Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 231: Nào, Lên Hàng

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:33:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/1VtLYG2sFR

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Cô ơi mau thẻ , cô nạp thêm mấy viên tinh hạch .” Cậu thanh niên sốt ruột kéo cánh tay nữ giáo viên lắc lắc.

 

“... Được , cô ngay đây.”

 

Tay nữ giáo viên run rẩy còn nghiêm trọng hơn , cả lắc lư qua , môi cũng chút khô khốc.

 

“Ba viên, nhiều quá .” Nữ giáo viên xót xa lấy hai viên, vốn ít ỏi, còn tiêu xài hoang phí lên cô.

 

“Không nhiều nhiều, cô ăn nhiều một chút, gầy quá dễ sinh bệnh —— phi phi phi, tính.”

 

Một đám thanh niên nửa dỗ dành nửa lừa gạt mua cho cô một bộ chăn đệm mới, vây quanh giáo viên rời về dọn dẹp nhà mới.

 

Hạ Ngôn nhạt bóng lưng họ, nữ giáo viên ở giữa đám thanh niên trông càng thêm nhỏ bé, nhưng khi cô tức giận, đám học sinh đó sợ đến mức đầu cũng dám ngẩng lên, khá là thú vị.

 

Hùng Hùng luôn canh giữ bên cửa sổ ngắm tuyết, dáng vẻ tò mò, cô liền để Hùng Hùng ngoài chơi.

 

Tranh thủ thời gian cô bắt đầu bổ sung hàng hóa, nghĩ đến đôi môi khô khốc của nữ giáo viên, cô đặt vài thỏi son dưỡng lên kệ, bóp thử mu bàn tay , ừm, thêm một tuýp kem dưỡng da tay nữa.

 

Là loại kem dưỡng da tay kiểu cũ dạng thỏi, bên trong còn thêm mật ong tự nhiên, dưỡng ẩm cho những ngón tay nứt nẻ là hữu dụng nhất.

 

Hạ Ngôn còn bóc một tuýp tỉ mỉ thoa lên tay, mùi hương ngọt ngào vô cùng dễ chịu.

 

Để tiện cho khách hàng giá, cô dán nhãn giá mỗi sản phẩm. lúc đẩy cửa bước , quanh một vòng vác chăn đệm đến bàn chuẩn thanh toán, phát hiện bàn hướng dẫn thẻ, nheo mắt ghé sát , ngay đó móc một viên tinh hạch để thẻ.

 

Có lẽ tin tức trong căn cứ mở một cửa hàng tạp hóa truyền ngoài , trong chốc lát tất cả những sống sót thể , chia chỗ ở đều tranh "lao" tới.

 

Không ai cũng dị năng gian, lúc chạy trốn nhiều đồ đạc đều vứt dọc đường, dẫn đến việc bây giờ chỗ ở, nhưng bất kỳ đồ dùng sinh hoạt nào.

 

Khi cửa hàng tạp hóa vật tư đầy đủ, giá cả rẻ mạt, ngoại trừ những phản gỗ thể nhúc nhích , tất cả đều di chuyển đôi chân linh hoạt của vội vã chạy tới.

 

Hùng Hùng đang chơi tuyết bên ngoài tiếng ồn ào cho hoảng sợ, đầu cửa hàng sắp chen sập, sợ hãi nhảy dựng lên từ đống tuyết, vội vàng chạy về giúp đỡ.

 

“Phiền nhường đường, cho với.”

 

Nó càng sức chen trong, những phía càng đoàn kết, trực tiếp tạo thành một bức tường vững chắc, cấm những phía chen ngang.

 

Đã mà vẫn dòng nườm nượp từ trong khu dân cư chạy tới đây.

 

Người bên trong , bên ngoài .

 

Rất nhanh kinh động đến Chử Vạn Phu, vội vàng dẫn một đội lính chạy tới duy trì trật tự, khi thấy cửa hàng nhỏ vây kín mít lọt một giọt nước, tim run lên.

 

Ngàn vạn đừng chọc giận Hạ lão bản, lỡ như cô bán hàng thì lấy nhiều vật tư như .

 

“Mau, bảo họ xếp hàng.”...

 

Hạ Ngôn cầm máy thẻ giữa đám đông, kệ hàng các sản phẩm lấp lánh dải sáng ch.ói lóa, bên lướt qua dòng chữ sản phẩm của Khách sạn Nghỉ Dưỡng, phàm là ai chạm lấy xuống, đều sẽ vồ hụt.

 

Khi thẻ, bất kỳ ai cũng thể lấy xuống.

 

“Mọi đừng vội, thẻ xong là thể lấy hàng, bây giờ cầm tinh hạch trong tay giơ lên, thấy sẽ qua đó.” Cô hô lớn một tiếng, ngay đó thi giơ tay lên cao, ngoan ngoãn đợi cô, ồn ào chút nào.

 

Khóa khách hàng thật dễ dẫn dắt.

 

Khách hàng thẻ xong thẳng đến cạnh kệ hàng, lấy món đồ , cùng lúc đó họ thấy điểm tích lũy cẳng tay tự động giảm .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-231-nao-len-hang.html.]

Hạ Ngôn cửa vung tay hiệu qua, ngay đó hô lớn:

 

“Khách hàng trừ xong điểm tích lũy thể tự rời , khách hàng ngoài cửa vui lòng xếp hàng dài trật tự, đừng chặn cửa.”

 

Khi cô thấy Hùng Hùng sống c.h.ế.t chen phía đám đông, liền : “Mau nhường cho con gấu đó giúp lên hàng, hàng sẽ chẳng mua .”

 

Nghe cô , đồng loạt đầu tìm gấu, nhường cho nó một lối nhỏ, cùng lúc đó của Chử Vạn Phu tiến lên duy trì trật tự, sắp xếp họ xếp hàng.

 

“Hùng Hùng em thẻ, lên hàng.” Hạ Ngôn nhét máy thẻ tay nó, “Làm thẻ tìm con gấu nhé!”

 

Cô thì lấy từng túi chăn đệm đặt xuống đất, đó bổ sung hàng cho những kệ hàng trống .

 

“Nếu nhu cầu gì khác, thể trực tiếp sổ, sẽ thống kê , chỉ cần trong tay hàng, sẽ đặt trong cửa hàng để bán.”

 

Nhân cơ hội cô còn quảng cáo một đợt cho nhà hàng, bởi vì cô phát hiện nhiều đều tưởng đồ ăn trong nhà hàng siêu đắt, tự cho rằng ăn nổi, Hạ Ngôn thể cho phép khách hàng sự hiểu lầm , đương nhiên giới thiệu t.ử tế một chút.

 

Quả nhiên, khi khách hàng 1 điểm tích lũy cũng thể ăn há cảo chiên, ánh sáng bùng lên trong mắt thể thiêu rụi thứ.

 

Cho đến khi màn đêm sắp buông xuống, Hạ Ngôn đ.ấ.m đ.ấ.m cái eo đau nhức ngoài cửa, bất ngờ phát hiện bên ngoài vẫn còn nhiều khách hàng đang xổm, co rúm cô với ánh mắt khao khát.

 

“Mọi , chuyện gì ?” Hạ Ngôn dùng ánh mắt dò hỏi nhân viên công tác bên cạnh, lắc đầu biểu thị rõ.

 

Chử Vạn Phu khi thấy tình hình định sớm về xử lý các sự kiện khẩn cấp khác, nhân viên công tác thành nhiệm vụ cũng bước cửa hàng tạp hóa, xem bên ngoài cả ngày, nơm nớp lo sợ từng bộ chăn đệm lấy , chỉ sợ đó là bộ cuối cùng.

 

Bây giờ cuối cùng cũng đến lượt họ, mau ch.óng khuân một bộ về.

 

Đợi nhân viên công tác gần hết , đám vẫn ở bên ngoài.

 

Hạ Ngôn đoán họ thể nỗi khổ tâm gì đó, liền tới hỏi nguyên nhân.

 

Người phụ nữ trung niên khóe mắt đầy nếp nhăn, khuôn mặt đỏ bừng chi chít những vết cước màu nâu ho vài tiếng, giọng run rẩy : “... Chúng ... bắt buộc dùng tinh hạch mới mua ?”

 

Một ông lão tóc bạc trắng, ánh mắt tuyệt vọng tiếp lời: “Không tinh hạch, một viên cũng , đều tên l.ừ.a đ.ả.o đó lừa mất .”

 

“Hắn c.h.ế.t t.ử tế!” Những khác hùa theo, đôi mắt vàng vọt chảy hai hàng nước mắt trong veo, ngón tay lau nước mắt sưng tấy dị thường, ngón cái còn một vết phồng rộp to hơn cả móng tay.

 

Hạ Ngôn thở dài một tiếng, bảo họ trong sưởi ấm cơ thể, cơ thể mới khá lên gió lạnh thổi, ngã xuống thì đúng là ngã thật.

 

“Ngoài tinh hạch , trang sức vàng bạc cũng , đều thể thẻ ăn cơm mua đồ.”

 

nhẫn vàng! Chỉ là bên bụi, nạp điểm tích lũy ?”

 

“Được.”

 

“Nhẫn kim cương thì ?”

 

“Cũng .”

 

“Hu hu bà chủ chỉ nửa mảnh vỡ tinh hạch .”

 

“Ờ, chắc là .”

 

Hạ Ngôn giơ tay bảo bình tĩnh, bảo Hùng Hùng về lấy Máy định giá vạn vật tới, chiếc cân nhỏ đặt lên bàn, "cạch" một tiếng khí thế.

 

“Nào, lên hàng.”

 

 

Loading...