Tôi mắc bệnh lạ, cả nhà phát tài - C3

Cập nhật lúc: 2026-03-17 17:09:06
Lượt xem: 85

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/3fxZBePryD

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

Chưa kịp suy nghĩ, miệng tự động : “Cả mấy địa điểm đều khả năng mà.”

 

Bố ngay lập tức chỉ địa điểm chọn, nghiêm giọng quát: “Tất cả, xuất phát!”

 

Phó đội trưởng Nghiêm lo lắng : “Tiêu Tiêu, con chắc chắn chứ?”

 

nhe răng : “Chắc chắn .”

 

Miệng của , vốn “khai quang”, bao giờ tính sai.

 

Sau khi bố dẫn đội , quyết định ở đồn chờ ông. Quả nhiên, khi đ-á-nh giấc ngủ ngắn thứ ba một nửa, bố dẫn phạm nhân về.

 

“Tiêu Tiêu, con giỏi thật! Đây là tên tội phạm khét tiếng của thành phố. Nếu con chỉ đường, bao giờ mới bắt .”

 

đắc ý, khoe khoang, nhưng miệng của thể bằng cả một quân đoàn! Tội phạm nguy hiểm thì chứ, ngay cả tội phạm quốc tế cũng là vấn đề.

 

Nói thật, khả năng , chắc nên tìm một việc gì đó để cống hiến cho đất nước nhỉ?!

 

Bố khen thưởng, và cùng với đó là quyết định bổ nhiệm cho . Dù bố trong báo cáo mô tả năng lực của khá dài dòng, Cục trưởng Triệu vẫn quyết định gặp trực tiếp, tiện thể xem “miệng” của thật sự tài giỏi như .

 

Đây là đầu tiên văn phòng của Cục trưởng, lo lắng là đúng. Cục trưởng Triệu trông vẻ hòa nhã, nhưng ánh mắt thì sắc bén, như một máy dò dối đang di động.

 

“Ngồi , đừng căng thẳng.” Cục trưởng lịch sự gật đầu: “Cháu là con gái của lão Tiêu, khả năng tiên đoán ?”

 

gật đầu, nhưng miệng “diễn thêm”: “Lão Tiêu là con gái của !”

 

Nói xong, và Cục trưởng đều sững .

 

“Xin , Cục trưởng Triệu, ý cháu là lão Tiêu đúng là bố cháu, nhưng cháu là con gái ông . Hơi cuống nên gộp .”

 

Cục trưởng nhếch miệng: “Cháu học qua bói toán, xem tướng ?”

 

lắc đầu, nhưng miệng : “Đã học qua.”

 

: “Không, , cháu từng học.”

 

“Cháu chỉ cái miệng chuyên ngược, gì sai nấy, nên ngược .”

 

Cục trưởng gật đầu, khuôn mặt biểu cảm, nhưng ánh mắt thì đầy nghi ngờ.

 

“Tiểu Tiêu, cháu đoán thử xem năm nay bao nhiêu tuổi?”

 

Miệng ngay: “Dù cũng 47 tuổi, trông chú còn già hơn tuổi thật.”

 

Vừa xong, như cảm thấy vài con quạ đen lướt qua đầu , kêu “quạc quạc…”

 

“Cục trưởng, thực miệng cháu nó là đang khen chú đấy, vì nó ngược.”

 

Miệng ơi, nếu khen thì đừng khen, khen như thế thà đừng khen còn hơn.

 

Cục trưởng vẫy tay cắt ngang: “Ta đội cảnh sát hình sự năm nào?”

 

Nói , ông đẩy về phía một mảnh giấy đầy liệu .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mac-benh-la-ca-nha-phat-tai/c3.html.]

Miệng thốt lên: “Đều đúng cả!”

 

Haha, con nào đúng cả, tưởng qua mặt ?!

 

“Ý cháu là các con giấy đều đúng, chú nhớ nhầm chăng?”

 

Cục trưởng đáp: “Đây là danh sách tội phạm bắt năm đội, cháu thử đoán xem đích bắt những ai?”

 

Cuối cùng, ông bổ sung: “15 năm , ngay cả hướng mở cửa kho hồ sơ cũng ai nhớ rõ, đây là cơ hội để cháu chứng tỏ bản .”

 

cầm tập tài liệu ông đưa, và miệng thốt : “2681, 3245, 7683.”

 

“Chỉ mấy thôi ?”

 

“Trừ mấy đó , còn đều do chú đích bắt.”

 

Cục trưởng kinh ngạc tin tưởng, gật đầu: “Tốt lắm, cháu quả thực tài.”

 

Sau đó, Cục trưởng tiếp tục hỏi vài câu: “Tính đến hôm nay, tổng cộng phá bao nhiêu vụ án trong thành phố?”

 

“Trong lứa nữ cảnh sát cầm s.ú.n.g đầu tiên của thành phố, còn ai đang ở đội?”

 

“Đến cuối tháng, tìm tất cả trẻ em bắt cóc ?”

 

Miệng lượt trả lời từng câu.

 

Cục trưởng dậy, trong văn phòng rộng lớn chỉ tiếng bước chân ông qua . Ông trông vẻ phấn khích, bước vội vã.

 

, miệng một nữa chinh phục một .

 

“Câu hỏi cuối cùng,” Cục trưởng đầy hào hứng , “Cháu đoán xem định cử cháu gì?”

 

Miệng : “Rõ ràng là vụ trẻ em bắt cóc.”

 

À, thì là ông định cho tham gia vụ điều tra bắt cóc trẻ em.

 

Cục trưởng gọi điện cho cấp , bảo đến dẫn . Trước khi rời , ông vỗ vai với đầy kỳ vọng: “Tiểu Tiêu, hãy phát huy thật khả năng của nhé.”

 

Trong giọng ông thể giấu sự phấn khích.

 

trang trọng gật đầu.

 

Tới đón là một mỹ nam xinh , chiều cao 1m85, nhan sắc tối đa. là một vẻ ngoài bình thường, nhưng lúc cũng thầm cảm thán: “Anh thật trai, thật sự quá trai!”

 

“Chào đồng chí Tiểu Tiêu, là Triệu Sùng, là trợ lý kiêm vệ sĩ của cô.” Triệu Sùng đưa đôi tay thon dài tuyệt của : “Công việc tiếp theo sẽ do hỗ trợ cô.”

 

lắp bắp: “C-chào .”

 

Vừa xong, thu lời . Đây còn là miệng vốn dĩ liến thoắng của nữa ? Sao giờ thành thế ? Rõ ràng là “đ-á-nh gục” bởi nhan sắc mà.

 

“Đồng chí Tiểu Tiêu, vụ án khẩn cấp, gì lên xe .” Triệu Sùng vẫy tay hiệu cho .

 

đầy ngượng ngùng bước lên xe. Ồ đúng , xe là Hồng Kỳ.

 

“Cho đến nay, trong tháng 23 đứa trẻ bắt cóc, nhỏ nhất mới 8 tháng tuổi, lớn nhất đến 5 tuổi. Tình hình nghiêm trọng, tỉnh ba lệnh điều tra, các gia đình trẻ nhỏ trong thành phố đều sống trong cảnh hoang mang, nỗi lo như đám mây đen bao trùm. Đồng chí Tiểu Tiêu, hy vọng sự tham gia của cô thể giúp vụ án sáng tỏ.”

Loading...