xem chị học ngành gì.”

 

À đúng .

 

Chị học d.ư.ợ.c lý.

 

Từ nhỏ theo bà ngoại học nhận các loại t.h.u.ố.c.

 

Cái mũi nhạy như ch.ó săn, khác ngửi thấy gì nhưng chị vẫn ngửi .

 

“Rồi đó thì ? Sao thành thế ?”

 

Loading...