Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 249: Có Dưa Hấu Ăn

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:33:28
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/20pKfFvLpl

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Sau khi nữ binh rời , sảnh vẻ trống trải, cộng thêm Hạ lão bản luôn ghế lười nhắm mắt nghỉ ngơi, luôn cảm giác áp suất thấp.

 

Mọi dám chuyện lớn tiếng, cố gắng nhẹ tay nhẹ chân.

 

Nhét quần áo bẩn máy giặt, nhấn nút bên trong bắt đầu xả nước xoay tròn, lấy quần áo tỏa mùi hương hoa nhài vuốt phẳng, trải sàn nhà cản đường, công việc của vòng đầu tiên coi như thành.

 

Những phụ nữ xuống tại chỗ, cụp mắt xuống cổ tay áo bẩn thỉu, yên tâm nhổm nửa m.ô.n.g lên, thấy sàn nhà vẫn trắng sạch, mới thả lỏng vai, khép hai chân một viên gạch men, quả dưa hấu đỏ au mà âm thầm nuốt nước bọt.

 

Đây là một quả dưa hấu ngon, ngọt.

 

nhiều thế , chia đây? Nếu thể cắt thành từng miếng nhỏ đều thì mấy.

 

Những phụ nữ nghĩ, đ.á.n.h giá sảnh .

 

Khách sạn vẫn tồn tại, nhưng cùng một , ngày kén cá chọn canh ở khách sạn năm , nay vì kiếm miếng cơm ăn mà gian khổ cầu sinh.

 

Sự đổi quá nhanh giống như một giấc mơ, trong mơ ngoài đời phân biệt rõ.

 

Nghỉ ngơi tàm tạm, Hạ Ngôn chuẩn ăn tối, ai ngờ cô mới động , mấy phụ nữ cũng dậy theo, ngón tay thô ráp véo c.h.ặ.t vạt áo, căng thẳng cô.

 

Hạ Ngôn khựng , sự lo lắng của bọn họ, nâng cao giọng một chút: “Trực Giang, lát nữa bận xong giúp bọn họ cắt dưa hấu một chút, xuống ăn cơm .”

 

Bỏ qua niềm vui sướng bùng nổ nơi đáy mắt bọn họ, Hạ Ngôn theo cầu thang bộ nhà hàng buffet, tùy tiện gắp chút mì Ý và thịt bò xào tiêu đen, lấy thêm một cốc cà phê, coi như bữa tối.

 

Đi vòng qua những bàn ăn kín , cô đến vị trí gần cửa sổ xuống, nhai kỹ nuốt chậm ăn.

 

Bên trong vùng an trống trải, Tang Chính Dịch dẫn theo cư dân của ông xông , mỗi tay đều cầm một hộp cơm hộp, xuống ở vị trí gần cửa lớn, dùng tay bắt đầu ăn cơm.

 

Bọn trẻ tụ tập riêng thành một nhóm, chậm rãi ăn cơm, thỉnh thoảng ngẩng đầu lên tầng hai cửa sổ sáng choang, đợi khi ăn một nửa hộp cơm thì đậy nắp , ôm lòng chờ đợi.

 

Không bao lâu, đại sảnh tầng một truyền đến tiếng bước chân vội vã, những phụ nữ ôm một hộp giữ tươi lớn xuất hiện ở cửa.

 

Bọn trẻ vui mừng thể thấy rõ bằng mắt thường, nhảy cẫng lên từ đất, rõ bên trong là gì liền hét lên: “Là dưa hấu! Là dưa hấu!”

 

Những còn tiếng thi dậy, tụ tập qua.

 

Chỉ Tang Chính Dịch sầm mặt xuống, trầm giọng hỏi: “Công việc xong ? Nhận tinh hạch của khác thì việc cho t.ử tế, lấc cấc thì thể thống gì, gặp loại việc còn thể giao cho các ?”

 

Đừng thấy đối diện còn lớn tuổi hơn cả Tang Chính Dịch, ông nổi giận, tất cả đều ngoan ngoãn ngậm miệng dám ho he, những vốn dĩ trong lòng chút vướng mắc cũng thầm kêu , dắt đứa trẻ cao ngang vai ưỡn n.g.ự.c lên.

 

Những phụ nữ lầm bầm giải thích: “Đưa dưa hấu cho xong là lên ngay.”

 

Tang Chính Dịch trừng mắt: “Vậy xuống nhiều thế gì, mau .”

 

Những phụ nữ xuống lầu dám nán , đưa hộp giữ tươi cho ông, lên lầu.

 

Bọn trẻ nhân cơ hội nhét hộp cơm vẫn còn ấm trong lòng lòng , vẫy tay bảo các cô cần lo lắng, chạy về chỗ cũ ôm gối ngoan ngoãn.

 

Lúc sắc mặt Tang Chính Dịch mới dịu xuống, lướt qua khuôn mặt của những phụ nữ khác rõ ràng xoa dịu.

 

Ông mở hộp giữ tươi , mùi thơm thanh mát đặc trưng của dưa hấu bay , khiến ít khịt mũi, trơ mắt .

 

“1, 2, 3...” Ông bắt đầu đếm miếng dưa hấu, tính toán , tính lượng mỗi nên chia.

 

“Mở hộp cơm của , phát dưa hấu.”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-249-co-dua-hau-an.html.]

Tiểu đội xếp thành một hàng, chiếc hộp ăn xong cơm nỡ vứt phát huy tác dụng, ba miếng dưa hấu màu hồng gạt trong.

 

“Cảm ơn lãnh đạo.”

 

Tang Chính Dịch phát một mạch đến mặt bọn trẻ, thấy bàn tay chúng chìa dính đầy vết bẩn đen sì, liền nhíu mày.

 

Trên dưa hấu mọng nước, cầm trong tay dễ lẫn lộn với m.á.u bẩn, ăn bụng thì .

 

Nghĩ nghĩ , chỉ một cách khả thi —— “Há miệng , đút cho các cháu ăn.”

 

Bọn trẻ do dự há miệng, ăn một miếng chịu ăn nữa, quanh bốn phía, chạy đến bậc thang qua thổi bay bụi bặm: “Để ở đây ... để dành cho .”

 

Tang Chính Dịch từ chối: “Mau ăn , phần của các cô .”

 

Ông cho phép từ chối nhét dưa hấu miệng bọn trẻ, hạ thấp hộp giữ tươi cho chúng xem phần còn bên trong, : “Hộp thì giao cho các cháu bảo quản, mỗi ba miếng, cướp của khác ăn.”

 

Ông dậy tăng âm lượng: “Nếu để , trực tiếp đuổi ngoài tự tìm đường sống.”...

 

Nam binh mặc áo choàng tắm đặc biệt chạy xuống lầu tìm Hạ Ngôn, nguyên nhân là oẳn tù tì xui xẻo đến mức thua tất cả , khổ sở gánh vác trách nhiệm giặt quần áo.

 

Lúc Hạ Ngôn mới nhớ quần áo hôi thối của bọn họ Khối vuông nhỏ trong suốt bao bọc.

 

“Cậu thật sự quên mất, thôi, lên lầu.”

 

Mười chiếc máy giặt ở sảnh tầng hai dừng hẳn, sàn nhà bày đầy quần áo của nữ binh.

 

Cô thu hồi Khối vuông nhỏ, quần áo chất thành núi nhỏ bên trong tản bốn phía.

 

Nam binh lời cảm ơn, hớn hở vo quần áo thành cục lớn, nhét mạnh máy giặt, theo cách giặt của , chỉ cần hai vòng là giặt xong bộ quần áo.

 

Thấy thời gian còn sớm, Hạ Ngôn gọi Trực Giang tới, hai lấy nước ép trái cây trong máy bán hàng tự động , đặt thêm vài túi hạt dưa và đồ ăn vặt, chuẩn trong bán thêm một đợt nữa.

 

Trực Giang lấy vài chai rượu vang đỏ đổ bình thở rượu, mang theo cốc giấy dùng một , chất đầy xe đẩy nhỏ.

 

Hạ Ngôn suy nghĩ một chút, đặt mua ít đồ kho mặn trong Thương Thành, bảo mang cùng.

 

Những thứ tương tự cô ném ô Hệ thống, tay hai bản thực đơn, đưa cho Trực Giang một bản treo ở đầu xe, tự vén rèm phòng tắm nữ, theo lối của nhân viên thẳng đến khu giải trí.

 

Tiếng phim ảnh, tiếng nô đùa, tiếng đ.á.n.h bài, tiếng tán gẫu lẫn lộn , một luồng khí náo nhiệt ập mặt.

 

Hạ Ngôn cầm thực đơn đến từng bàn hỏi thăm, đồ kho mặn và rượu hoa quả nồng độ thấp bán chạy.

 

Nữ binh hiếm khi thoải mái tự tại, thần kinh căng thẳng thả lỏng, tựa nghiêng đồng đội tươi rạng rỡ, mặc dù bụng no căng, nhưng luôn cảm thấy nhạt miệng.

 

Với suy nghĩ qua làng sẽ còn quán nữa, từng mạnh dạn hỏi thăm thứ ăn hàng tồn .

 

Hạ Ngôn vốn từ chối, bỏ một câu vô cùng chân thật để tìm thử xem, lục lọi lên xuống trong Thương Thành, cộng thêm 20 điểm tích lũy giá nhập lợi nhuận, báo giá hỏi các cô mua .

 

Phần lớn đều sẽ mua, thỉnh thoảng chê đắt nỡ ăn, Hạ Ngôn cũng sẽ nhiều, vô cùng tự nhiên đến bàn tiếp theo tiếp tục hỏi thăm.

 

Nửa giờ cô rời khỏi tầng hai, trong thời gian đó còn bổ sung hàng cho Trực Giang hai , bên phòng tắm nam nhu cầu về món nhắm lớn hơn, ai bảo Tướng quân Chử cho uống rượu thả cửa, đành ăn thức ăn từng miếng to.

 

Giao cho Trực Giang ba cái Thùng rác vạn năng, cô vươn vai cũng chuẩn về nghỉ ngơi, bước ngoài mấy bước, thấy tiếng vang lên phía .

 

“Hạ lão bản, chỉ cần qua đêm ở đây là tiêu điểm tích lũy ?”

 

 

Loading...