Tôi mắc bệnh lạ, cả nhà phát tài - C2

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:08:56
Lượt xem: 85

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Trời chỉ yên bình học hành, góp sức cho đất nước. chẳng mấy chốc, lãnh đạo nhà trường yêu cầu gặp .

 

Bất đắc dĩ, đành c.ắ.n răng mà lên.

 

“Tiêu Tiêu, miệng em đoán mệnh?”

 

gương trong cặp kính vuông của hiệu trưởng, thấy nghiêm chỉnh: “ , nhưng thầy hỏi ngược .”

 

Trước khi thấy mày thầy hiệu trưởng nhăn , nghiêm túc giải thích: “Nghĩa là nếu thầy hỏi em mặt trời mọc ở , em ở phía tây, thực là chỉ hướng đông.”

 

Xem vẻ mặt của thầy, chắc hẳn thầy đang chịu nhiều áp lực, nếu thầy chẳng mà tranh cãi với .

 

Hiệu trưởng chỉnh kính, mắt chớp : “Cựu chủ nhiệm khoa máy tính tiếp xúc với ai một cách bí mật?”

 

Câu hỏi khiến cả miệng cũng suy nghĩ một lúc.

 

Miệng : “Phó hiệu trưởng Lý.”

 

Nói xong liền vội vàng che miệng , miệng ơi, ăn bậy chứ đừng bậy chứ!

 

Phó hiệu trưởng Lý đang ngay ngoài cửa kìa!

 

Hiệu trưởng liền gọi phó hiệu trưởng Lý , đó tặng ông một cái tát: “ nghi ngờ ông từ lâu , suýt nữa ông qua mặt. Hóa đúng là ông thật, giờ sẽ báo cáo và xử lý ông theo quy định.”

 

Phó hiệu trưởng Lý sợ đến tái mét, trợn tròn mắt chỉ tay : “Hiệu trưởng, thầy thể nào tin lời con bé chứ?”

 

Ai là bà đồng? Ai thế?

 

Phó hiệu trưởng Lý với khuôn mặt xanh mét: “Cô thử xem giấu tiền bẩn ở ?”

 

Miệng : “Dù cũng trong bỉm của con trai ông.”

 

Vừa thốt , chính cũng ngạc nhiên. Miệng là đang thăng cấp , còn tự suy luận nữa.

 

Sau đó, hiệu trưởng thực sự tìm thấy thẻ ngân hàng với tiền lên tới hàng triệu trong bỉm của con trai phó hiệu trưởng Lý!

 

Danh tiếng của càng lan rộng.

 

Miệng khi “nâng cấp” trở nên càng dễ điều khiển hơn. Để tránh tiết lộ đề thi kỳ thi, nhà trường đặc biệt chuyển sang một phòng VIP. Ngay cả việc ăn uống cũng phục vụ tận nơi, cuộc sống của thể nào thoải mái hơn.

 

Tuy nhiên, đêm kỳ thi, bất chợt lo lắng. Học kỳ học hành gì nhiều, nếu thi , chẳng sẽ học ?

 

Linh cảm lóe lên trong đầu, cả, cái miệng mà!

 

rình ở cửa, thấy cô quản lý ký túc xá mang cơm đến, liền chạy vội : “Cô ơi, cô ơi, xin cô hỏi , ngày mai thi sẽ đề gì?”

 

Cô quản lý nhếch miệng: “Có nhà trường nhốt một đứa ngốc trong ?”

 

nhanh ch.óng rút tờ tiền Mao Trạch Đông, cô quản lý lập tức theo.

 

“Ngày mai thi sẽ đề gì?”

 

Miệng ngay: “Chủ nghĩa Mao các câu 7, 8, 12, 14, 17, 19, 21, 24, 25, 32, 36, 37, 38, 39… chủ nghĩa Mác các câu: 11, 13, 14, 17, 19, 28, 29, 31, 32…”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mac-benh-la-ca-nha-phat-tai/c2.html.]

Gì thế ? Miệng nhanh quá.

 

“Cô ơi, cô hỏi nữa , nhớ ghi âm nhé.”

 

Cô quản lý nhếch miệng, mặt hiện rõ vẻ “lấy tiền giải quyết việc”. Lần yên tâm hơn, dựa theo lời của miệng, học suốt đến nửa đêm.

 

Ngày hôm , đề thi phát , “nắm chắc phần thắng.”

 

Trên đường về nhà, bố hỏi: “Con gái, kỳ thi thế nào?”

 

“Chắc chắn là vấn đề gì !”

 

“Ồ, ai cho con tự tin ?”

 

“Miệng của con!” toe toét.

 

Về đến nhà, bố quyết định kiểm tra thử . Mẹ hỏi: “Hôm nay , gì?”

 

Miệng : “Dù cũng nhà bà ngoại, mua đồ ở Sam’s Club, cũng móng ở tiệm đối diện siêu thị. Ồ, đúng , cũng ai giả vờ là để vay tiền .”

 

Mẹ há hốc miệng: “Con theo dõi ?!”

 

“Để bố.” Bố xuống chỗ của .

 

“Con xem, hôm nay bố vệ sinh mấy ?”

 

nhếch miệng: “Dù cũng 7 .”

 

Bố : “!”

 

Miệng tiếp: “Trong lúc đó bố khỏi phòng, cũng cởi trần chạy bếp lấy giấy vệ sinh.”

 

Bố : “…”

 

Bố quyết tâm thử : “Ngày mai thời tiết thế nào?”

 

Miệng : “Dù cũng là bão cát.”

 

Mẹ mở điện thoại xem: “Ngày mai trời quang mây tạnh gợn mây!”

 

Lúc đó, bản tin thời sự TV phát trực tiếp: “Thông báo đến thể cư dân, ngày mai trong tỉnh sẽ trận bão cát lớn. Những già yếu hoặc nhỏ bé nên ở nhà nghỉ ngơi, tránh ngoài để ảnh hưởng.”

 

Bố : “Chuyện đúng là xảy ngay trong nhà !”

 

Một buổi chiều cuối tuần nọ, nấu cơm niêu sườn đậu chao và bảo mang đến cho bố. Khi đến, bố đang họp. Cả phòng đầy cảnh sát với vẻ mặt nghiêm nghị, xung quanh một chiếc máy tính. Chẳng bao lâu, thở dài ngao ngán.

 

Cảnh tượng rõ ràng là đang “triệu hồi” mà! hào hứng xoay bước phòng họp.

 

“Tiêu Tiêu, con đến đây?” Bố ngẩng lên, chỉ một tay kéo chiếc ghế máy tính cho xuống.

 

“Bố, đang lo gì thế? Có khi miệng của con giúp đấy.” Nói xong, nháy mắt với bố. Vốn đang cau mày, ông liền sáng bừng mắt, dậy về chỗ của , vẫy tay gọi .

 

“Đội trưởng Tiêu, cả đội chúng đều tìm manh mối, để con bé phá đám gì?” Phó đội trưởng Nghiêm : “Tiêu Tiêu, con chơi với chị Tống .”

 

“Đừng coi thường Tiêu Tiêu của chúng .” Bố trải một đống ảnh: “Tiêu Tiêu, con xem kỹ , đây là những địa điểm khả nghi mà kẻ truy nã thể ẩn náu. Chúng tìm trong vòng 12 tiếng đồng hồ.”

Loading...