Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 20: 000?

Cập nhật lúc: 2026-03-11 01:00:41
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Vậy mà đổi 20.000 đồng?

 

Tài Nhượng quy đổi xong, lập tức con cho chấn động.

 

Anh đầu hỏi A Như Lạp, “Lúc em mua bao nhiêu tiền?”

 

A Như Lạp: “Lúc đó nhà bán ba con bò, trong tay chút tiền nhàn rỗi, em dùng tiền bán một con bò để mua.”

 

Chắc chắn đến 20.000 đồng.

 

Tài Nhượng sắc mặt trầm xuống suy nghĩ một chút, lắc đầu với Hạ Ngôn, :

 

“Chiếc vòng đáng nhiều tiền như , chúng mua bao nhiêu tiền, thì bán cho cô bấy nhiêu tiền, chúng kiếm tiền chênh lệch của cô.”

 

Ngôn ngữ chất phác như , lẽ cũng chỉ tồn tại ở những nơi xa rời thành phố thế .

 

Hạ Ngôn đến thế giới cũng lâu , chứng kiến quá nhiều .

 

Mạt thế giống như một chiếc kính lúp, phóng đại gấp bội cái ác sâu thẳm trong lòng , để sống sót, chiêu trò gì cũng thể nghĩ .

 

Mặc dù bản cô cũng chẳng lành gì, cũng tự nhận da mặt đủ dày, nhưng khi xong những lời đàn ông , trái tim cô vẫn rung động một chút.

 

chỉ thanh toán điểm tích lũy cho theo con hiển thị máy định giá, cần nghĩ quá nhiều, sẽ lỗ .”

 

Nghĩ nghĩ , Hạ Ngôn vẫn như .

 

Mắt Tài Nhượng trợn tròn, khó thể hiểu nổi, “Vậy chắc chắn là máy của cô hỏng .”

 

Hạ Ngôn bật , “Cũng thể là giá vàng bên ngoài tăng .”

 

Dáng vẻ trợn mắt của Tài Nhượng và con bò Tây Tạng thò đầu từ tấm rèm giống hệt .

 

Cuối cùng vẫn là A Như Lạp vài câu, mới chịu tin.

 

Tài Nhượng chống hai tay lên thắt lưng, ưỡn cao l.ồ.ng n.g.ự.c, dùng giọng điệu nghiêm túc :

 

“Nếu cô cảm thấy hợp lý, thì trả chiếc vòng, đừng cảm thấy ngại, chúng lớn, bao giờ chiếm tiện nghi của trẻ con.”

 

Hạ Ngôn:?

 

bóng dáng của mấy trong kính, nếu chỉ bề ngoài, quả thực cô trông nhỏ.

 

nếu xuất phát từ tuổi tác thực tế, họ khi còn gọi cô một tiếng bà tổ...

 

Bà tổ Hạ Ngôn mệt mỏi cả thể xác lẫn tinh thần, vẫn giả vờ ngây thơ đặc trưng của thanh niên trẻ tuổi.

 

“Vâng, cháu sẽ .”

 

Xin , cô ngay cả một tiếng đại ca cũng gọi miệng .

 

Tài Nhượng tự nhiên rõ hoạt động nội tâm của cô, vì giải quyết xong vấn đề nên tâm trạng vô cùng vui vẻ.

 

Anh cứ giữ nguyên tư thế đó bước sảnh lớn.

 

Gạch men sáng bóng phản chiếu rõ nét bóng .

 

Trang trí trong nhà thấp điệu xa hoa gu thẩm mỹ.

 

Quầy thu ngân dựa tường phía còn dài hơn cả ngôi nhà của .

 

Nhìn , bàn tay chống nạnh buông xuống.

 

Hùng Hùng đến cạnh thang máy, khi nhấn nút, cửa thang máy vẫn luôn dừng ở tầng mở hai bên.

 

Nó đưa móng vuốt chắn ở vị trí khung cửa, “Mời .”

 

“Ồ ồ,” Tài Nhượng mất tự nhiên gãi gãi mái tóc rối bù, nhấc chân lên, liền nghĩ đến vợ con phía , “Mọi , ở phía .”

 

Người một nhà luôn giúp đỡ lẫn , bất kể đến .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-20-000.html.]

 

Có Tài Nhượng cố tỏ bình tĩnh ở phía , tư thế căng thẳng của A Như Lạp cuối cùng cũng thả lỏng, dắt hai đứa trẻ rón rén bước .

 

Đứng ở giữa thang máy, thu ánh mắt dám lung tung.

 

Hai đứa trẻ dù vẫn còn nhỏ, nhiều gánh nặng cảm xúc, đối mặt với hình bóng của trong gương khanh khách.

 

A Như Lạp nắm tay chúng dùng chút sức, dùng ánh mắt hiệu kiềm chế một chút.

 

Tài Nhượng thấy liền : “Em cứ gò bó bọn trẻ gì, đây là đầu tiên chúng thấy nơi đẽ thế , chỉ là vài tiếng, em cũng cho phép ?”

 

Mặt A Như Lạp lập tức đỏ bừng, “Anh, .”

 

Hạ Ngôn là cuối cùng bước , khi nhấn nút tầng hai, :

 

“Trẻ con hoạt bát là bản tính, thấy chúng cũng ngoan, một chút cũng chạy lung tung, những đứa trẻ như đáng yêu.”

 

Người nào thích ngoài khen con .

 

A Như Lạp cũng ngoại lệ, cô thoát khỏi sự bối rối.

 

Ánh mắt yêu thương núm ruột của , tình mẫu t.ử đó, gần như chảy từ trong ánh mắt.

 

Tài Nhượng cũng vợ con mãn nguyện.

 

Gia đình bốn , trông thật sự hạnh phúc.

 

Thang máy vận hành tiếng động, trong lúc chuyện cửa mở .

 

A Như Lạp và Tài Nhượng tưởng vẫn đang ở tầng một, ngẩng đầu lên , bên ngoài mà bày đầy bàn ăn và ghế dựa.

 

Hai chữ Nhà Hàng vô cùng bắt mắt.

 

Hạ Ngôn đưa cho họ một tấm thẻ.

 

Kích thước tương tự như thẻ ngân hàng, sử dụng cũng đơn giản, mặt thẻ là thẻ dùng tạm, dư đúng là 20.000.

 

Tài Nhượng cầm tấm thẻ, cảm thấy bỏng tay.

 

Đột nhiên một khoản tiền lớn như , nên bắt đầu tiêu từ .

 

Cả một nhà hàng rộng lớn dường như chỉ chuyên phục vụ cho họ, điều khiến họ cảm giác sủng ái mà lo sợ.

 

Đi dọc theo quầy lấy thức ăn, bên mà bày đầy đủ các loại thức ăn nóng hổi.

 

Từ bữa sáng đến bữa tối, từ sữa đậu nành đến cơm chiên, gần như đầy đủ thứ.

 

Bên cạnh còn một màn hình điện t.ử, đó trượt lên trượt xuống tên thức ăn và giá cả.

 

Bánh sữa chua 2 điểm tích lũy một chiếc, há cảo chiên 1 điểm tích lũy một cái, một bát mì sợi 12 điểm tích lũy...

 

Cho dù là Tài Nhượng sống lâu ở đồng cỏ, cũng rõ ràng giá cả rẻ đến mức nào!

 

“Tầng hai cơ bản đều là những món ăn gia đình , tầng ba là nhà hàng đặc sản, bên trong quán lẩu, quán thịt nướng, còn quán mì gạo và quán b.ún ốc.”

 

Thấy họ mãi gọi món, Hạ Ngôn liền chuẩn dẫn họ lên lầu xem thử.

 

Hai đứa trẻ tự nhiên hiểu tên quán đại diện cho cái gì, chúng chỉ , trong quán lầu đồ ăn ngon hơn.

 

Là những món đồ ngon mà chúng từng thấy, từng ăn.

 

“Mẹ, bố, chúng lên lầu , con lên lầu xem thử!”

 

Cánh tay A Như Lạp lắc lư qua , cô quyết định .

 

Theo cô thấy, đồ đạc ở tầng hai đủ khiến kinh ngạc !

 

Vậy tầng ba, thực sự là nơi họ thể lên ?

 

 

Loading...