Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 254: Tuyển Dụng Nhân Công Xử Lý Nông Sản

Cập nhật lúc: 2026-03-10 10:33:33
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Hạ Ngôn bước phòng thao tác công cộng, Trực Giang đang ở bên bồn nước, thèm ngẩng đầu, dùng bàn chải chà sạch bùn đất, “bốp” một tiếng ném chậu inox bên cạnh.

 

Mẹ Tề nhận lấy, đổ những củ khoai tây vẫn còn bẩn vỏ bồn nước sạch, hai tay khuấy đảo trong nước, sờ nắn từng củ một để rửa, cuối cùng vớt những củ khoai tây vô cùng sạch sẽ.

 

Bố Tề đổ khoai tây rửa sạch thùng luân chuyển, đậy nắp chuyển lên xe đẩy nhỏ, chờ quản lý Hùng Hùng rảnh rỗi sẽ kéo đảo Ly Đại.

 

Hạ Ngôn ngờ họ sẽ đến giúp, vốn còn nghĩ cách giải quyết, đột nhiên nảy một ý tưởng — cô thể thuê cư dân đến giúp xử lý rau củ quả.

 

khi đăng thông báo, cô cảm ơn hai , đưa nước khoáng mua trong Thương Thành qua, cho họ ý định tuyển xử lý rau củ quả.

 

Bố Tề vốn thấy ở đây quá bận rộn, lo Trực Giang và Hùng Hùng hai xuể nên mới đến giúp một tay, ngờ Hạ lão bản để ý, còn định thuê họ.

 

Điều khiến hai thể g.i.ế.c tang thi, xót con trai vất vả gánh vác gia đình vui mừng khôn xiết, “Được, , cứ theo sắp xếp của lão bản!”

 

“Vậy , ngoài tuyển .”

 

“Ấy , cô cứ bận việc cần lo cho chúng , đảm bảo sẽ việc chăm chỉ.”

 

Khi cô dựng tấm bảng thông báo tuyển dụng xong ở cửa, mức lương 500 điểm tích lũy đó in đậm và phóng to, nhóm khách hàng mới tóc vàng mắt xanh là những đầu tiên đến đăng ký.

 

đăng ký, gì? Làm thế nào?”

 

“Lão bản bảo gì cũng , chỉ cần cho điểm tích lũy là .”

 

“Chắc là thái rau nhỉ? Món giỏi.”

 

Đám Earl chen chúc bên cạnh Hạ Ngôn, vốn cao hơn cô, còn sợ cô thấy mà giơ cao cánh tay.

 

Những cư dân cũ đang chân tường thấy liền nhanh ch.óng ăn hết cơm trong hộp, quệt tay lưng cũng chen lên vây quanh.

 

Vẫn là Kiều Chân thông minh kéo , “Không chen, chúng xếp hàng.”

 

Bạch Hữu lập tức hiểu , túm cổ áo Bạch Hữu, hai xếp Kiều Chân, những còn cũng phản ứng theo, yên lặng xếp hàng phía .

 

Quả nhiên, chỉ thấy tiếng Hạ lão bản gầm lên trong đám đông, “Xếp hàng! Đừng vây quanh , che hết cả ánh sáng .”

 

Kiều Chân và mấy trộm, ngay là thế mà.

 

Hạ Ngôn đếm ngược theo hàng đang xếp, đếm đến 60 thì dừng , hiệu cho những phía cần xếp hàng nữa, tạm thời đủ .

 

Tiếp theo là phân công công việc.

 

Nam nữ mỗi bên một hàng, lượng bằng , chia sáu một nhóm, nam nữ mỗi bên năm nhóm.

 

Cô chọn ba nhóm khỏe nhất trong nhóm nam, phụ trách chuyển rau củ quả mặt đất thùng luân chuyển, hai nhóm còn phụ trách kéo rau củ quả đảo Ly Đại, những thứ dễ dập nát thì đưa đến phòng thao tác gần đó, giao cho Trực Giang xử lý.

 

Nhóm nữ dễ sắp xếp, năm nhóm cứ nửa tiếng luân phiên rửa rau củ quả, những sẽ đưa rau củ quả rửa sạch đến cửa hàng khử độc chính thức, Hùng Hùng phụ trách đưa băng chuyền để khử độc.

 

“Cứ , việc .”

 

Mọi bắt đầu hành động.

 

Hạ Ngôn di chuyển Cánh Cửa Nghỉ Dưỡng đến bức tường bên ngoài đại sảnh, như cần quá xa, cũng tránh cho những chiếc xe đẩy nặng nề xước sàn nhà trong đại sảnh, tiện tay cô còn tắt giới hạn thu phí của Cánh Cửa Nghỉ Dưỡng trong hậu trường.

 

Giữa Cánh Cửa Nghỉ Dưỡng và Bếp Công Cộng một bãi cát, xe đẩy khó di chuyển, Hạ Ngôn dứt khoát mở hậu trường thao tác của đảo Ly Đại, chi 20.000 điểm tích lũy để xây một đoạn cầu bắc qua bãi cát.

 

Cô dẫn nhóm nữ đến Bếp Công Cộng, ở đây đủ bồn rửa ba ngăn, gian cũng đủ lớn, các loại nồi niêu xoong chảo d.a.o thớt đều đủ, tuyệt đối là nhà bếp hảo trong mắt đầu bếp.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-254-tuyen-dung-nhan-cong-xu-ly-nong-san.html.]

Hạ Ngôn tắt chức năng thu phí của Bếp Công Cộng, mua thêm 100 thùng luân chuyển và năm xe đẩy, đặt ở khu đất trống xa.

 

Trong tiếng nước chảy ào ào, nhóm nam kéo xe đẩy đưa đến đợt rau củ quả đầu tiên, công việc của các cô gái bắt đầu.

 

Kiều Chân xắn tay áo lên cao, xoa tay mài trán mở thùng xem, bên trong lẫn lộn cả đồ bùn và bùn, hít một thật sâu dùng sức nhấc thùng lên, đổ ào tất cả một bồn, nước b.ắ.n tung tóe.

 

Cô cầm lấy chiếc bàn chải mới tinh, tiện tay vớ lấy một củ cải bắt đầu chà vỏ.

 

Soạt soạt soạt.

 

Soạt soạt soạt.

 

Ném bồn thứ hai, Vương Tuyết Vi rửa một nữa, qua nước ở bồn thứ ba, ném thùng luân chuyển phía , đợi thùng đầy chồng thêm một thùng nữa, tổng cộng chất đầy ba thùng luân chuyển, cô kéo xe đẩy về phía cửa hàng khử độc chính thức.

 

Quản lý Hùng Hùng nâng cả thùng lên cổng băng chuyền, thanh tiến độ khử độc phía từ từ chạy.

 

Hạ Ngôn thấy đều bận rộn đến mồ hôi đầm đìa, về đại sảnh lấy nước khoáng ướp lạnh , đóng đầy bốn thùng, để cho nhóm nam hai thùng, còn đặt bên cạnh Bếp Công Cộng.

 

Cô cầm nước khoáng đặt từng chai lên bàn sơ chế, “Nào, uống nước .”

 

“Cảm ơn lão bản.”

 

Vừa việc đến đổ mồ hôi, cổ họng khô ngứa, nhận lấy nước vặn nắp ừng ực uống hết nửa chai.

 

Chỉ một từ, !

 

Do Cánh Cửa Nghỉ Dưỡng hủy thu phí, những khác nhận việc cũng theo, những binh lính đầu đến, còn các tiểu đội hái lượm với khuôn mặt và đôi tay đầy vết nứt nẻ vì lạnh, bước bước đầu tiên chấn động!

 

Trong khách sạn một nơi như thế ?

 

Mặt trời sắp lặn xuống đường chân trời, rải ánh hoàng hôn khắp mặt biển, gió nhẹ thổi qua gợn sóng lăn tăn, vỗ bãi cát phát tiếng xào xạc nhẹ nhàng.

 

Sự yên bình và ập đến.

 

Nhìn quá nhiều những tàn tích đổ nát của thành phố, đôi mắt họ chai sạn, là nền văn minh nhân loại còn sót , họ luôn bờ vực của sự diệt vong, giống như lưỡi d.a.o, chỉ một chút sơ sẩy là vạn kiếp bất phục.

 

Căng thẳng trái tim để tìm kiếm cơ hội sống sót mong manh trong thế giới mạt thế gian khổ.

 

Mệt ?

 

Mệt.

 

Thật sự thể tìm thấy bến đỗ cuối cùng của nhân loại ?

 

Không .

 

họ dám dừng bước, ngoảnh xem, nhóm sống sót vẫn còn đặt một tia hy vọng cuối cùng họ. Nhìn về phía , Tướng quân Chử và các lãnh đạo căn cứ đang nỗ lực tiến lên.

 

Đó là trách nhiệm nặng nề, cũng là sức mạnh chống đỡ họ tiến về phía .

 

Tóc gió thổi bay, lướt qua ch.óp mũi ngứa, bàn chân nhẹ nhàng đáp xuống, bao bọc bởi lớp cát mềm mại, còn cả trái tim mệt mỏi của họ.

 

Hạ Ngôn đầu , chỉ thấy bãi cát một nhóm đang yên lặng , nghịch cát, xa.

 

Cô nhẹ bước, khỏi Cánh Cửa Nghỉ Dưỡng.

 

Trong vùng an , hai ngọn núi nhỏ vơi một góc, Tề Hoa thấy cô ngoài, : “Lấy thêm ít thùng luân chuyển , đủ dùng!”

 

 

Loading...