Tôi Mở Chuỗi Cửa Hàng Trong Phó Bản Linh Dị [Vô Hạn] - Chương 126
Cập nhật lúc: 2026-03-01 16:30:31
Lượt xem: 11
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Dương Đăng Nam lắc đầu.
“Đối với các , phó bản nào cũng cách vượt qua. Có điểm tích lũy và đạo cụ nên cái c.h.ế.t vẫn trong kiểm soát. với Người Treo thì .
“Khi họ mơ dị giới, họ sẽ gặp nguy hiểm gì, càng thể né tránh. Không quy tắc, gợi ý, cũng mang theo gì. Để bóc tách chỉnh một phó bản, đôi khi trả giá bằng hàng chục, thậm chí hàng trăm cái c.h.ế.t. Mà phần lớn thời gian, họ còn nhận đang mơ. Điều đó đồng nghĩa với việc, cái c.h.ế.t họ trải qua đều là thật.”
Liêu Phỉ: “…”
Nghe xong thấy chút nào.
“ đó chỉ là công việc của Người Treo bình thường.” Dương Đăng Nam tiếp tục. “Nếu đủ năng lực thì công việc sẽ nhẹ hơn. Ví dụ như khởi tạo và thẩm định quy tắc phó bản, dệt manh mối, diễn tập vượt ải… Phần hệ thống cũng tham gia. Làm còn thưởng hai ngày mơ . Với chúng , đó cũng xem như kỳ nghỉ.”
Chúng …
Liêu Phỉ thầm lặp từ đó, ánh mắt khẽ d.a.o động cụp xuống.
“Sao lộ vẻ mặt đó?” Dương Đăng Nam như cô. “ còn tưởng cô đoán từ lâu .”
“ đúng là từng nghi ngờ.” Liêu Phỉ . “ ngờ thẳng như .”
“Cũng chẳng cần giấu nữa.” Dương Đăng Nam thản nhiên . “Dù thì Phó Tư Viễn cũng sẽ tự nhớ . Khi nhớ , chắc chắn cũng sẽ với cô.”
Giọng thoáng trở nên kỳ lạ, nhưng nhanh ch.óng trở bình thường.
“Hơn nữa lát nữa còn về Trang viên Chuồn Chuồn, nên rõ vẫn hơn.”
Liêu Phỉ khó hiểu hỏi: “Ý là ?”
Dương Đăng Nam nhắm mắt, dựa lưng tự giễu nhếch môi.
“Bởi vì phó bản Trang viên Chuồn Chuồn… là do kết nối trò chơi.”
Liêu Phỉ: “…”
“Anh… là lúc đó quen chủ cũ của Trang viên Chuồn Chuồn ?” Cô im lặng một lúc hỏi.
Dương Đăng Nam gật đầu.
“ nghĩ , lẽ ngay từ đầu lợi dụng. Hắn lẽ bắt đầu tính toán từ khi đó … Cô còn nhớ chứ? từng ‘Mắt Kép’ thể thấy nhiều thế giới cùng lúc.”
Anh hiệu mắt . Thấy Liêu Phỉ gật đầu, tiếp tục:
“Ngay từ đầu sự tồn tại của trò chơi , cũng bản chất của nó là một ‘nhóm thế giới’, chứa vô thế giới nhỏ bên trong. nghĩ đó là lý do hứng thú với trò chơi.”
“Tóm , chính chủ động tìm đến giấc mơ của , đưa yêu cầu. thấy chuyện ảnh hưởng gì đến nên theo, biến Trang viên Chuồn Chuồn cùng bãi săn xung quanh thành phó bản kết nối trò chơi…”
Anh chậm rãi kể . Liêu Phỉ gật đầu, đột nhiên ngắt lời:
“Vậy còn ?”
Dương Đăng Nam: “?”
“Ý là trong cuộc trao đổi đó, yêu cầu điều gì?” Liêu Phỉ . “Đừng chỉ tiện tay giúp nhé. tin ngây thơ .”
Dương Đăng Nam: “…”
Anh dường như khẽ nhanh ch.óng thu .
“. đưa yêu cầu. Chúng đạt thành giao dịch.”
Im lặng một lát, tiếp:
“ giúp đưa Trang viên Chuồn Chuồn trò chơi, còn giúp trở trò chơi … với phận chơi.”
…
Bên , tại 355 phố Bình Thành.
Bạch Thần ghép mấy chiếc bàn với , vỗ tay dấu OK với Anh Đầu Trọc.
“Thế chắc còn vấn đề gì nữa. Ừm, vẫn phản hồi, xem đợi đến ban ngày mai mới kết toán…” Bạch Thần đồng hồ.
Lúc qua mười hai giờ đêm vài phút. Theo kinh nghiệm của , vì đúng mười hai giờ vẫn gợi ý nên thể việc kết toán sẽ diễn trưa ngày thứ tám.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-chuoi-cua-hang-trong-pho-ban-linh-di-vo-han/chuong-126.html.]
Hệ thống đến mức hỏng luôn phần kết toán chứ… thầm lo lắng, lắc đầu xua suy nghĩ đó, định gọi nghỉ.
“Liêu Phỉ cần để ý cô , cô việc riêng. Phó Tư Viễn đang trông cô . Sầu Riêng vẫn nghỉ trong phòng.” Anh Đầu Trọc . “Vậy chúng về nhà trọ là…”
“Ngủ tạm ở đại sảnh một đêm , tiết kiệm tiền.” Bạch Thần quanh. “ , Kiều Tinh Hà ? Sao nãy giờ thấy ?”
“ thấy về phía bờ sông…” Ngài Sầu Riêng xoa cổ bước khỏi phòng trong.
Anh dứt lời, từ xa bỗng vang lên một tiếng “tùm”.
Âm thanh trầm đục, giống như thứ gì rơi xuống sông.
Ngài Sầu Riêng: “…”
“Mà , ví tiền của còn đó ?” Anh tiếp. “Người chuyện thì , chứ ví tiền mà chuyện thì tiếc lắm. Lần chúng kiếm kha khá mà…”
Anh Đầu Trọc: “…?”
Cùng lúc đó, bên bờ sông.
Theo tiếng “tùm”, một hòn đá chìm xuống đáy nước. Kiều Tinh Hà bên mép sông, xoa gáy, ngượng ngùng :
“Lâu quá chơi, tay nghề kém .”
Anh cúi xuống nhặt thêm một hòn đá, ném ngang mặt nước. Lần thành công, hòn đá nảy vài mặt sông mới chìm xuống giữa dòng.
“Ha, .” Kiều Tinh Hà , nhưng khóe môi chùng xuống.
“Anh nhớ hồi nhỏ bố dẫn chúng câu cá, em cứ yên. Anh ném đá như thế cho em xem thì em mới chịu yên… đó là chuyện hồi nhỏ thôi. Lớn lên càng khó dỗ, cứ đòi thuyền. Khổ nỗi bãi câu cá gì thuyền…
“Giảng đạo lý em cũng , nhất định đòi , nên đành dẫn em công viên bên cạnh. Có thuyền thì em đòi nghịch nước, cản cũng nổi, nghĩ đúng là mệt thật…”
Kiều Tinh Hà khẽ.
bóng lưng từ đầu đến cuối vẫn im lặng, như thể tồn tại.
“Vẫn định trả lời ?” Kiều Tinh Hà lưng về phía đó, bình thản .
“Nếu còn phớt lờ thì kể chuyện em hồi nhỏ rơi xuống hố phân đấy nhé…”
Phía vang lên tiếng sột soạt. Kiều Tinh Hà khẽ nhếch môi, trong mắt dường như ánh lên thứ gì đó.
Rất lâu , một giọng trầm đục, ngắt quãng mới vang lên:
“Sao… thành thế … mà vẫn nhận ?”
“Sao nhận chứ. Hồi nhỏ vì chuyện nghịch nước mà mắng em bao nhiêu . Nhìn cái kiểu liều mạng đó là nổi cáu theo phản xạ …”
Kiều Tinh Hà , nhưng về giọng run.
“Anh trai thể em một cái ?”
“… ”
Giọng do dự lâu mới đáp nhỏ: “ giờ em lắm.”
“Có hơn lúc mới sinh ?” Kiều Tinh Hà . “Lúc đó em chẳng khác gì con khỉ…”
Người dường như khẽ , nhưng âm thanh nhanh ch.óng tắt lịm.
“Vậy … nhé.” Kiều Tinh Hà chờ một lúc . “Đừng chạy nữa. Nếu em chạy, sẽ tìm thấy em …”
“… ”
Đôi chân đang lùi bỗng khựng .
Cùng lúc đó, Kiều Tinh Hà đầu, ánh mắt thẳng góc tối.
Dù cố dùng tay che mặt, ánh trăng sáng, Kiều Tinh Hà vẫn thấy rõ.
Người trong góc… một khuôn mặt giả, cứng đờ, bằng nhựa.