Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 215: Ngày Nghỉ Phép Của Nhân Viên

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:32:53
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Chỉ cần vi phạm quy định của cửa hàng, Khách sạn Nghỉ Dưỡng sẽ đuổi bất kỳ vị khách nào ngoài.

 

Tiểu Uyển tuân thủ quy tắc, dù cho trong quán chật kín , khách mới đến bàn ăn, nhưng chỉ cần đ.á.n.h gây rối thì cứ mặc kệ họ, ở bao lâu thì ở, cho đến khi nhà hàng hết giờ kinh doanh.

 

“Tầng hai đông ?” Hạ Ngôn hỏi.

 

“Cũng tạm, ít hơn tầng một.” Tiểu Uyển đáp.

 

Kể từ khi trời trở lạnh và tuyết rơi, khách hàng tự thể ngoài “săn b.ắ.n”, tinh hạch trong tay dùng một viên là thiếu một viên, nên việc ăn uống cơ bản đều diễn ở tầng một, ít lên nhà hàng buffet.

 

Không cần Tiểu Uyển chi tiết, Hạ Ngôn tự nhiên cũng hiểu .

 

“Về sẽ bảo Hùng Hùng chuyển một cái máy nước nóng qua đây, trời lạnh thế , bán nước nóng chắc cũng tệ. Còn nữa, bắt đầu từ ngày mai thời gian dùng bữa tại nhà hàng buffet sẽ tăng thêm nửa tiếng, phàm là khách hàng dùng bữa tại nhà hàng buffet, mỗi tặng một bình nước nóng, thể mang .”

 

“Vậy chúng còn chuẩn cốc nữa?”

 

“Không , tặng .”

 

Hạ Ngôn định tìm một chỗ đặt tủ, bỏ cốc tặng đó đặt ở nơi dễ thấy nhất để tất cả khách hàng đều thấy.

 

Đi một vòng trong quán, những chỗ khác đều hợp lý, sẽ chiếm mất chỗ của khách đang , chi bằng đặt ngay cạnh quầy thu ngân.

 

Hạ Ngôn lấy chiếc tủ kính nhiều tầng mua đó từ trong ô chứa đồ của hệ thống đặt vị trí, bảo Tiểu Uyển lau chùi sơ qua, nhân lúc cô đặt mua 80 chiếc cốc thủy tinh hai lớp Thương Thành.

 

Mục đích của cô là để mỗi một chiếc bình giữ nhiệt bền dùng lâu dài, Hạ Ngôn từ thiện.

 

Cốc nhanh tới tay, nhưng cô vội lấy , đợi Tiểu Uyển dọn dẹp xong, công việc còn và nhiệm vụ trông quán giao cho Khanh Minh T.ử và vài nhân viên khác, cô dẫn Tiểu Uyển về phía cửa .

 

Nếu bây giờ lấy cốc , chỉ riêng việc đối phó với những ánh mắt mong chờ của khách hàng ở tầng một thôi cũng đủ mệt , giải thích xong thì trời cũng tối, cô còn chơi thế nào nữa.

 

Tiểu Uyển cũng hỏi bà chủ định đưa , im lặng theo phía , cho đến khi bà chủ dẫn cô bước Đảo riêng, tiếng nô đùa của Hùng Hùng và Trực Giang bãi biển truyền tới, cô mới lờ mờ hiểu , thì bà chủ đưa chơi?

 

Bỏ bê công việc để chơi ?

 

Trong đôi mắt to tròn xinh của Tiểu Uyển thoáng qua vẻ khó hiểu, nhưng cái đuôi vẫn ngoan ngoãn bơi theo cô về phía bãi biển.

 

“Chúng tới đây! Hai chơi vui vẻ quá nhỉ, từ xa thấy tiếng .”

 

Hạ Ngôn xong liền lấy từ trong ô chứa đồ của hệ thống những thiết chuyên dụng cho trò chơi biển mua sẵn: thuyền chuối, cá bay lớn, ghế sofa điên cuồng, dù lượn kéo, còn cả ván trượt dài ngắn dùng để lướt sóng, trong đó bắt mắt nhất là mô tô nước, tổng cộng bốn chiếc.

 

“Oa, bà chủ chơi lớn quá!” Mắt Hùng Hùng đến đờ đẫn, khỏi hố cát, rũ sạch cát , hào hứng chạy tới, phồng má nhắm van khí thổi trong.

 

Đừng Trực Giang bình thường là hướng nội, lúc thấy nhiều trò chơi giải trí kích thích như cũng rũ bỏ vẻ điềm đạm thường ngày, miệng toe toét, lộ hàm răng đều tăm tắp, liên tục nịnh nọt bà chủ mấy câu.

 

Chỉ Tiểu Uyển là luống cuống tay chân, vẫn còn đang lấn cấn chuyện công việc, cô dường như từng trải qua chuyện bao giờ, cũng từng chơi những thiết , thực chỉ cần thấy vùng biển thôi, cô cảm giác an tâm .

 

Cảm giác giống cái gì nhỉ?

 

Tiểu Uyển vắt óc suy nghĩ, cuối cùng chỉ thể dùng ngôn ngữ của loài để miêu tả — đó là cảm giác của gia đình.

 

Hạ Ngôn vội vàng ngăn Hùng Hùng , đưa cho một cái bơm điện, chỉ dựa miệng thổi thì đợi đến khi lông mặt rụng hết thuyền cũng chẳng phồng lên .

 

Trực Giang đẩy chiếc mô tô nước xuống biển, mượn cớ lái thử, rẽ sóng gầm rú chạy xa.

 

“Tiểu Uyển, đừng ngẩn đó nữa, mau đây chơi, bơm xong là chúng thể lên chơi .” Cô vẫy tay với Tiểu Uyển.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-215-ngay-nghi-phep-cua-nhan-vien.html.]

Tiểu Uyển thu hồi tầm mắt, bắt gặp gương mặt tươi ôn hòa của cô, trong lòng trào dâng một luồng năng lượng ấm áp, lan tỏa khắp tứ chi, khiến cô tự chủ đến gần cô, thiết với cô.

 

“Em tới đây.” Cô thấy giọng của chính .

 

Khi Hạ Ngôn đưa đồ cho cô, dòng nước nhạt màu bên cạnh Tiểu Uyển quấn quýt quanh cánh tay nhỏ bé của cô, trông vô cùng thiết.

 

“Chúng cũng thích bà chủ đấy.” Tiểu Uyển dịu dàng, mềm mại như dải lụa, trong veo như làn nước.

 

Hạ Ngôn xòe ngón tay , dòng nước thuận thế quấn quanh, mát lạnh dễ chịu.

 

cũng thích chúng.” Cô với Tiểu Uyển, dòng nước ngưng tụ ngón áp út thành chiếc nhẫn xoay tròn cực nhanh, ánh lên màu xanh băng trong suốt trông vô cùng xinh .

 

Đột nhiên dòng nước kích động, trở bên cạnh Tiểu Uyển ẩn dòng chảy chính.

 

Tiểu Uyển lúc còn những suy nghĩ vẩn vơ đó nữa, cô cảm thấy hưng phấn với những chuyện sắp xảy .

 

Cô cầm lấy bơm điện, bắt đầu bơm khí thuyền chuối.

 

“Xong , em thành !” Hùng Hùng giơ cao chiếc ghế sofa cao su, vung tay thật mạnh ném nó xuống biển trôi bồng bềnh theo sóng.

 

“Bà chủ, mấy thứ giao cho em.”

 

Hùng Hùng nhận lấy công việc trong tay Hạ Ngôn, đẩy cả cô và Tiểu Uyển lên thuyền chuối, lớn tiếng gọi Trực Giang mau .

 

Trực Giang thấy vẫy tay từ xa, liền tăng tốc chạy về.

 

Nhàn rỗi việc gì , Hạ Ngôn bắt đầu dùng chân khua nước, cố gắng để thuyền di chuyển về phía , Tiểu Uyển nghiêng phía , cái đuôi to xinh nhẹ nhàng vỗ mặt nước, b.ắ.n lên vô bọt nước.

 

Nhìn nước biển xanh biếc, cô cuối cùng nhịn nữa nhảy xuống biển, duyên dáng dùng hai tay đẩy phía thuyền chuối, bảo Hạ Ngôn cho vững, cái đuôi to quẫy mạnh, thuyền chuối di chuyển nhanh về phía .

 

“Oa, Tiểu Uyển em giỏi quá!” Hạ Ngôn bám c.h.ặ.t lấy thuyền, hai chân khua khoắng càng nhanh hơn.

 

Tiểu Uyển là nhân ngư, vốn dĩ sống ở biển, những trò chơi kích thích trong mắt con đối với cô chẳng đáng nhắc tới, mãi cho đến bây giờ xuống nước, cô mới thực sự vui vẻ.

 

mà, cá thì vẫn nên ở trong nước mới .

 

Rất nhanh Trực Giang tới nơi, thấy Tiểu Uyển bơi trong nước cũng quá ngạc nhiên, buộc dây thừng của thuyền chuối mô tô nước, bảo Tiểu Uyển cũng lên cho vững, sắp bắt đầu đua tốc độ .

 

“Mau lên đây, đừng để mệt, chúng cùng chơi.” Hạ Ngôn đưa tay kéo cô lên, khi vững thì bảo Trực Giang xuất phát.

 

Chỉ thấy tiếng động cơ gầm rú, chiếc mô tô nước như mũi tên rời cung, v.út một cái lao , hai thuyền chuối hất tung lên trung, đồng thời hét lên thất thanh.

 

“Kích~~~ thích~~~ quá~~~”

 

Gió biển thổi tan lời , tóc tai quấn quýt , mũi chân điểm nhẹ mặt biển, phủ lên một lớp bọt nước long lanh.

 

Tiểu Uyển vốn dĩ để tâm lắm giờ tít mắt, cái đuôi xinh ánh mặt trời tỏa những sắc màu động lòng .

 

Trực Giang thỏa sức phi nước đại vùng biển rộng lớn, chiếc thuyền chuối màu vàng tươi chở hai nhấp nhô giữa những con sóng.

 

Chỉ một chữ thôi, sướng.

 

Chẳng mấy chốc họ thấy phía truyền đến tiếng rẽ sóng khác, đầu thì là Hùng Hùng đang lái mô tô nước kéo theo ghế sofa điên cuồng đuổi theo, miệng đóng mở liên tục rõ đang gì.

 

“Hả? Em cái gì?”

 

 

Loading...