Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 261: Đi Đi Dừng Dừng
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:45:38
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/7poKajZ2Ef
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Ngôn cô , là tìm đúng .
“Được, trông cậy cô nhé.”
Lâm trả lời, ngoài cửa sổ bắt đầu thẫn thờ, ngón tay thỉnh thoảng gõ nhẹ lên đầu gối.
Cỏ dại phía xa dần thưa thớt, thỉnh thoảng mọc thành từng cụm ba năm cây, mọc thẳng tắp cao hơn một mét, xanh mướt như thể chăm sóc cẩn thận bón phân cực mạnh.
Hạ Ngôn rõ tình trạng đường sá phía , giảm tốc độ, sẵn sàng phanh gấp bất cứ lúc nào.
Rất nhanh, một con đường nhựa rộng năm sáu mét hiện mắt, mặt đường chằng chịt vết nứt, chỗ rộng nhất lên tới hơn hai mươi centimet, những bụi cỏ dại rậm rạp lấp đầy.
Cuối cùng cũng thấy đường lớn .
Cô hỏi: “Đi hướng nào?”
Giống như đang chìm đắm trong thế giới của riêng , đột nhiên một bàn tay vô hình xách về hiện thực, Lâm run rẩy lập tức bừng tỉnh, áp sát kính chắn gió phía trái , đó chỉ về phía bên , “Bên .”
Ánh mắt cô lướt qua gương chiếu hậu bên cạnh, bãi cỏ mặt gương vẫn tĩnh lặng như lúc mới đến, bảng hiệu nổi bật của khách sạn sớm còn thấy nữa, bọn họ rời xa vùng an .
dường như chẳng chuyện gì xảy .
Cô vuốt nhẹ lên n.g.ự.c, cảm nhận nhịp đập thình thịch mạnh mẽ lòng bàn tay, từ từ thở một dài.
Khóe mắt Hạ Ngôn chú ý tới phản ứng mấy bình thường của cô , nhưng định hỏi gì, đ.á.n.h vô lăng sang , lái lên làn đường.
Chẳng bao lâu , cô phát hiện con đường hề bằng phẳng như tưởng tượng, những cục đất giữa các khe nứt cao hơn mặt đường một đoạn, hệ thống rễ cây mạnh mẽ cứng rắn đội con đường nhựa từ lên tạo thành một cục u.
Bánh xe cán qua xóc nảy trái , hai bên trong cũng lắc lư theo.
Giọng của Hạ Ngôn run rẩy kiểm soát , “Lâm... con đường ... dễ... lắm nhỉ...”
“Không đường... nào khác , một lát nữa là... đến cuối đường .”
Thực tế chứng minh, cái "một lát nữa" của một , khởi điểm chính là nửa tiếng đồng hồ.
Đến khi cuối cùng cũng thấy một góc của những tòa nhà cao tầng trong thành phố, Hạ Ngôn cảm thấy lòng bàn chân sắp mất luôn cảm giác .
Khi dần dần tiến gần, cảnh tượng thành phố hoang tàn đổ nát phơi bày mắt chút che giấu —
Trên đường phố cũng là những chiếc xe đ.â.m nát, x.á.c c.h.ế.t đứt lìa tay chân vương vãi mặt đất, tang thi co giật vật vờ ở giữa.
Cửa sổ của các cửa hàng hai bên đường đều phá hủy, kính vỡ rơi lả tả khắp nơi, kệ hàng xô đổ ngổn ngang, tường đầy rẫy những vết m.á.u b.ắ.n tung tóe và những dấu tay đen ngòm kéo dài.
Tòa nhà cao tầng phía đ.á.n.h b.o.m, những thanh thép nhọn hoắt vặn vẹo đ.â.m thẳng lên trời, những khối gạch đất khổng lồ đổ ập xuống tạo thành những hố sâu, đè bẹp dí những chiếc ô tô kịp né tránh bên .
Két —
Những chiếc xe đ.â.m liên dính c.h.ặ.t đẩy mạnh , tiếng kim loại ma sát ch.ói tai khiến khỏi ghê răng.
Những con tang thi vật vờ gần đó thấy tiếng động liền gầm gừ một tiếng, chạy điên cuồng tới, đến hai ba mươi con.
Lâm màng đến mùi khó ngửi trong xe, sớm cửa sổ lên, lấy con d.a.o gọt hoa quả chuẩn sẵn từ bắp chân , nắm c.h.ặ.t trong tay, lưng căng cứng chờ tang thi lao tới.
Chiếc xe cắm trại tiếp tục tiến lên, nhanh rút ngắn cách với bầy tang thi đang chạy tới.
Đến !
Lâm c.ắ.n c.h.ặ.t răng, thấy cảnh tim sắp nhảy vọt ngoài vì sốt ruột, hoặc là tăng tốc lao qua, hoặc là đầu về, còn đối đầu trực diện thế ?
“Tang thi sắp lao tới !”
“Ừ, .”
“Sao thể , đây là kính chống đạn, bao vây là chạy thoát !”
“Còn dùng hơn cái đó đấy.”
“Đừng đùa nữa, nhân lúc bây giờ bao vây, chúng đổi đường —”
Khoan !
“Bịch.”
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-261-di-di-dung-dung.html.]
Con tang thi phía đ.â.m thứ gì đó bật ngược trở !
Lâm "bốp" một tiếng áp sát kính chắn gió phía , giống như thấy thứ gì đó nghịch thiên, cằm khép .
Hạ Ngôn thò cánh tay trái ngoài cửa sổ, cảm nhận cơn gió nhẹ lướt qua kẽ tay mang theo chút ngứa ngáy, mang theo nụ chút bí ẩn : “Mọi thứ đều thể xảy .”
Cơ thể Lâm lắc lư dữ dội, khắp một lượt xung quanh chiếc xe cắm trại, phát hiện tang thi căn bản thể tiến phạm vi năm mét quanh xe!
Hơn nữa còn phớt lờ sự tồn tại của bọn họ!
Lâm những con tang thi đẩy đang gầm gừ, lao lên c.ắ.n xé loạn xạ chiếc ô tô vỏ sắt buộc di chuyển, sự chấn động trong lòng quả thực thể diễn tả bằng lời.
Thoáng chốc, cô dường như câu bảo vệ an thể cho cô ...
Ngã ba hình chữ Y.
“Lâm, đừng thẫn thờ nữa, chỉ đường .”
Hạ Ngôn nhạt nhẽo buông một câu, ánh mắt tùy ý quét qua phía đối diện, đột nhiên đạp mạnh chân ga lao vọt , ngay đó đạp phanh.
Một lực đẩy mạnh mẽ ập tới, nếu đang thắt dây an , Lâm đảm bảo sẽ đập đầu vỡ kính.
“...”
Hạ Ngôn tít cả mắt, hất cằm hiệu cho cô .
Tiệm trang sức Kim Xa.
Cô kéo phanh tay, tháo dây an , đẩy cửa xe chuẩn bước xuống, như nhớ điều gì đó, đầu .
“Cô cùng ?”
Lâm cửa hàng mở toang hoác, bên trong là một mớ hỗn độn.
Cô hứng thú với vàng bạc, hơn nữa những thứ đó bây giờ đều vô dụng, suy tính cô vẫn lắc đầu, “ đợi cô ở đây, chú ý an .”
“Được thôi.” Hạ Ngôn nhảy xuống xe, tiện tay nhặt một cây gậy bóng chày nứt, tung hứng lên xuống trong tay, bước trong.
Cửa hàng tổng cộng hai tầng, cửa sổ sát đất lớn, vị trí gần cửa sổ đặt nguyên một dãy tủ kính, còn cả ma nơ canh trưng bày trang sức. Bước trong là cách trang trí tinh xảo, xa hoa, từ cửa đến lầu đều trải t.h.ả.m đặc trưng dày cộm.
Có thể tưởng tượng , lúc đó cửa hàng rực rỡ đến nhường nào.
Đáng tiếc thật.
Tủ trưng bày bằng kính đập vỡ bạo lực, tất cả các ngăn kéo, cửa tủ đều mở toang, những sợi dây đeo tay màu đỏ, đen bên trong lẫn lộn thành một đống, những chiếc túi đóng gói tinh xảo vứt lăn lóc mặt đất, tường vẫn còn lưu những vết m.á.u b.ắ.n tung tóe.
Hai ba cái xác mặc đồng phục nhân viên cửa hàng trong góc, tứ chi cong gập ở những góc độ kỳ dị, mắt miệng mở to dữ tợn, trán là một lỗ đạn đen ngòm.
Đế giày giẫm lên những mảnh kính vỡ dày cộm phát tiếng lạo xạo rõ ràng. Chưa bước mấy bước, chỉ thấy lầu vang lên một tiếng gầm rú xé lòng, tiếng bước chân lê lết lộn xộn dồn dập như mưa bão ập tới.
Rất nhanh, hàng chục khuôn mặt thối rữa nghiêm trọng xẹt qua cầu thang, chen lấn xô đẩy ép tới.
Lâm trong xe cắm trại mặt mày trắng bệch, run rẩy ấn hạ cửa sổ xe xuống, thò đầu dùng hết sức bình sinh hét lớn: “Mau ! Tang thi đến !”
Bàn tay đang bới móc mảnh kính vỡ của Hạ Ngôn khựng , đầu cô , trong mắt vẫn còn lộ vẻ mờ mịt, “Ai đến cơ?”
“Tang thi đó! Tang thi đến !”
Không kịp suy nghĩ nhiều, Lâm đẩy mạnh cửa xe nhảy xuống, suýt chút nữa thì vấp ngã, lảo đảo hai bước co giò chạy về phía cô. Dưới sự tiết nhanh ch.óng của adrenaline, tim đập nhanh như phá nát l.ồ.ng n.g.ự.c.
Đáy mắt phản chiếu rõ ràng những xác sống đang áp sát lưng Hạ lão bản, mười ngón tay tím tái sắp chạm lưng cô, kéo cô ngã xuống ăn tươi nuốt sống...
Không kịp nữa .
Lâm thở dốc trong sợ hãi, ánh mắt trống rỗng tuyệt vọng , dường như xuyên qua cơ thể cô thấy một khác, ở một nơi mà , cũng tang thi bao vây xé xác, nhai nát.
Cuối cùng cũng biến thành bộ dạng xác sống đáng sợ, một dị năng giả nào đó ngang qua dùng b.úa đập vỡ đầu, lấy viên tinh hạch trong hộp sọ.
Không.
Lâm bệt xuống đất, run rẩy như chiếc lá rụng trở về cội giữa trời thu muộn.