Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 229: Dùng Xong Nhớ Trả Lại
Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:33:07
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
“Ưu tiên phụ nữ.” Chử Vạn Phu lùi một bước.
Hạ Ngôn xua tay, “Trong mạt thế cần bày vẽ bộ dạng , , đương nhiên cũng là hỏi .”
Những chuyện nhỏ nhặt cần vướng bận, đừng lãng phí thời gian của đôi bên.
Chử Vạn Phu gật đầu, thẳng vấn đề, “Nhà hàng bây giờ còn thể mở cửa phục vụ món ăn ? Bọn họ chỉ uống nước đường thì đủ năng lượng.”
Không ngờ nghĩ giống cô, Hạ Ngôn giả vờ suy nghĩ vài giây : “Có thể, sẽ mở cửa thêm một tiếng nữa.”
“Thức ăn thì cần cháo kê và bánh bao, thể mang đến đây , sẽ cử lấy, chi phí cứ trừ thẻ tích phân của là .”
Bản chất của Chử Vạn Phu là những sống sót ăn một bữa cơm nóng hổi, Hạ Ngôn sẽ cố ý gây khó dễ.
“Không thành vấn đề, thể dùng thùng giữ nhiệt để đựng, dùng xong mang trả cửa hàng là , còn cần gì khác ?”
“Thế là đủ .”
Vấn đề chỗ ở cho đội ngũ quyền dễ giải quyết, trong căn cứ vài căn biệt thự bỏ trống, lúc gã họ Dương bỏ trốn nhiều đồ đạc mang theo, tạo điều kiện thuận lợi cho .
Hạ Ngôn nhún vai, “Vậy sắp xếp một theo .”
Anh gọi một dị năng giả gian đến, dặn dò vài câu đơn giản, đó liền theo Hạ Ngôn.
Hai xuyên qua đám đông, men theo cầu thang trở tầng một, những sống sót tụ tập cùng lúc đều đang gục đầu nghỉ ngơi, cô lặng lẽ lái xe trở về nhà hàng.
Hạ Ngôn cửa bảo Tiểu Uyển lên đơn 500 phần cháo kê và 500 l.ồ.ng bánh bao.
Cô mua năm chiếc thùng giữ nhiệt cỡ lớn dùng trong thương mại từ Thương Thành, bảo Tiểu Uyển đổ cháo đó, ngay đó lấy từ quầy thu ngân một xấp túi nilon đóng gói thực phẩm, định dùng để chia nhỏ bánh bao.
Vì lượng lớn, đang gấp, cô lên lầu gọi tất cả nhân viên xuống, cộng thêm do Chử Vạn Phu cử đến, bốn đóng gói với tốc độ bay.
Còn về chi phí, cô trực tiếp thu ở hệ thống hậu đài .
Bánh bao đóng gói xong, dị năng giả trực tiếp cất gian, đỡ mất công Hạ Ngôn chuẩn thùng để đựng.
Bên Tiểu Uyển và Khanh Minh T.ử cũng nhanh ch.óng đóng gói xong cháo kê, dị năng giả thu hết gian.
“Hạ lão bản, về đây.” Dị năng giả nán phút nào, đẩy cửa đội gió tuyết lao về phía bệnh viện.
Tiểu Uyển dọn dẹp sạch sẽ mặt đất chuẩn đóng cửa, Hạ Ngôn ngăn .
“Đợi một tiếng nữa , 11 giờ hẵng đóng cửa.”
Trong thời gian quả thực hai đội trưởng đến cửa mua đồ, chỉ điều mua đồ ăn, mà là đến hỏi cô bán chăn đệm và túi chườm nóng ?
Hỏi kỹ Hạ Ngôn mới , hóa khi bộ đội 1 trở về thì ở trong biệt thự, phản gỗ trơ trọi, chăn đệm trong gian thu , nhường cho những thương nặng hơn dùng .
Hạ Ngôn : “Chăn đệm chỗ , loại bằng bông ?”
“Được! Bằng bông là nhất, giữ ấm!”
“Một bộ 100 điểm tích lũy, cần bao nhiêu.”
“50 bộ là đủ.”
Họ lẽ thực sự ngờ Hạ lão bản hàng, bàn bạc một trận giơ năm ngón tay.
“Cần thêm 50 cái túi chườm nóng nữa.”
“Tổng cộng 5400 điểm tích lũy, cảm ơn quý khách ủng hộ.”
Còn về đồ ăn, họ mua, lẽ trong tay đồ ăn .
Sau khi xong vụ ăn thì còn ai đến nữa, cô tuyết rơi bên ngoài ngẩn ngơ một lúc lâu.
Đến giờ Tiểu Uyển khóa cửa đúng giờ, Hạ Ngôn vươn vai, qua hành lang trở về phòng nghỉ ngơi.
Ngủ sớm dậy sớm, ngày mai còn nhiều việc ...
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-229-dung-xong-nho-tra-lai.html.]
“Hùng Hùng, em xem loại máy hút bụi nào dùng ?”
Hạ Ngôn lấy hết hàng tồn kho của , bày la liệt mặt đất.
Hùng Hùng đối diện chớp chớp mắt, chỉ bừa, “Cái , màu sắc hợp với bà chủ.”
Hạ Ngôn : “... Không cần hợp với , là em dùng đấy. Bà chủ mở rộng kinh doanh , tự nhiên một cửa hàng, lát nữa em cùng dọn dẹp vệ sinh một chút.”
“Chúc mừng bà chủ, bà chủ giỏi quá!”
Hùng Hùng dùng hai tay tạo hình trái tim nhỏ, đang b.ắ.n biubiu.
Hạ Ngôn đưa tay ôm lấy, thu nhận bộ.
Những chuyện nhàm chán thế cũng chỉ tranh thủ lúc ai để trêu chọc Hùng Hùng, phù hợp với vẻ ngoài lạnh lùng và hình tượng bà chủ thâm sâu của cô.
Hùng Hùng vui lắm, vác một chiếc máy hút bụi vẫy đuôi theo cô, nhảy nhót tung tăng, dáng vẻ vô lo vô nghĩ khiến khác tức c.h.ế.t.
Trong phân điếm, Hạ Ngôn lấy chiếc áo lông vũ cỡ lớn chuẩn cho Hùng Hùng , bảo nó mặc bên ngoài, đó bảo nó mặc thêm một bộ đồ cách ly, để tránh lông dính đầy bụi, biến thành một con gấu bẩn thỉu.
“Thế là , gấu trắng lớn.” Hạ Ngôn hài lòng vỗ vỗ cái bụng phồng lên của nó, bản cũng kéo khóa áo lên, đẩy cửa bước .
Hôm nay là một ngày thời tiết , gió, cảm giác ấm áp hơn hôm qua nhiều, nhiệt độ, âm 25 độ.
Tuyết đọng ở góc phố chất thành những hình thù kỳ quái, nhưng mặt phẳng nào cũng mượt mà.
Trên cửa nhà bên cạnh cắm chìa khóa, Hạ Ngôn mở đút túi.
Không cần Hạ Ngôn sắp xếp, Hùng Hùng hừ hừ ư ử chủ động việc, uy lực của máy hút bụi công nghiệp thể coi thường, đến để một hạt bụi nào, lộ nền xi măng màu xám trắng bên .
Hùng Hùng còn hút cả mặt tường một lượt, hiệu suất việc nhanh cao.
Hạ Ngôn trở về phân điếm, lật xem Thương Thành suy nghĩ xem nên bán chút gì.
Quần áo dày dặn chắc chắn là lựa chọn hàng đầu, quần áo lót giữ nhiệt cũng thể chuẩn hai kiểu nam nữ, đồ dùng hàng ngày thì bình giữ nhiệt yêu thích hơn cốc giữ nhiệt, đồ dùng vệ sinh sương sương hai ba loại, đó thêm vài bộ chăn ga gối đệm, túi chườm nóng các loại vân vân.
Giá cả cần quá cao, tính thực dụng , kén kiểu dáng, kích cỡ là cỡ lớn nhất.
Hạ Ngôn nảy ý tưởng đột xuất, dứt khoát mở một cửa hàng tạp hóa, tiên lên vài món đồ lặt vặt, đó treo một cuốn sổ ghi chú, cần gì cô sẽ chuẩn riêng.
Thậm chí những đồ khô phơi đó đều thể mang đến đây bán.
Đang suy nghĩ, Hùng Hùng gõ cửa kính bên ngoài vệ sinh xong .
Cô hào hứng chạy qua, bên trong căn phòng quả nhiên sạch sẽ tinh tươm.
Đây là đầu tiên cô mở cửa hàng ngoài hệ thống, mới mẻ lắm, cô chuẩn dọn dẹp một chút.
Đầu tiên là mặt đất, trơ trọi thì chớ, còn bằng phẳng, sửa.
Trước tiên trải một lớp xốp lót, đó phủ lên một lớp sàn nhựa giả gỗ, cố định xong thì đặt một vòng kệ hàng xung quanh, để Hùng Hùng tùy ý sắp xếp quần áo lên theo sở thích của nó.
Bàn thu ngân đặt ở phía căn phòng, vị trí thể kiểm soát cục trong nháy mắt, phía nữa là hai dãy kệ hàng, dùng để đặt những món hàng nhỏ.
Tiếp theo là vấn đề dùng điện, Hùng Hùng lắc đầu biểu thị , điện của khách sạn dùng chung với bên ngoài.
Hết cách, Hạ Ngôn đành treo lên một chiếc đèn năng lượng mặt trời, đợi lượng điện dư bên trong dùng hết, khi nào dùng , thì phụ thuộc việc khi nào mặt trời ló rạng.
Dưới đây còn một vấn đề nữa, đó là cử ai đến trông cửa hàng.
Hùng Hùng trông tổng điếm, Tiểu Uyển trông phân điếm, Trực Giang trông coi khu an kiêm luôn đầu bếp nhà hàng ngoài trời, một ai rảnh rỗi.
Người duy nhất rảnh rỗi, chỉ còn chính cô.
NONONO, điều vi phạm nguyên tắc sống buông thả của cô.
Nếu như ... Hạ Ngôn ngoài cửa.