Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 240: Ai Cũng Hiểu Rõ

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:33:19
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7fThPlOpWf

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Ngôn theo tiếng , chỉ thấy một phụ nữ trung niên vóc dáng cao, đầu tóc xoăn tít đang khoanh tay ở cửa thang máy.

 

“Bà đang ?” Cô hỏi.

 

Người phụ nữ trung niên lúc mới thấy cửa thang máy còn một , trở mặt còn nhanh hơn lật sách: “Không , Hạ lão bản, cô.”

 

Lâm hừ lạnh một tiếng: “Cái đồ trông mặt mà bắt hình dong.”

 

Người phụ nữ trung niên trừng mắt: “Bà mắng ai?”

 

Lâm đáp: “Ai tiếp lời thì mắng đó.”

 

Hai lời qua tiếng cãi , xem là thường xuyên xảy chuyện .

 

Giai đoạn Hạ Ngôn quản lý cửa hàng mấy, thật tìm lỗ hổng trong quy định của cửa hàng, động thủ, chỉ động khẩu, cũng mắng c.h.ử.i .

 

Tất cả đều dựa công phu mồm mép, móc mỉa dạy dỗ một "võ nghệ".

 

lúc Hạ Ngôn mặt, hai ít nhiều cũng kiềm chế, cãi vài câu phụ nữ trung niên liền lầm bầm bỏ .

 

Hiện trường chỉ còn Lâm và Hạ Ngôn, chính là cơ hội để mách lẻo, nhưng Lâm một câu bỏ đá xuống giếng nào.

 

Lâm chỉ chiếc máy giặt tự động ngừng hoạt động, lớp kính trong suốt quả nhiên là giày và các loại quần áo trộn lẫn .

 

Hạ Ngôn mà nhíu mày.

 

Cô gọi nhân viên phục vụ phụ trách quản lý vệ sinh tầng tới, hỏi nó những quần áo thuộc về khách hàng phòng nào, bảo vị khách hàng đó nhận lãnh.

 

Trong phòng giặt công cộng ít khách hàng đang giặt quần áo, đều rõ hành vi bá đạo của gia đình , nhắc nhở một câu , nữ chủ nhân chống nạnh là tới cãi , hung dữ lắm.

 

Người thể ở trong khách sạn đều theo đuổi sự chung sống hòa bình, ít nguyện ý xảy tranh chấp với bọn họ, huống hồ trong phòng giặt chỉ một cái máy giặt , đổi cái khác vẫn dùng .

 

Cho dù bên trong máy trống, cùng lắm thì đợi chút, trêu chẳng lẽ trốn , sẽ lúc đá tấm sắt.

 

Đây , Lâm xuất hiện , liên tục nhắc nhở hai thấy bọn họ vẫn sửa, trực tiếp tay lôi hết quần áo để sang một bên, cho dù chủ nhân quần áo tới, cũng vẫn hoảng, nên cãi thế nào thì cãi thế , dù cũng ai dám động thủ.

 

Bây giờ thì , Hạ lão bản tới giải quyết chuyện , quần áo vốn vắt khô cũng vội thu, bên là nếp nhăn, cũng giũ chứ.

 

“Ái chà, cô gọi qua đây gì, quần áo khô thì cứ để ở trong đó , vội cái gì, lát nữa tới lấy.”

 

Hạ Ngôn thấy giọng chút quen thuộc đến gần từ hành lang, dáng nhỏ bé, tóc xoăn quen thuộc đập mắt đầu tiên.

 

Hóa là bà , phụ nữ trung niên gặp mặt.

 

“Những quần áo là của bà?”

 

Người phụ nữ trung niên theo hướng ngón tay cô chỉ, nịnh nọt: “ đúng đúng, là của , ôi chao, nhanh như giặt xong , vẫn là đồ của Hạ lão bản , hiệu suất cực cao.”

 

sải vài bước dài lên phía lôi quần áo ngoài, lành với những hàng xóm đang xem náo nhiệt xung quanh.

 

“Ngại quá ha, trí nhớ , quên, phiền nhắc nhở nhiều hơn vài câu.”

 

Lâm nổi nữa, đốp chát: “Đây là quần áo của bà? Bà tưởng mắt chúng ?”

 

Một phụ nữ độc trẻ tuổi mở miệng tiếp lời: “Đây của bà , là của một đàn ông tên Diệp Tử! Người đó lúc nào cũng hung dữ, .”

 

Không ít oán hận Diệp T.ử sâu, nhân cơ hội xả hết bực dọc, bóng gió khiến phụ nữ trung niên cũng chặn họng dám mở miệng.

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-240-ai-cung-hieu-ro.html.]

 

Hạ Ngôn dường như phát hiện chuyện gì đó ghê gớm.

 

“Các nãy đang mắng cái gì?” Một đàn ông ba mươi tuổi xách quần đùi từ ngoài cửa xông , bộ dạng như thể những lời của các đều thấy hết .

 

Diệp Tử? Chẳng lẽ Diệp Kỳ Chính, là đàn ông hai dấu ngoặc mặt mắt ?

 

Hạ Ngôn nghi hoặc kinh ngạc về phía Lâm, gật đầu: “Chính là , nào cũng là tới thu quần áo, chúng cũng chen , cãi cũng cãi .”

 

Bà nhỏ giọng hỏi: “Cô thế giống thằng nhóc?”

 

Lâm khẳng định gật đầu: “Trong mắt các đều là thằng nhóc, hơn năm mươi tuổi hai ba mươi tuổi, thằng nhóc là gì.”

 

“Mày còn mách lẻo? Trẻ con mấy tuổi hả.” Diệp T.ử đối diện vẻ mặt khó tin: “Thì lấy đấy nào, tao bỏ tiền mà.”

 

Người phụ nữ trung niên chống lưng, bèn cũng hùa theo: “Rõ ràng ở đây còn nhiều máy giặt trống như dùng, cứ chằm chằm cái đang dùng buông? Có ý gì.”

 

Lâm mới nhường bà : “Có liên quan gì đến bà, bà cứ chõ mõm gì, thấy nếu bây giờ phòng đôi, e là hai sớm ở cùng .”

 

Điểm đều thấy rõ, phòng đơn ngoại trừ bản cấm khác , hai chỗ , trong hành lang, phòng giặt, nhà hàng, khu giải trí tầng thượng, lúc nào cũng thể thấy bóng dáng hai ôm ấp .

 

Yêu đương là tự do sai, nhưng phụ nữ chỉ một bạn trai ...

 

Hạ Ngôn nhíu mày quát: “Được , đừng cãi nữa.”

 

Người phụ nữ trung niên trừng mắt ngậm miệng , đưa tay quấn lấy cánh tay Diệp Tử.

 

Đợi trong phòng giặt còn chút tiếng động nào, Hạ Ngôn tiếp tục :

 

“Tuy trong tiệm quy định thời gian giặt quần áo, các cũng nên khi giặt xong cứ chiếm dụng mãi buông, đây vốn là tố chất mỗi đều , chẳng lẽ nhất định đợi đặt quy tắc mới tuân thủ?”

 

Giọng điệu Hạ Ngôn hề khách khí, nghiễm nhiên là nể mặt chút nào.

 

“Còn một điểm nữa, tuy thói quen sinh hoạt của mỗi khác , thể các cứ thích giặt chung quần áo giày tất với , vốn nên gì, dù ở đây là dùng chung, vẫn tôn trọng ý nguyện của đại đa .

 

Thế , cái máy giặt bao cho các , mỗi tháng chỉ cần 500 điểm tích lũy, chỉ giới hạn các sử dụng, thấy thế nào?”

 

Đây là hướng ?

 

, các thuê , thích dùng thế nào tùy các .” Đề nghị nhận sự tán đồng của .

 

Không thích chiếm dụng tài nguyên , thuê một cái về dùng cho !

 

Sắc mặt Diệp T.ử chút khó coi, gì, lấy hết quần áo, giày trong máy giặt ôm lòng, lầm bầm để một câu : “Sau giặt xong sẽ lấy quần áo ngay, sẽ chiếm dụng tài nguyên nữa, máy giặt thì thuê , cũng chẳng mấy điểm tích lũy.”

 

Nhanh như nhận thua ?

 

Lâm bồi thêm một câu: “Sau đừng nước lênh láng đầy đất, dùng xong máy giặt nhớ ấn nút khử trùng một cái, lợi chính là lợi .”

 

Bước chân Diệp T.ử khựng , gật đầu biến mất ở hành lang, phụ nữ trung niên bỏ một mặt nén giận, một lời chạy về hướng khác của hành lang.

 

Mấy ở hiện trường trao đổi ánh mắt ai cũng hiểu.

 

Còn tưởng giấu kỹ lắm, tầng đều là phòng đơn, ngẩng đầu thấy cúi đầu thấy, cái gì mà ánh mắt ngôn ngữ cơ thể, cái gì mà trao đổi tinh hạch, đều thấy rõ mồn một, chẳng qua là lười quản thôi.

 

Trong lòng Lâm rối rắm, lời bảo bà ngượng mà rõ với một bà chủ còn độc đây.

 

 

Loading...