Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 241: Gặp Lại Tang Du

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:33:20
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/15ULINsYj

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Trong tiệm xảy chuyện như , đúng là chút cạn lời, nghĩ kỹ , cảm thấy chút bình thường.

 

Tang thi vây bên ngoài tùy thời thể lấy tinh hạch, trong khách sạn nấy, nguy cơ sinh tồn giảm xuống, tự nhiên no cơm ấm cật, dâm d.ụ.c nổi lên.

 

Cộng thêm sự tấn công tinh thần liên tục của việc mạo hiểm, nhu cầu sinh lý, hai bên ăn nhịp với .

 

Chỉ là ghê tởm khác.

 

Quả nhiên con vẫn thể nhàn rỗi, nhàn rỗi tư tưởng liền xuống dốc.

 

Hạ Ngôn đại sảnh, lục tìm các tùy chọn khác trong Thương Thành, tìm thấy cổng truyền tống bên trong, chỉ thấy bên niêm yết giá một bộ bốn triệu điểm tích lũy, tổng cộng hai cái cổng, sử dụng theo bộ.

 

Hít, đắt thật đấy.

 

Hạ Ngôn đau lòng, tính toán điểm tích lũy hiện trong tay, so với cái giá trời , chút thu nhập trong tiệm chỉ như trò trẻ con.

 

Doanh thu vài vạn điểm tích lũy đủ cái gì, nhưng may mà cho thuê biệt thự lượng lớn điểm tích lũy nhập , ngoại trừ chỗ Chử Vạn Phu còn thanh toán nốt, bốn vị khách hàng còn đều nộp tiền đúng hạn, thành công nhập 4 triệu 320 ngàn.

 

Xác nhận mua, điểm tích lũy giảm mạnh xuống còn 390 ngàn.

 

Cổng truyền tống gửi ô hệ thống.

 

Cổng truyền tống hào hoa như đương nhiên lắp đặt ở nơi bắt mắt nhất, một là tiện cho nhiều , hai là thể để khách hàng mới đến một cái là thấy ngay tòa nhà cao tầng của khách sạn.

 

Cuối cùng cô chọn xác định lắp đặt ở vị trí gần lớp phòng hộ nhất, vì cái gì khác, chỉ để chấn nhiếp .

 

“Cổng truyền tống đang trong quá trình xây dựng, đếm ngược 5, 4... 1”

 

Đếm ngược kết thúc, cổng truyền tống xây xong.

 

Bạch Tá Bạch Hữu đang câu Tang thi ở rìa lớp phòng hộ nhe răng trợn mắt cô, và cái cổng phía .

 

Hai khá sợ Hạ Ngôn, cho dù lòng hiếu kỳ bùng nổ, cũng chỉ dám tại chỗ .

 

Hạ Ngôn phớt lờ hai qua cửa đại sảnh, bước chi nhánh, cổng truyền tống một bộ hai cái, cần xây hai .

 

Trong chi nhánh khách hàng chật kín, phần lớn đều là để hưởng ké gió nóng, ôm bát cháo uống từng ngụm một.

 

Những gương mặt đều lạ lẫm, mặt hoặc tay đều vết nứt nẻ do lạnh, bên cạnh chân bàn chỗ họ , mấy vị khách đặc biệt đang xổm ở đó, đang dùng một cánh tay ngấu nghiến ăn màn thầu và bánh bao, hai má phồng lên, cổ rướn lên, khó nhọc nuốt xuống.

 

“Ăn chậm thôi, ở đây đồ ăn đủ nhiều, đừng để nghẹn.” Người phụ nữ mặc đồng phục khuyên một câu, tiếp đó dẫn phía đến bên cạnh máy thẻ tự động, đưa tinh hạch qua, để bọn họ tự thẻ.

 

“Căn cứ chỉ phát tinh hạch thôi, tự để ý giá cả, tiêu tiết kiệm chút, đợi trong căn cứ công việc bắt đầu tuyển , các đều lanh lợi chút đăng ký.”

 

Người sống sót liên tục gật đầu, mang theo trái tim kích động Thẻ tích phân cánh tay: “Thế thể mua đồ ăn ?”

 

“Được , .” Người phụ nữ vẫy tay, đ.á.n.h dấu tích tên mấy trong sổ, tiếp đó vẫy tay gọi nhóm tiếp theo.

 

Nhìn như , tầng một chỗ trống để lắp cổng truyền tống, tầng hai là nhà hàng buffet, tầng ba quá cao, tiện cho nhiều truyền tống.

 

Nghĩ nghĩ chỉ thể lắp cổng tấm kính bên ngoài.

 

Hạ Ngôn nghiêng ngoài, len qua những sống sót đang canh giữ ở cửa, khi chọn xong vị trí thì xác định lắp đặt xây dựng.

 

Bên ngoài cửa tiệm xếp hàng dài vượt qua cả cửa hàng tạp hóa, trong một đám quần áo màu đen sẫm, chiếc áo lông vũ sạch sẽ sáng màu của Hạ Ngôn vô cùng bắt mắt.

 

Người sống sót im lặng nghiêng đầu ngó, từ đôi giày mới tinh chân cô cho đến mái tóc đen nhánh bóng mượt.

 

Cúi đầu đôi giày và quần đầy bùn đất của , cô gái trạc tuổi cô tự ti nhạy cảm trốn phía .

 

Haizz, bao giờ mới thể sống những ngày tháng hòa bình lo ăn mặc...

 

“Cổng truyền tống xây xong, thiết lập hạn chế

 

Trước mặt Hạ Ngôn hiện trang giao diện, nhiều tùy chọn, chỉ cần cô tích chọn .

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-241-gap-lai-tang-du.html.]

Cái cổng đột nhiên xuất hiện kính thu hút sự chú ý của khách hàng trong tiệm, luôn cảm thấy đồ của Hạ lão bản tầm thường.

 

Mọi xúm kính kỹ, thậm chí vươn tay dò xét, thử xem thể xuyên qua , tiếp đó liền chọc kính, cách giữa ngón tay và cái cổng cách xa.

 

Hạ Ngôn nghĩ nghĩ , vẫn thêm hạn chế thu 50 điểm tích lũy mỗi .

 

Nếu hạn chế thu phí, e là tất cả đều sẽ chạy qua chạy , chỉ gây phiền phức cho căn cứ, tổng bộ cũng sẽ ảnh hưởng.

 

Nếu nguyện ý bỏ điểm tích lũy truyền tống qua, thì là chuyện khác.

 

“Đó là? Hạ lão bản?!”

 

Một tiếng kinh hô vang lên từ phía , Hạ Ngôn đầu , chỉ thấy một nhà bốn ở đằng xa, trong đó cô gái trẻ hơn vẫy tay với cô.

 

Nhìn kỹ , hình như là đảo chủ hòn đảo 3 Tang Du?

 

Chỉ là bọn họ ở đây?

 

Tang Du xác nhận nữa xong thì vui mừng khôn xiết: “ là Hạ lão bản thật!” Kéo chị gái chạy chậm tới.

 

Mẹ Tang khoác tay Tang Chính Dịch, giúp ông vững.

 

Bọn họ phân nhà, trong phòng còn thể nhóm lửa, đầu gối của ông đỡ hơn nhiều, tuy vẫn còn chút khó chịu, nhưng cũng cần xe lăn nữa.

 

“Đó là Hạ lão bản mà mấy đứa nha đầu ?” Ông nhỏ giọng hỏi vợ.

 

Mẹ Tang một cái: “ cũng gặp bao giờ, Du Du là một bản lĩnh lớn, bây giờ thì đúng là chút thực lực thật.”

 

Tang Chính Dịch gật đầu: “Ừm, nhà hàng cũng là Khách sạn Nghỉ Dưỡng, phụ trách ở đây lén với , trong căn cứ cơ bản đều dựa nhà hàng nuôi sống, mục đích bọn họ phát tinh hạch cũng là để đến đây ăn cơm, đắc tội Tướng quân Chử cũng thể đắc tội Hạ lão bản.”

 

Mẹ Tang kinh ngạc: “Là ?”

 

“Ừm, nếu con gái thể tạo quan hệ với cô nhất, thì cũng đừng gây thù chuốc oán, về bà chuyện t.ử tế với mấy đứa nha đầu xem.”

 

Mẹ Tang gật đầu.

 

Ở đối diện, bên cạnh Hạ lão bản, hai chị em nhà họ Tang vẻ mặt tươi vây quanh chuyện, chỉ biểu cảm, Hạ lão bản thần sắc thoải mái, giống như dễ chung sống, nhưng thực lực như , ai đơn giản?

 

Không giống con gái nhà , trong mắt là sự ngu ngốc trong veo che giấu .

 

Bên Tang Du kinh ngạc hỏi Hạ Ngôn: “Nhà hàng cũng là của cô ?”

 

Hạ Ngôn gật đầu.

 

Tang Du giơ ngón tay cái lên: “Oa, cô lợi hại quá, thật bản lĩnh.”

 

Tang Cốc Thu đang , mở miệng là giọng điệu dịu dàng khác với em gái: “Hôm qua lúc chúng thấy còn dám tin, tưởng là ông chủ nhà nào mạo danh chứ, ngờ đúng là cửa hàng của Hạ lão bản.”

 

là lời thật lòng, khi cả nhà bọn họ theo dẫn đội đến đây thẻ, Tang Du hô to thể nào, mắng to đây là hàng nhái, mấy hôm nữa tìm Hạ lão bản mách lẻo, nhất định đả kích hàng nhái, tôn trọng bản quyền.

 

Bây giờ thì , hóa đúng là cửa hàng của Hạ lão bản thật.

 

Hai Tang Du và Tang Cốc Thu , đáy mắt tỏa sáng, má tuy chút hóp, nhưng cũng đến mức tiều tụy vô thần, xem dọc đường chịu quá nhiều khổ.

 

Hạ Ngôn hỏi bọn họ chạy đến đây.

 

Nhắc đến cái Tang Du liền cả đống chuyện để , từ đầu đến cuối oán thán một lượt, bất kỳ chi tiết nào cũng bỏ qua.

 

Cô chỉ chỉ những sống sót đang xếp hàng phía , : “Cuối cùng chỉ còn bọn họ nguyện ý theo chúng , cũng là để bảo vệ bọn họ, và chị gái vẫn luôn dám về biệt thự, canh giữ ở hai bên đội ngũ, may mà, c.h.ế.t quá nhiều .”

 

Không thương vong là thể nào, Tang Du và chị gái vẫn luôn cho rằng bọn họ gặp may mắn lớn.

 

“Hạ lão bản cô đến đây bao lâu ?”

 

Hạ Ngôn đang định mở miệng, thì một trận tiếng bước chân dồn dập truyền đến từ xa cắt ngang, chỉ thấy một đội nhân mã sắc mặt nghiêm túc vội vã tới.

 

 

Loading...