Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 274: Nhất Định Phải Cáo Trạng

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:45:50
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/5L5nAgyTop

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bây giờ mới nghĩ thông suốt.

 

Đám coi bọn họ là chuột bạch.

 

Muốn xem thử thật sự hết điểm , Hạ lão bản sẽ xử lý thế nào!

 

Trời đ.á.n.h thánh vật!

 

Cái đám táng tận lương tâm .

 

Tuy bình thường cũng chẳng giao tình gì.

 

cũng là châu chấu cùng một sợi dây, chuyên lừa ?

 

Không chỉ gã c.h.ử.i như .

 

Hai khác trong thẻ cũng còn điểm cũng đang c.h.ử.i bới om sòm.

 

Chỉ là cơ thể run rẩy đến mức nào thì khó mà .

 

Bọn họ sợ chỉ là rời khỏi cái khách sạn an , mà là khi ngoài liệu điều khiển nổ tung trực tiếp ?

 

Phải rằng, từ khi dọn đây, nào là phí thuê phòng, phí tiêu hao thực phẩm, phí an ninh, thậm chí còn phí hao mòn khí gì đó, một xu cũng nộp lên a!

 

Cái ngoài, bắt , trực tiếp khua chiêng gõ trống bắt đầu hát ——

 

Ánh trăng lạnh lẽo vì ——

 

Á!

 

Kẻ trời đ.á.n.h nào!

 

Đạp m.ô.n.g gã?!

 

“—— Cứu mạng với —— sắp rơi xuống ! Có ai đỡ a!”

 

Chỉ thấy trung tâm thành phố xa xôi, đỉnh tòa nhà cao nhất, giữa trung đột nhiên hiện lên những gợn sóng nhàn nhạt.

 

“Bùm, bùm, bùm.”

 

Giống như nòng pháo hỏa tiễn, trong chốc lát bay ba quả pháo “hình cầu”.

 

Hình cầu tự do duỗi giữa trung, dần dần hình thành dáng vẻ con .

 

Nhìn kỹ , hóa là ba vị khách thuê điểm gia hạn .

 

Giãy giụa kịch liệt một hồi, mặt úp xuống đất tiếp đất nặng nề.

 

Khi ngẩng đầu lên nữa, hai dòng m.á.u mũi tuôn rơi xối xả, hai mắt cũng đẫm lệ.

 

“Đau!”

 

Nhìn quanh bốn phía, hu hu, may quá vẫn còn đồng hương.

 

Ba bò rạp về phía đối phương, đầu cụng đầu.

 

“Cái tên gian thương vô lương tâm thật sự ném chúng ngoài ?”

 

“Câu hỏi là hỏi riêng một , là bọn họ đều ?”

 

Bốp!

 

“Đã bảo bớt xem văn học Đại Ngọc , cứ !”

 

“Hu —— Khó khăn lắm mới hồi âm, khó cho nhọc lòng, đợi c.h.ế.t chứ.”

 

Hai bên cạnh đầu to như cái đấu, giơ cao tay lên, hung hăng gõ xuống —— “Câm miệng!”

 

“Bộp bộp bộp. Kịch , đúng là một vở kịch tuyệt đỉnh.”

 

Đột nhiên, phía vang lên tiếng vỗ tay.

 

Thân thể ba lập tức cứng đờ như điện cao thế giật.

 

Cái giọng đáng sợ !

 

Chẳng lẽ là?

 

“Diễn , tiếp tục diễn nữa, đang xem náo nhiệt đây.”

 

Lộp cộp, lộp cộp.

 

Tiếng bước chân càng lúc càng gần, ba cái đầu càng lúc càng thấp.

 

Chỉ thấy mũi giày da tinh xảo bóng loáng xuất hiện mắt ba .

 

Nhìn dọc lên .

 

Hít, là quần tây thẳng tắp.

 

Bỏ chữ tây còn chữ , chính là suy nghĩ duy nhất trong lòng ba !

 

“Ngẩng đầu lên, để xem là mấy vị ‘đại thần’ nào.”

 

Một mẩu t.h.u.ố.c lá từ trời rơi xuống, mang theo một làn khói thơm đặc trưng, vèo một cái chui lỗ mũi ba .

 

A, thơm quá! Hít sâu!

 

Ba , ai chịu ngẩng đầu lên .

 

Người đàn ông ngoài cùng bên bất động thanh sắc lén nhéo mạnh eo hông yếu ớt của ở giữa.

 

“Á ——”

 

Người ở giữa đau đến mức bật dậy, hai tay dùng sức xoa nắn giữa xương sườn hai bên trái , hai dòng nước mắt tuôn rơi lã chã.

 

Tất cả đều cần .

 

Hai hạ độc thủ liếc , đáy mắt đồng thời hiện lên một câu:

 

Sớm sẽ tay, đợi thêm chút nữa .

 

Bịch một tiếng.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-274-nhat-dinh-phai-cao-trang.html.]

Người giữa đột nhiên quỳ xuống, “Như lão bản! Ngài giúp chúng báo thù a! Cái con mụ họ Hạ khinh quá đáng, đ.á.n.h , mắng , cho ăn cơm!”

 

Hai bên cạnh ngẩn , cái là diễn vở nào đây?

 

Trên đỉnh đầu truyền đến giọng đầy hứng thú của Như Dũng Nam: “Ồ? Triển khai chi tiết xem nào.”

 

Đột nhiên phúc chí tâm linh, hai đang mặt đất thẳng dậy cũng quỳ xuống.

 

“Chỗ cô cái nhà tắm, ngày nào cũng bắt chúng cọ bể! Bể nam, bể nữ, cọ sạch bong, còn mát-xa cho !”

 

“Chúng báo tên ngài cũng ăn thua, cưỡng ép đè chúng xuống a!”

 

Hai đồng thanh lống lên: “Dũng ca, Dũng bố, Dũng ông nội! Cô giẫm là chúng , giẫm là ngài a!”

 

Người đàn ông quỳ giữa hai ngớ , quá quá , khoa trương !

 

Một so với một càng c.h.é.m gió hơn a.

 

Gã há to miệng, chuẩn hùa theo ——

 

“Đủ , mấy các ngươi, ngẩng đầu lên xem là ai.”

 

Ba run rẩy ngẩng đầu.

 

Trong một mảng ngược sáng, bọn họ...

 

Chả thấy gì cả.

 

Chỉ thấy một cái bóng đèn phát sáng ——

 

Người nọ bước lên một bước, nửa cúi thấp xuống, “Còn nhớ ?”

 

“Đù!”

 

Ba dọa ngã ngửa .

 

Làm cái gì ?

 

Không cả nhà ba c.h.ế.t ở bên ngoài ?

 

Sao xuất hiện ở đây?!

 

“Phàn, Phàn Kiệt?!”

 

“Hừ.” Phàn Kiệt tà, đỉnh đầu bóng loáng như cái bóng đèn lớn. “Tưởng tao c.h.ế.t ? Làm bọn mày thất vọng , Dũng ca phái đón tao về nhà.”!

 

Vậy như thế?

 

Những lời dối nãy của bọn họ...?

 

Mồ hôi lạnh tuôn như thác đổ.

 

Phàn Kiệt nhận sự hiệu của Như Dũng Nam, lạnh : “Đừng lo, màn biểu diễn của bọn mày đặc sắc, Dũng ca xem kịch vui vẻ. Đặc biệt trao cho bọn mày một tượng vàng Oscar.”

 

Ba mặt đen sì.

 

Đó là cái thứ gì?

 

Lại nghiên cứu thứ quỷ quái mới gì nữa đây? Ngày nào cũng việc gì đắn, nghiên cứu lung tung cách hành hạ bọn họ.

 

Lúc Như Dũng Nam lùi lối sân thượng, khoanh tay khẽ bịt mũi.

 

Một đàn ông mặc đồ đen bước , từ trong nách móc một nhúm đen sì ——

 

Ba trừng to mắt, vươn dài cổ .

 

—— Một nhúm lông nách.

 

Vật , giống như một quả l.ự.u đ.ạ.n cay hiệu quả siêu quần.

 

Ba tập thể: “Ọe ——”

 

Mặt đàn ông mặc đồ đen đen thể đen hơn.

 

Phàn Kiệt nín thở, mặt nín đến màu gan heo, vươn dài tay đưa qua một cái kéo.

 

Gã đàn ông mặc đồ đen kiêu ngạo hừ lạnh, rắc một cái, thuận tay tết thành b.í.m tóc nhỏ, ném qua.

 

“Giữ cho kỹ, đây chính là v.ũ k.h.í thể đảm bảo bọn mày tang thi c.ắ.n, bình thường tao mới cho .”

 

Sắc mặt ba lập tức biến hóa muôn màu xanh đỏ tím vàng, hun, là cảm kích sâu sắc.

 

Phàn Kiệt ghé sát tai nhỏ: “Đây chính là đồ , lát nữa bọn mày xuất phát, nghĩ cách dụ con mụ họ Hạ ngoài, chỉ cần xong, thì cần c.h.ế.t!”...

 

Nhân viên xuống lầu tìm Hạ Ngôn, báo cho ba phòng trống dọn dẹp sạch sẽ.

 

Hạ Ngôn xua tay tỏ ý , về phía mấy đối diện.

 

“Các đến thật đúng lúc, khéo phòng trống. Đều thẻ tích phân chứ?”

 

Đám đối diện điên cuồng gật đầu, quả thực cảm thấy đỏ.

 

Trước đó trong đội bao nhiêu đến đây đều vấp trắc trở.

 

Lúc nào cũng hết phòng, bọn họ chỉ đến chuyến thử xem, hê, ở .

 

Ha ha, đợi về khoe khoang một chút, cái miệng của đám chiến hữu tức đến méo xệch .

 

“Lúc ở chi nhánh đều .”

 

“Vậy , đây là thẻ phòng, phí hôm nay trực tiếp trừ trong thẻ .”

 

Hạ Ngôn chống cằm theo bọn họ rời .

 

Chỉ bóng lưng, một nhà hai , hòa thuận vui vẻ, cụng vai , đó, rẽ bên cạnh một cái máy nào đó.

 

“Buổi tối... hì hì...”

 

Hạ Ngôn:?

 

Làm cái gì .

 

Đã lúc , còn nhét cơm ch.ó cho cô ăn?

 

 

Loading...