Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 228: Phát, Phát, Phát

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:33:06
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7AXPDCwPVA

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Tướng quân Chử, ở đây.”

 

Chử Vạn Phu ngẩng đầu, vẫy tay gọi một đến tiếp quản công việc của , đó vỗ vai bác sĩ, hiệu ngoài cùng một chuyến.

 

Bác sĩ tháo ống đeo lên cổ, một tay đ.ấ.m lưng theo phía .

 

Khi ngang qua, Chử Vạn Phu với cô: “Chúng sang phòng đối diện chuyện.”

 

Anh vặn tay nắm cửa, hiệu cho hai trong.

 

Bên trong một chiếc bàn việc, bên cạnh hai nhân viên công tác đang cầm giấy b.út, thấy họ bước càng vội vàng sắp xếp dữ liệu hơn.

 

Chử Vạn Phu hỏi: “Vật tư thống kê xong ?”

 

“Sắp xong ạ!”

 

Chử Vạn Phu rút một tờ giấy trắng đưa cho bác sĩ, bảo ông những thứ cần thiết lên đó việc của .

 

Hạ Ngôn kéo ghế gần lò sưởi, hơ hai tay lên để sưởi ấm.

 

Khe hở của nắp lò hắt ánh sáng đỏ rực, in xuống mặt đất thành những đường cong rõ nét.

 

Vì đối phương đang chuẩn , cô cũng sẽ đuổi theo hỏi, kiên nhẫn chờ đợi là .

 

Thực chất cô cũng mượn động tác hơ lửa để lục tìm những vật dụng thể dùng trong Thương Thành, thêm giỏ hàng, lát nữa sẽ mua theo nhu cầu.

 

Chưa đầy mười mấy giây, Chử Vạn Phu cầm tờ danh sách vật tư nhăn nhúm, đưa cho Hạ Ngôn một bản.

 

“Những vật tư cần thiết hiện tại đều ở , cô xem thể cung cấp bao nhiêu.”

 

Trên đó vô cùng chi tiết, từ quần áo bông, quần bông đến giày mũ bảo hộ lao động, còn diêm, đường trắng, túi chườm nóng và khăn tắm, thậm chí đó còn cả bánh quy ép và thanh năng lượng.

 

Đến đây Hạ Ngôn nhịn liếc Chử Vạn Phu, nghi ngờ cố ý yêu cầu như .

 

Chử Vạn Phu bình thản , đưa tờ giấy bác sĩ xong qua.

 

“Đây là đơn t.h.u.ố.c.”

 

Hạ Ngôn nhận lấy xem, lập tức cạn lời đến mức hoang đường.

 

nhận một chữ nào!

 

Sao chữ là một nét vẽ liền một chuỗi các vòng tròn giống thế ?

 

Không tin mắt , cô ghé sát ánh lửa, cố gắng phân biệt xem chữ gì, nửa ngày ngoài ba chữ "glucose" thì những chữ còn đều nhận .

 

Cô trả tờ giấy cho Chử Vạn Phu, nhờ giúp .

 

Chử Vạn Phu vẻ mặt nhẹ nhõm nhận lấy chuẩn mở miệng, ngay đó liền sững sờ.

 

Hạ Ngôn chống cằm mỉm .

 

Xem xem , cũng nhận đúng .

 

Thấy há miệng định gọi tới, cô : “Không cần gọi, trong tay t.h.u.ố.c, bao gồm cả bánh quy ép và thanh năng lượng, trong tay đều hàng tồn kho.”

 

Cô tiếp tục mỉa mai: “Ngay cả chỗ cũng t.h.u.ố.c, thể lấy từ chứ.”

 

Bầu khí chút gượng gạo nghiêm trọng.

 

Hai nhân viên công tác bàn việc cố gắng giảm bớt sự tồn tại, tay hạ b.út nhẹ càng nhẹ.

 

Chử Vạn Phu đặt tờ giấy lên bàn, những ngón tay thon dài chống lên đó, ánh mắt sâu thẳm cảm xúc, “Quả thực, ngay cả cũng , tìm cô thì ích gì. Xin bệnh thì vái tứ phương.”

 

“Không , hiểu mà.”

 

Hạ Ngôn chớp mắt thẳng , thái độ thản nhiên giấu giếm chủ yếu là sự chân thành.

 

Thực thật, trong Thương Thành danh mục t.h.u.ố.c men, chắc là hệ thống cấm cô can thiệp quá nhiều nên cố ý hạn chế.

 

Về điều Hạ Ngôn chỉ một câu, hệ thống mày nghĩ nhiều quá , nhưng cô thích.

 

Còn việc cung cấp thanh năng lượng và bánh quy ép là để thể hiện ý tứ của cô. Rất rõ ràng, nhóm sống sót cần nhất là cơm, còn hai món đồ thực dụng hơn trong thời chiến, Hạ Ngôn đương nhiên từ chối.

 

Không chỉ , cô còn lộ biểu cảm như .

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-228-phat-phat-phat.html.]

 

Rất hiếm khi gặp công khai bày tỏ sự khinh thường với , trong lòng Chử Vạn Phu nghẹn .

 

Ngập ngừng một lát mới : “Thuốc men sẽ nghĩ cách, vật tư ——”

 

“Nếu chỉ là lượng danh sách, thể cung cấp, nhưng về giá cả thì ưu đãi.”

 

“... Được, báo đơn giá cho , để tài chính tính xem tổng cộng bao nhiêu điểm tích lũy.”

 

Hạ Ngôn nhận lấy b.út, ghi giá của từng loại phía lượng, giao cho họ tính toán.

 

Cô thề với hệ thống, thực sự kiếm ít, một đơn hàng ước chừng cũng chỉ lợi nhuận nhỏ 10 vạn.

 

Hơn nữa do thế lực Chử Vạn Phu chi trả, cô cầm lấy thoải mái.

 

Quy trình tiếp theo dễ dàng, điểm tích lũy tài khoản, cô giao hàng.

 

Quần áo bông các loại dày chiếm gian, nên cô bắt đầu lấy từ những thứ nhẹ, ví dụ như diêm, đường trắng.

 

Cùng với việc cô liên tục lấy đồ , Chử Vạn Phu phát tiếng sảng khoái nhẹ nhõm, gọi một đội ở cửa chuyền vật tư xuống .

 

“Phát vật tư !”

 

Những sống sót đang run rẩy hành lang, bậc thang ngẩng đầu lên, đáy mắt vàng vọt lóe lên tia sáng.

 

Những chiếc bao tải dệt màu xanh xám mở toang miệng, từng bộ quần áo bông, quần bông mới tinh đưa đến tay họ.

 

Đôi bàn tay như chân gà nắm c.h.ặ.t lấy bộ quần áo bông khô ráo, ấm áp, họ run rẩy lên, khó nhọc cởi bỏ bộ quần áo ướt sũng .

 

Lúc phân biệt nam nữ, cũng ai sinh tạp niệm, nhân viên công tác chạy ngược chạy xuôi giúp đỡ.

 

Nước trong nồi sôi, từng túi đường trắng mịn như cát đổ , muôi sắt khuấy vài cái, khi tan liền múc bát.

 

“Nước đường xong ! Mỗi một bát cẩn thận nóng!”

 

Một nồi nước đun sôi khác sạch lắm thì rót túi chườm nóng.

 

“Ở đây còn túi chườm nóng!”

 

Những sống sót cuối cùng cũng hồi phục di chuyển cơ thể, chừa một "lối sinh mệnh" giữa hành lang, cầu thang.

 

Lướt qua bên cạnh là những nhân viên công tác đang vội vã cứu , đỉnh đầu truyền đến tiếng phát vật tư lo lắng nhưng hoảng loạn.

 

Tất cả đều đang cố gắng giúp đỡ họ.

 

Cổ họng nghẹn ngào đắng chát, khóe mắt rỉ những giọt lệ, họ nghiêng , lau sạch.

 

“Tướng quân Chử, lấy danh nghĩa Khách sạn Nghỉ Dưỡng, quyên tặng một ngàn chiếc đệm cách nhiệt dày.”

 

Hạ Ngôn lâu bình tĩnh lên tiếng.

 

“Hạ lão bản?!”

 

mặt tất cả những sống sót bày tỏ lòng ơn chân thành đến cô!”

 

Chử Vạn Phu vẻ mặt trang nghiêm chào cô theo nghi thức quân đội, hai nhân viên công tác cũng mang vẻ mặt khâm phục chào theo.

 

Cô gật đầu hào phóng nhận lấy.

 

Giường bệnh trong bệnh viện đều dành cho những bệnh nặng sử dụng, các dị năng giả gian cũng lấy hết giường xếp, đệm và những đồ dùng thể giữ ấm , mà vẫn còn phần lớn sống sót mặt đất lạnh lẽo.

 

Cho dù quần áo khô ráo, chỉ cần m.ô.n.g lạnh thì cũng thể ấm lên .

 

Đệm cách nhiệt dày tuyệt đối là vật dụng cứu mạng vô cùng khẩn cấp.

 

Khi những tấm đệm cách nhiệt in logo Khách sạn Nghỉ Dưỡng phát xuống, những sống sót kịp chờ đợi mà lót , ôm túi chườm nóng bụng, kéo chiếc mũ đỉnh đầu xuống thấp nhất, co chân giấu mũi miệng cổ áo, tham lam hít thở bầu khí ấm áp, thần kinh thả lỏng khiến sự mệt mỏi ập đến như núi lở sóng thần, trong lúc mơ màng liền ngủ .

 

Không ồn ào náo loạn, vô cùng yên tĩnh.

 

Chử Vạn Phu thở phào nhẹ nhõm một thật dài, với cô:

 

“Hạ lão bản, thực còn chuyện khác bàn với cô.”

 

Hạ Ngôn : “Thật trùng hợp, cũng chuyện với .”

 

 

Loading...