Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 290: Đột Kích Thư Viện Và Màn Chào Hỏi Bạo Lực
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:46:06
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/3fxZBePryD
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Hạ Ngôn trở về khách sạn, Cảnh Diệc Mại và ông lão hai đang ghế sofa nhắm mắt nghỉ ngơi.
Ánh sáng dịu nhẹ của khu giải trí rải xuống, trung hòa đường viền hàm càng thêm sắc bén vì gầy gò của Cảnh Diệc Mại.
Cô tới xuống đối diện.
Nghe thấy tiếng động, Cảnh Diệc Mại ngước mắt cô.
“Thế nào ?”
“Không thế nào cả, đối phương đang do dự.” Hạ Ngôn thở dài, đối diện với đôi đồng t.ử ánh lên màu nâu sẫm của , bổ sung một câu: “Đừng vội, ngày mai còn tìm Như Dũng Nam một chuyến, đến lúc đó nghĩ cách giúp trộn , chuyện còn cần lo lắng.”
Ánh mắt Cảnh Diệc Mại bình tĩnh: “Cô giúp ?”
Hạ Ngôn lúc mới phát hiện biểu hiện chút quá nhiệt tình .
Hoàn phù hợp với phong cách chủ tiệm cao ngạo ngày thường.
Cảnh Diệc Mại từ lúc mở tiệm ở, thể là hiểu phong cách xử sự của cô.
Chuyện ... chuyện ...
Có một việc thì hơn, ví dụ như...
Hạ Ngôn mặt đổi sắc , hề vấp váp tiếp tục :
“Cũng thể như , chỉ thể là tiện đường, xử lý Như Dũng Nam, tiện thể giúp một việc nhỏ, đến lúc đó còn phiền giúp thu gom tinh hạch, coi như là thù lao cho .”
Cảnh Diệc Mại lẳng lặng cô, đáy mắt xẹt qua tia nghi ngờ, nhưng vì tìm thấy điểm đáng ngờ nào nên dần từ bỏ.
Nói đến đây Hạ Ngôn đột nhiên nhớ tới hai kẻ nhốt trong phòng chứa đồ, vốn dĩ giữ hai tên đó là để ngày mai chỉ đường thẳng đến sào huyệt.
Bây giờ xem , Tiểu Cảnh , còn dùng bọn chúng gì nữa.
Trực tiếp b.úng tay một cái, tiễn bọn chúng về Tây Thiên.
“Ngày mai con tin, giúp dẫn đường.”
Lúc trong trung lảo đảo bay tới hai khối vuông nhỏ màu đỏ như m.á.u, Hạ Ngôn đưa tay đón lấy, tung hứng chơi đùa.
Mắt Cảnh Diệc Mại di chuyển theo biên độ nhỏ.
Anh : “Khối vuông còn bán ?”
Hạ Ngôn: “Bán!”...
Trời hửng sáng, sương sớm còn nặng hạt.
Đảm bảo vung d.a.o một cái, da thịt toạc , chất lỏng phun trào, tính mạng tong trong nháy mắt!
Cửa ghế phụ mở , một bước lên với vầng trán đầy nếp nhăn, nửa khuôn mặt che bởi chiếc mặt nạ khâu từ vải vụn.
Vừa gặp ném tới một sợi dây thừng thô ráp.
“Trói .”
Hạ Ngôn:...?
Đám cư dân đang tập thể d.ụ.c buổi sáng trong khu an cằm suýt rớt xuống đất.
Trong ánh mắt lộ một sự ‘hiểu rõ’ trong veo: Hóa cô là bà chủ như ?!
Hạ Ngôn bất lực day trán: “Cũng cần chuẩn ngay từ bây giờ .”
Đại lão, mang một khuôn mặt già nua, năng thận trọng chứ!
Ông lão · Cảnh Diệc Mại · chậm rãi đầu trong im lặng, cảm giác vô thanh thắng hữu thanh.
Nhìn đến mức những ngại ngùng, dời tầm mắt chỗ khác!
Chủ trương chính là ngại, thì ngại chính là khác!
Ông lão · Cảnh Diệc Mại lúc mới lảo đảo lên xe, tay run rẩy như Parkinson, thắt dây an .
Mí mắt lỏng lẻo vô tội rũ xuống, đôi mắt tam giác trông vô cùng hung dữ.
Trông y hệt tên thổ phỉ sắp thực hiện vụ bắt cóc.
Hạ Ngôn cạn lời đầu , đạp mạnh chân ga lao v.út .
Con đường dẫn đến trung tâm thành phố , cô thuộc lòng, nhắm mắt cũng sai , nhưng cô vẫn vẻ chuyên tâm tìm đường, nghiêm túc đến mức bên cạnh cảm thấy mở miệng chuyện chính là một sự bất lịch sự.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-290-dot-kich-thu-vien-va-man-chao-hoi-bao-luc.html.]
Đợi đến khi sắp đến rìa thành phố, Hạ Ngôn đột ngột đạp phanh, theo yêu cầu trói c.h.ặ.t hai tay ông lão , làn da nâu lỏng lẻo ép thành một cục.
Cảnh Diệc Mại hề để ý giơ hai tay lên, chỉ tòa nhà bắt mắt : “Bọn Như Dũng Nam sống ở cái thư viện phía , từ tầng một đến tầng bốn đều là địa bàn của .”
Theo sự tiếp cận dần dần, vẻ nguy nga của tòa kiến trúc mới toanh lộ rõ, Hạ Ngôn nhịn hỏi ngược : “Hắn thành giấc mơ học hành kịp thực hiện ?”
Cảnh Diệc Mại : “ chỉ dùng sách để nhóm lửa nướng thịt.”
Hạ Ngôn tặc lưỡi: “Xem cuộc sống tệ, còn ăn thịt nướng.”
Phong cảnh hai bên đường điên cuồng lùi phía , những con Tang thi tiếng lốp xe nghiến mặt đường xào xạc thu hút, trong nháy mắt bỏ xe, lảo đảo chạy về phía hai bước, trong nháy mắt những con chuột béo múp bò từ cống thoát nước đầy rác rưởi thu hút, đuổi đến góc tường, va chạm trầm đục.
Cảnh Diệc Mại lẳng lặng gương chiếu hậu, trông cũng tiếp tục sâu hơn.
Cửa thư viện một khu vực đỗ xe siêu lớn.
Hạ Ngôn bỏ qua, trực tiếp lái xe đến cửa chính.
Tiếng phanh xe ch.ói tai vang lên.
Cô dứt khoát nhảy xuống từ ghế lái, đó rút một thanh d.a.o chiến yêu thích từ thắt lưng, mở cửa ghế phụ, lôi ông lão xuống, thu hồi xe cắm trại, tuốt vỏ để lộ lưỡi d.a.o, vững vàng kề lên cổ ông .
“Đi thôi, ông già, đưa tham quan một chút.”
Hạ Ngôn hung hăng đá một cước cửa kính.
Loảng xoảng ——
Đế giày kim loại đặc chế dễ dàng đá vỡ kính, hai .
Đập mắt tiên là đại sảnh vô cùng rộng rãi, bên trong một bóng , một đồ vật.
“Này, gọi lão đại Như Dũng Nam của các đây cho ! Ông đây đến báo thù!”
Giọng chút khách khí vang vọng trong đại sảnh, nhanh truyền đến từng ngóc ngách trong thư viện.
Chưa đầy vài giây, hành lang kính tầng hai, tầng ba, một đám đen kịt tụ tập .
Trợn mắt há hốc mồm với vẻ khó tin.
Xưa nay là bọn họ gây sự với khác, bao giờ chủ động tìm tới cửa?!
Lần coi như chọc giận đám tay sai ngày thường chuyên bắt nạt kẻ yếu, lập tức bùng nổ những tiếng c.h.ử.i rủa khó .
Không đợi Như Dũng Nam xuất hiện, mấy tên ỷ vai u thịt bắp to cao lực lưỡng, trực tiếp nhảy từ tầng hai xuống, nện mạnh xuống sàn nhà phát tiếng "uỳnh".
Gã đàn ông vạm vỡ xăm trổ kín mặt bẻ ngón tay kêu răng rắc, nghiêng đầu cô.
“Ở con ranh con, gan to đấy, để các ông đây tiếp mày!”
Nói , hai cánh tay gã đột nhiên phồng lên, chiếc áo phông lập tức nổ tung, lộ cơ n.g.ự.c mạnh mẽ bên trong.
Gã đ.ấ.m mạnh hai nắm đ.ấ.m , giơ nắm đ.ấ.m lên chạy như điên cưỡi gió lao tới.
Khí thế hung hăng, uy lực cực lớn.
Một đ.ấ.m giáng xuống, hộp sọ cũng nứt nhỉ?
Không hổ là đầu chứng đạo tự xưng tuyệt tình vô ái, quả nhiên đủ tàn nhẫn!
Một bên là gã đàn ông lực lưỡng như xe tăng, một bên là cô gái yếu đuối mảnh mai.
Nhìn thế nào thì kết quả cũng như .
mà, nghĩ đến cảnh cô gái nhỏ nhắn xinh đ.á.n.h đến lóc nỉ non, làn da trắng nõn nhuốm màu bầm tím tuyệt vọng cầu xin tha thứ, bọn chúng liền hưng phấn đến run rẩy cả !
“G.i.ế.c c.h.ế.t nó!”
“Đập nát xương nó !”
“Mày mà nương tay, về thì rửa thùng nước tiểu cho tao!”
“Ha ha ha, chứng đạo chí thượng!”
Trong tiếng hò reo bạo ngược, tất cả những vây xem ở tầng hai, tầng ba mặt đều treo vẻ hưng phấn dị thường, đáy mắt lóe lên tia khát m.á.u điên cuồng, bọn chúng giơ cao cánh tay và nắm đ.ấ.m, biểu cảm cực kỳ khoa trương, hận thể nhảy xuống đ.á.n.h .
Phía đám đông, ở vị trí tầng bốn, Như Dũng Nam và bốn tên thuộc hạ lặng lẽ xuất hiện.
Đối diện với ánh mắt lạnh lẽo của cô, mà khẽ nâng ly rượu trong tay.
Chất lỏng đỏ thẫm xoay tròn trong ly, đưa khóe miệng nhếch lên.