Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 230: Quảng Trường Trung Tâm

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:33:08
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/2qORev24qW

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Mấy gã đàn ông lực lưỡng khiêng đến nhiều cọc gỗ, xếp thành hình giá phơi quần áo quảng trường trung tâm, vài phụ nữ khác xách giỏ tới, lấy từ bên trong những bộ quần áo ướt mà sống sót , rũ sạch tạp chất bên treo lên sào.

 

như Hạ Ngôn nghĩ, hôm nay gió, còn xuất hiện mặt trời lâu thấy, nhiều đều mang quần áo ẩm ướt trong nhà phơi, chẳng mấy chốc đông cứng đờ, cắm phập một cái là thể cắm tuyết.

 

Một đội ngũ xếp hàng ngay ngắn khiêng ván gỗ từ khu biệt thự tới, giao cho dị năng giả hệ Thực vật thành những chiếc giường tầng đơn giản, trong khu dân cư khá nhiều phòng trống, thể chia cho những sống sót ở.

 

Trong tình huống bất cứ ai cũng đừng nghĩ đến việc một gia đình ở riêng, hàng tồn kho của Bộ Vật tư đủ chia cho mỗi một phần, đặc biệt là lò sưởi và củi gỗ.

 

Hơn nữa còn bao nhiêu sống sót cứu căn cứ, điều ai rõ, giữa mùa đông giá rét cách mùa xuân còn xa, Bộ Vật tư cũng thắt lưng buộc bụng tính toán mà sống.

 

Lãnh đạo Bộ Vật tư lẽ cũng cảm thấy áp lực lớn nên tìm Chử Vạn Phu than khổ , hai ba tiểu đội dị năng trùm kín mít khỏi thành, ngoài tìm những thứ thể nhóm lửa.

 

Hạ Ngôn còn tưởng là ngoài thành tuần tra, cảm thán một tiếng kính nghiệp.

 

Cô đặt mua một tấm biển hiệu chữ "Cửa Hàng Tạp Hóa Độc Quyền" trong Thương Thành, nhận hàng liền giao cho Hùng Hùng bảo nó treo lên đỉnh, nhắc nhở khách hàng cửa hàng nhỏ khai trương.

 

Rõ ràng hiệu quả , một nhóm thanh niên đang ngơ ngác quảng trường tìm phương hướng liền vui mừng chỉ về phía , cả nhóm bước chân vội vã chạy tới.

 

Có khách đến .

 

Hạ Ngôn lùi một bước để tiện cho họ bước .

 

Cậu thanh niên đầu lịch sự gật đầu với cô, khoảnh khắc bước cửa hai mắt sáng rực, kìm "Oa" lên một tiếng, bước nhanh vài bước tiến lên sờ sờ cái sờ sờ cái .

 

“Lại còn mới tinh nữa chứ, tuyệt quá tuyệt quá, đúng hai bộ , lấy hết luôn .”

 

“Chúng chắc là nhóm đầu tiên qua đây, mau chọn , lát nữa đông mua .”

 

Mấy thanh niên khuân đồ thì thầm to nhỏ, thỉnh thoảng liếc Hạ Ngôn một cái, giống như đang một phú nhị đại phá gia chi t.ử nào đó, tiền quả nhiên ở cũng , tư duy của tiền thể nắm bắt .

 

Hạ Ngôn lười để ý đến họ, lấy một bảng hướng dẫn quy đổi tinh hạch đặt lên bàn, đặt thêm một máy thẻ tự động, phần còn giao cho Hùng Hùng.

 

Mùa đông ở miền Bắc trong nhà lạnh đến mức thể c.h.ế.t cóng , chỉ một lát như lạnh cóng tay chân, mặt cũng mất cảm giác, thở phả thể thấy rõ ràng trong khí.

 

Thế thì lạnh quá.

 

Luôn ở trong khách sạn Hạ Ngôn bao giờ lo lắng về vấn đề sưởi ấm, lúc nghĩ cách ấm căn phòng.

 

Cô mở Thương Thành, nhập "công cụ sưởi ấm" ô tìm kiếm, hiện hình ảnh, trong đó một loại miếng dán sưởi ấm treo tường mà cô thích, chỉ cần dán đơn giản lên tường, căn phòng 50 mét vuông chỉ cần 5 phút là thể ấm lên.

 

Hơn nữa sạc ba tiếng, sử dụng cả ngày.

 

Chỉ là giá cả đắt, một vạn điểm tích lũy, mua.

 

Hạ Ngôn đóng cửa , Hùng Hùng vạn năng dán lên tường còn ấn luôn công tắc.

 

Khởi động tĩnh âm ba giây bắt đầu hoạt động, từ trong cánh quạt thổi một luồng gió nóng ấm áp nhưng khô hanh.

 

“Cuối cùng cũng ấm .” Hạ Ngôn đặt đôi tay đỏ ửng vì lạnh xuống , những ngón tay cứng đơ dần dần tê rần cho đến khi khôi phục sự linh hoạt vốn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-230-quang-truong-trung-tam.html.]

“Mau kìa, cô còn lò sưởi.” Sau kệ hàng, thanh niên dùng vai huých huých đồng đội, bĩu môi về hướng , vẻ mặt thể tin nổi.

 

Đồng đội đầu , chậc chậc : “Đã sớm bọn tư bản sống sung sướng, lúc quả nhiên tầm thường, quả nhiên tai họa chỉ dành cho những nghèo khổ, thiên đạo bất công a!”

 

Vài chữ cuối cùng chút lớn tiếng kiểm soát , đồng đội sợ Hạ Ngôn thấy sẽ bán hàng cho họ, sốt ruột liên tục chọc eo .

 

“Sợ gì, .” Người đàn ông cho là đúng, trong lòng càng thêm phẫn uất bất bình.

 

Dựa cái gì chứ, rốt cuộc là dựa cái gì chứ, công bằng, tuyệt đối công bằng.

 

Không gian trong phòng lớn, Hạ Ngôn thể thấy?

 

Cô thu tay , đ.á.n.h giá đàn ông chuyện một cái, tuổi lớn, mặt chữ điền lông mày rậm, nhưng giữa hai lông mày một luồng thư sinh khí, chính là cái tuổi theo đuổi sự công bằng trong việc.

 

Chớp mắt Hạ Ngôn nghi hoặc, mạt thế lâu như , quả thực gặp mấy kẻ ngốc nghếch như , những gian nan trắc trở trong mạt thế vẫn mài mòn góc cạnh của ?

 

Hạ Ngôn hừ lạnh một tiếng, mắng: “Có một đúng là ăn xong quẹt mỏ, lật mặt nhận . Đã sớm chuyện nông phu và con rắn, ngờ thực sự gặp . Nếu , hôm nay các thể nhảy nhót mặt ? là hai môi chạm , lời gì cũng dám , đầu óc đơn giản đến mức ngay cả suy nghĩ sâu xa cũng , giáo viên của chắc bò từ đất lên dùng roi mây quất .”

 

Giáo viên dùng roi mây quất thì chắc, nhưng giáo viên bò từ đất lên, mà là từ ngoài cửa bước .

 

Vừa thấy câu cuối cùng, vị giáo viên sắp xếp cho "lạnh ngắt" vẻ mặt bối rối kẹt ở giữa cửa nên tiến lùi.

 

Bị Hạ Ngôn mắng một trận vốn mất mặt, gặp giáo viên đến tận cửa, mấy lập tức ỉu xìu cúi gầm đầu dám ai, trong lòng c.h.ử.i rủa kẻ gây chuyện đến mức lật tung cả tổ tông.

 

“Ờ, cái , khụ khụ.” Nữ giáo viên dáng cao ho nhẹ hai tiếng như để che giấu, đến mặt học sinh của hung hăng trừng mắt một cái, đầu cúi xin Hạ Ngôn.

 

xảy chuyện gì, chúng là học sinh của , sai xin Hạ lão bản rộng lượng bỏ qua.”

 

Thái độ của nữ giáo viên , Hạ Ngôn cũng sẽ khó, mỉm tỏ vẻ , hơn nữa cô rõ, đám thanh niên về kiểu gì cũng mắng, thì còn tức giận gì?

 

Nữ giáo viên vô cùng cảm kích, đầu đổi sang vẻ mặt nghiêm khắc, bảo học sinh mang những đồ cần thanh toán qua đây. Sau khi xem qua các thủ tục thẻ, cô cẩn thận lấy từ trong một chiếc túi vải, dè dặt mở lấy tinh hạch, đưa cho mỗi học sinh một viên, bảo chúng thẻ thanh toán.

 

Hạ Ngôn thấy cô tự thẻ, liền bụng nhắc nhở: “Nhà hàng bên cạnh cũng là cửa hàng của , thẻ tích phân dùng chung với bên đó, cô ăn cơm thể dùng đến, bây giờ luôn .”

 

Trong căn cứ mới đến nhiều sống sót thẻ như , đến lúc đó Tiểu Uyển bận xuể, chi bằng bây giờ san sẻ một chút.

 

Nữ giáo viên do dự một chút : “Nhà hàng... trong tay vẫn còn lương thực dự trữ, sẽ ăn cơm .”

 

Vừa nãy chiếc túi vải cô lấy chỉ còn mười mấy viên tinh hạch, đó đồ ăn trong nhà hàng ở các căn cứ lớn đều đắt, cô ăn nổi, may mà trong gian vẫn còn chút lương khô, tiết kiệm một chút chống chọi qua mùa đông là .

 

Mấy thanh niên rõ giáo viên đang nghĩ gì, trong lòng vô cùng khó chịu.

 

Hết cách, lúc bắt đầu chạy trốn vật giá trong căn cứ mỗi ngày tăng gấp đôi, tinh hạch tích cóp nhanh dùng hết, lúc chỉ dám tiêu những chỗ thực sự cần thiết.

 

Hạ Ngôn sự e ngại của cô , “Đồ ăn trong nhà hàng đều rẻ, một bát mì sợi 12 điểm tích lũy, một cái há cảo chiên chỉ thu 1 điểm tích lũy, đều thể ăn nổi.”

 

Bàn tay đang xua từ chối của nữ giáo viên chợt dừng , niềm vui bất ngờ từ trời rơi xuống đập trúng khiến cô hoa mắt ch.óng mặt, mấy thanh niên càng hét lên thành tiếng:

 

“1 điểm tích lũy?! Cô ơi cô thấy ? Chúng đều thể ăn nổi cơm!”

 

 

Loading...