Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 286: Chẳng Làm Gì Cả

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:46:02
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

“Phòng thí nghiệm đó xây dựng lòng đất, đây là điều ngờ tới.”

 

Cảnh Diệc Mại khi kích động đeo lên biểu cảm lạnh lùng mang thuộc tính bảo vệ, giọng điệu nhạt nhòa.

 

dẫn theo những vật thí nghiệm sống sót, hơn nữa còn kích phát dị năng, xông thang máy, thẳng lên . Cửa mở, ánh sáng tự nhiên ch.ói lóa là một đội bảo vệ đang tán gẫu. Bọn chúng căn bản bên xảy chuyện gì, thấy bộ đồng phục bệnh nhân chúng , liền c.h.ử.i rủa rút d.a.o bên hông , xông tới.

 

thể là đối thủ của chúng ? Cho dù dị năng của chúng mới cấp 1, g.i.ế.c c.h.ế.t bọn chúng cũng dễ như chơi. lúc đó ai từng g.i.ế.c ? Nào bồi thêm đao là gì, dùng dị năng đuổi tiếp tục chạy ngoài.

 

Bọn chúng thì khác, g.i.ế.c như g.i.ế.c gà, ngược chúng chọc giận, xông lên trực tiếp lấy mạng. Lúc một cánh cửa thang máy khác mở , Tang thi chật ních nhào , c.ắ.n xé từ phía . Tiếng la hét vang lên trong đại sảnh, Tang thi lan rộng lên tầng bên ngoài...

 

Sự việc đại khái là như , đó đám vật thí nghiệm chúng liền chia tay , đường ai nấy , tìm bố , báo thù riêng.”

 

Cảnh Diệc Mại dang phẳng hai tay, biểu thị phần gì đáng nữa. Việc báo thù , thiết nghĩ Hạ Ngôn cũng sẽ bận tâm, cần thiết kể chi tiết. Chỉ bản để ý.

 

“Ừm.” Hạ Ngôn tung chủ đề mới: “Nói xem xuất hiện trong đội ngũ của Như Dũng Nam—tên là đúng —để Vô Gian Đạo?”

 

“Được. Trước đó thẳng xuống phía Nam ? phát hiện nhiều vật tư trong căn cứ rõ nguồn gốc, hơn nữa mỗi tháng trong căn cứ đều vài biến mất, phân biệt nam nữ già trẻ.

 

Hỏi thì bảo là nhiệm vụ đội tiêu diệt, nhưng qua mấy ngày, trong căn cứ sẽ bổ sung một đợt vật tư về. Điều hợp lý, ... tình cờ một vặn bắt gặp, mới phát hiện tổ chức bắt cóc .”

 

Anh khựng , cảm thấy khô miệng, mua một chai nước của Hạ Ngôn, ừng ực uống cạn một .

 

xem đưa , đối phương dị năng hệ Tốc độ, đó thì mất dấu. Chuyện cũng đành bỏ dở. cơ duyên xảo hợp, thấy một trong những biến mất ở một khu chợ đen, trạng thái, ừm, tồi tệ. Cái gì cũng tồi tệ.”

 

Anh suy nghĩ một chút bổ sung, giọng điệu xen lẫn vài phần mờ mịt: “Lẽ nào , là lúc theo dõi bọn chúng phát hiện ? Hay là cái mặt nạ của quá đặc sắc? Che kín mít thế mà cũng ?”

 

Mấy dải vải rách ghép thì gì đặc sắc! Mày lấy tự tin thế!

 

Thấy ánh mắt sang, Hạ Ngôn giả vờ trầm ngâm, : “Lát nữa bán cho mấy cái khẩu trang khiêm tốn một chút.”

 

Cảnh Diệc Mại hài lòng.

 

Ánh mắt liếc gương chiếu hậu, ở đó, bầy Tang thi gặm nhấm xong con cừu béo, nhưng vẫn an phận lắc lư khắp nơi. Sau khi chúng rời , chỉ còn một bộ xương cừu dựng mặt đất, đó ngay cả một sợi thịt cũng còn.

 

là một lũ ác quỷ thỏa mãn.

 

Chỉ trong vài giây ngắn ngủi, sắc trời chìm bóng tối đen đặc, đất trời như một khối mực tạt thực thể. Thành phố vốn dĩ đèn đóm sáng rưng giờ tĩnh mịch tựa như một nấm mồ dựng ngàn vạn bộ xương khô.

 

Trong xe càng rõ biểu cảm của đối phương.

 

Hạ Ngôn “tách” một tiếng bật đèn nội thất, ánh đèn nhỏ màu vàng nhạt sáng lên đỉnh đầu, chiếu sáng rực rỡ. Ánh sáng dịu đường nét.

 

Cảnh Diệc Mại ngẩn một chút, đặt vỏ chai rỗng xuống chân, đẩy cửa xe tìm ông lão.

 

“Phần ông cũng thể , đợi .”

 

Ông lão đợi lâu, đợi đến thiên hoang địa lão, biển cạn đá mòn, đợi đến mức đem bộ ký ức từ lúc sinh đến giờ nhớ từng chút một. Trong lòng c.h.ử.i rủa vô bà vợ già khô quắt , mệnh thì , . Đùng một cái, ngã lăn luôn. Quá phúc.

 

ngàn vạn đừng vội đầu thai, bây giờ thời vận , sinh c.h.ế.t, kiên nhẫn đợi thêm chút nữa, còn đợi ông cũng c.h.ế.t, kéo theo bà vợ già cùng tìm một gia đình t.ử tế, ông trai. Làm vợ là tuyệt đối , huyết thống khớp, đổi tủy cũng .

 

Ông lão nhúc nhích tư thế, đột nhiên nghĩ đến đứa con gái bặt vô âm tín của , liền nhịn thở dài một . Đứa trẻ , rốt cuộc là giống ai. Vừa bướng bỉnh, ngốc nghếch, cố chấp còn nó mê trai, giờ thì , bắt cũng mà tìm.

 

Cái già xương cốt rệu rã của ông ơi, cố gắng kiên trì thêm chút nữa, tìm con về mới nghỉ hưu, ?

 

Nói cũng , thằng bé đó thật sự tồi, lớn lên trai thì chớ, tâm địa cũng thiện lương, tính tình còn , ông ưng ý vô cùng, là một trai ...

 

Đang mải suy nghĩ, Cảnh Diệc Mại đột nhiên thò đầu từ cây cột.

 

“Lưu Thúc, thôi, trong xe.”

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-286-chang-lam-gi-ca.html.]

 

Ông lão chập mạch dây thần kinh nào, buột miệng thốt : “Rốt cuộc cháu ưng con gái nhà chú ?”

 

“...”

 

Cảnh Diệc Mại ngớ .

 

“Chuyện ...”

 

“Haizz.”

 

Thế đạo gian nan, ông lão thở dài.

 

“Cháu ưng, chú cũng hiểu, đen thui lui, nhô vểnh, còn chẳng trắng trẻo bằng cháu, đổi là chú chú cũng ưng. Thôi! Thôi!”

 

Cảnh Diệc Mại thể tiếp lời, bản cũng giỏi xoay xở những chuyện phương diện . Ưng ưng thì thể gì, tâm tư .

 

Cũng may mạt thế chỉ luyện tính cách của , mà còn mài giũa cả da mặt—dày hơn gấp đôi.

 

Sau khi trong xe, bình thản trở , mang dáng vẻ như từng chuyện gì xảy .

 

“Hạ lão bản, chúng tiếp tục chuyện.”

 

“Cậu , ăn bữa cơm .”

 

Hạ Ngôn kén cá chọn canh trong Thành phố Ẩm thực, gọi một phần sườn xào chua ngọt cỡ lớn, khi lau tay khử trùng thì xoa xoa đũa, gắp một miếng sườn màu sắc bóng bẩy lên như hành hương.

 

Miếng sườn mềm mại tan trong miệng, nước sốt đậm đà thơm lừng, c.ắ.n nhẹ một cái là róc xương. Quả là một miếng sườn ngon.

 

Cảnh Diệc Mại dời tầm mắt, hạ cửa sổ xe xuống một chút. Làn gió lạnh lẽo mang theo sương đêm ùa , thổi tan mùi thịt thơm nức khắp xe. Tạo nghiệp mà!

 

Đột nhiên.

 

——Bốp!

 

Một bàn tay thối rữa, đập mạnh lên cửa sổ xe!

 

Trong bóng tối tuyệt đối, một khuôn mặt thối rữa cao độ nhanh ch.óng áp sát, dán c.h.ặ.t cửa sổ xe!

 

“Gào.”

 

——Rầm!

 

Thân xe cũng rung lên bần bật.

 

khuôn mặt Tang thi đột nhiên xuất hiện tất cả các lớp kính , bao vây dày đặc xe.

 

Cửa sổ xe bên cạnh Cảnh Diệc Mại đang mở một khe hở lớn nhỏ, vặn bàn tay khô héo của Tang thi móc , dùng sức kéo mạnh xuống !

 

“Mau, mau đóng cửa sổ , tắt đèn là chúng thấy chúng nữa!”

 

Ông lão co rúm ở giữa ghế , đầu lắc như trống bỏi, luôn miệng quan tâm xem cửa sổ xe hai bên tông vỡ .

 

Cảnh Diệc Mại nhặt vỏ chai nước khoáng lên, nhân lúc những con Tang thi khác thò tay qua, dùng sức chọc mạnh bàn tay khô héo đó ngoài, đóng cửa sổ xe !

 

Hạ Ngôn nhổ mẩu xương ăn sạch sẽ , bật đèn pha chiếu sáng, lập tức sững sờ.

 

Không từ lúc nào, trong sân tràn Tang thi dứt, hội tụ thành một làn sóng Tang thi hoành tráng!

 

 

Loading...