Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 227: Cho Thuê Toàn Bộ

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:33:05
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/qeZjZgtXi

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Thư giãn chút , mỗi chỉ thuê tối đa một căn, cũng chừa chút cơ hội cho khác chứ.”

 

Hạ Ngôn về phía Chử Vạn Phu, đừng phá hỏng quy tắc.

 

Tuy cho ai thuê cũng đều thu tinh hạch như , nhưng giống như cô , khác cũng cần cơ hội .

 

Chử Vạn Phu : “Được, một căn, thời gian thuê tối đa chỉ nửa năm đúng , khi hết hạn quyền ưu tiên gia hạn chứ?”

 

Hạ Ngôn đáp: “Có, hơn nữa một tuần khi hợp đồng hết hạn sẽ nhận tin nhắn hỏi gia hạn , tự lựa chọn là .”

 

Như tất cả mới hài lòng, như thể so kè với , mỗi đều thuê nửa năm.

 

Giúp họ xong thẻ tích phân, nhân tiện thu tiền thuê nhà, đáng lẽ thu 540 vạn điểm tích lũy, nhưng vì khách hàng mang theo nhiều tinh hạch như , Hạ Ngôn liền trong vòng ba ngày nộp đủ là , nếu điểm tích lũy đủ thuê nửa năm, thì sẽ tính theo giá thuê tháng.

 

như , mấy đối diện đều thở phào nhẹ nhõm.

 

108 vạn điểm tích lũy là con nhỏ, tinh hạch cấp 5 cũng chuẩn 108 viên, cơ bản là lấy một nửa vốn liếng.

 

Hạ Ngôn giới thiệu chi tiết một nữa về quy tắc biệt thự, đó để hệ thống truyền tống họ đến hòn đảo riêng tương ứng của từng .

 

Vì Chử Vạn Phu là đầu tiên thuê nhà, hòn đảo 4 xếp danh nghĩa của , cần di chuyển vị trí.

 

Anh lặng lẽ từng bóng rời , lên tiếng cản Hạ Ngôn cũng đang chuẩn rời .

 

“Đợi một chút, việc tìm cô.”

 

Hạ Ngôn đầu : “Mời .”

 

bàn với cô một vụ ăn lớn.” Chử Vạn Phu kể tóm tắt những chuyện xảy gần đây, nhấn mạnh việc dân ở nhiều căn cứ phía Bắc mắc kẹt, còn hiện tại dân mới tăng thêm trong căn cứ đang thiếu quần áo và dụng cụ sưởi ấm, hy vọng cô thể tung thêm một đợt vật tư để chi viện.

 

Lời Chử Vạn Phu mang tính quan phương, sự chi viện cũng hàm ý.

 

Hạ Ngôn hiểu ngay lập tức, chẳng thèm chiều chuộng , trực tiếp tặng một cái liếc mắt, “Vật tư thì , nhưng miễn phí.”

 

Cô chỉ , còn trẻ mà học thói keo kiệt như , thực sự thích hợp ?

 

Chử Vạn Phu : “Điều là đương nhiên, chi phí sẽ do gánh vác, chỉ cần Hạ lão bản cung cấp quần áo là .”

 

Anh chỉ là nhất thời sửa thói quen chuyện, lấy , ngay đó bổ sung một câu.

 

“Hơn nữa cửa hàng bên cạnh thể cung cấp miễn phí cho cô sử dụng, chỉ hy vọng Hạ lão bản thể nể tình đồng bào, giúp chúng một tay.”

 

Anh dùng từ "chúng ".

 

Hạ Ngôn nghiêng đầu, lờ mờ cảm thấy câu chút đúng, nhưng tìm nguyên nhân...

 

Cô trở về phân điếm, phát hiện đáng lẽ là giờ đóng cửa nghỉ ngơi nhưng đèn vẫn sáng.

 

“Tiểu Uyển, em còn nghỉ ngơi?”

 

Tiểu Uyển chớp chớp mắt, “Bà chủ, ngài về .”

 

Lại?

 

Hạ Ngôn đoán chừng là lúc hệ thống triệu tập Chử Vạn Phu cô bé thấy, thuận miệng ừ một tiếng. Cô mở khóa cửa, kéo khóa áo lông vũ lên cao nhất, giấu nửa khuôn mặt trong, kéo c.h.ặ.t vành mũ, hít sâu một mở cửa bước ngoài.

 

Gió lạnh thấu xương thổi thẳng mặt, những tinh thể băng vụn vỡ đập mặt thực sự chút đau, ấm đều thổi tan.

 

Đội gió bước cửa hàng bên trái, bên trong đang dọn dẹp vệ sinh, thấy cô bước liền phát tiếng chào hỏi trầm đục.

 

Căn phòng lớn, quy mô tương tự như cửa hàng hoa của Phúc Nương, vì thời gian dài thương nhân thuê, mặt đất và tường bám đầy bụi bẩn.

 

Nói là dọn vệ sinh, thực chất chỉ là quét nhà, cũng điều kiện gì khác, nước họ uống đều bỏ tiền mua, nỡ dùng để lau nhà.

 

Lớp bụi dày đặc qua nhát chổi của họ, chớp mắt bay mù mịt khắp phòng, rơi xuống mũ, xuống vai một lớp rõ mồn một.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-227-cho-thue-toan-bo.html.]

Hạ Ngôn nhíu mày lùi ngoài, nhân tiện gọi to bảo họ cũng ngoài.

 

Dùng cách quét mất công dễ hít phổi, thà đợi ngày mai bảo Hùng Hùng mang máy hút bụi đến hút còn tiện hơn.

 

“Các cần lo nữa, đến thẳng bệnh viện .”

 

Chỉ là gió thực sự quá lớn, hai bước lùi một bước thì ? Múa ương ca ?

 

Tuy Hạ Ngôn hệ thống bảo vệ, nhưng cái lạnh cần cảm nhận thì thiếu một chút nào.

 

Đừng là cô, ngay cả hai cũng khó khăn, chỉ thể dựa tường nhích từng bước về phía .

 

Giá như công cụ thì ... Hửm? Cô xe mà.

 

Sao quên mất nó chứ, chắc chắn là do trong đầu chứa nhiều nước quá, gió lạnh thổi qua nên xoay chuyển .

 

Cô lấy chiếc xe cắm trại từ trong ô hệ thống , "bịch" một tiếng rơi xuống đất, cô ném một câu "mau lên xe", nhảy lên ghế lái.

 

Ngay đó hai lên xe ở ghế phụ, hàng mi bám đầy sương trắng chớp chớp, co rúm run rẩy.

 

Hạ Ngôn xoa xoa đôi tay đỏ ửng vì lạnh, gió ấm và điều hòa cùng lúc hoạt động, mới dần dần hồi phục .

 

Nhả côn, đạp ga, chiếc xe cắm trại lao về phía bệnh viện.

 

Trong căn cứ vốn điện cung cấp, lúc vài ô cửa sổ bọc màng nilon mỏng hắt ánh sáng sáng hơn nến nhiều, những cái bóng khổng lồ xuất hiện từ trong góc, che khuất ánh sáng, thu nhỏ biến mất, qua kẻ tấp nập ngớt.

 

Cổng lớn bệnh viện đóng c.h.ặ.t, cánh cửa tấm rèm dày dùng để chắn gió, đèn pha của xe cắm trại chiếu thẳng sáng như ban ngày, chỉ thấy góc rèm vểnh lên, thò một khuôn mặt .

 

Người đó nhận đây là chiếc xe cắm trại độc quyền của Hạ lão bản, vẫy tay phía , vài lao vén tấm rèm cửa nặng nề lên.

 

Hạ Ngôn đỗ xe cắm trại ở vị trí cửa, đèn xe và lò sưởi vẫn bật.

 

Hạ Ngôn phủi vai, những bông tuyết rơi xuống lẫn bùn đất khô cằn biến mất.

 

Đột nhiên động tác khựng , lúc cô mới phát hiện trong góc đại sảnh một đám sống sót đang co cụm, đôi mắt trũng sâu vô hồn lặng lẽ cô.

 

Không khí yên tĩnh đến mức chỉ còn tiếng lách cách của màng nilon nhựa gió thổi, và tiếng hít khí lạnh kìm nén cơn đau thỉnh thoảng vang lên trong đám đông.

 

Còn cô ở cửa họ.

 

Giữa đại sảnh một lò lửa đang cháy rực, cố gắng tỏa nhiệt sưởi ấm căn phòng trống trải.

 

Trong sự tĩnh lặng , tiếng củi khô nổ lách tách mang theo một tia hư ảo mờ mịt.

 

“Hạ lão bản, Tướng quân Chử ngài đến thì lên thẳng tầng ba là .”

 

Hạ Ngôn chợt bừng tỉnh, thu hồi ánh mắt gật đầu, theo vị trí cầu thang trong trí nhớ.

 

Ai ngờ bậc thang cũng đầy , , la liệt thì đúng hơn.

 

“Phiền nhường một lối , để chúng lên .” Nhân viên công tác .

 

Những còn chút sức lực thì thu chân , nhiều hơn thì nhắm mắt cuộn tròn thở thoi thóp.

 

Nhân viên công tác hết cách, đành bước lên giúp dọn một vị trí nhỏ xíu.

 

Càng lên , tình trạng của những sống sót càng tồi tệ, sắc mặt tối sầm, trắng bệch, thậm chí còn kéo cổ áo kêu nóng, nhân viên "y tế" bên cạnh thì túm c.h.ặ.t lấy, với đó đều là ảo giác.

 

“Hạ lão bản, Tướng quân Chử đang đợi ngài ở bên trong.”

 

Qua khúc cua, nhân viên công tác đưa cô đến cửa một văn phòng bác sĩ dừng .

 

Cửa văn phòng mở toang, cô thấy cảnh tượng hỗn loạn nhưng trật tự bên trong ——

 

Hơn mười sống sót đông cứng đến hôn mê giường xếp, bác sĩ kiểm tra nhịp tim và thở từng một, mấy Chử Vạn Phu nhanh ch.óng cởi bỏ quần áo ướt lạnh của thương, dùng khăn tắm khô lau quần áo khô ráo, hai lính khiêng đầu và chân đưa hành lang, ngay đó khiêng một hôn mê khác .

 

 

Loading...