Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 296: Quân Đội Tiếp Quản Và Sự Thật Tàn Khốc

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:47:01
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/7Kqr15rlpV

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Tư thế quỷ dị như khiến lông tơ lưng Cảnh Diệc Mại dựng cả lên, ma sát chiếc áo ba lỗ cotton màu đen rộng thùng thình tóe tia điện nhỏ.

 

Cái kiếp mà kinh dị thế!

 

Chỉ cần mọc thêm vài sợi tóc nữa, thì chính là Kayako sống sờ sờ!

 

Cảnh Diệc Mại c.ắ.n c.h.ặ.t răng, ép buộc bản lùi bước, khi Tang thi sắp đến gần thì chộp lấy một cánh tay khô khốc dùng để phòng , nhắm ngay hốc m.á.u mà tay, hung hăng đ.â.m đầu Tang thi, trực tiếp chọc tinh hạch.

 

Mùi tanh tưởi như giòi trong xương, ập mặt.

 

Không kịp đề phòng hít một ngụm nhỏ, mùi hôi thối khó diễn tả xộc thẳng lên đỉnh đầu, mắt lập tức tối sầm .

 

Anh lắc lắc đầu, dùng sức ấn c.h.ặ.t mép khẩu trang.

 

Tiếng gầm rú của thủy triều Tang thi vang lên từ bốn phương tám hướng, giống như một cơn lốc xoáy cuồng tốc độ cao, dễ dàng xé nát thứ.

 

Trong gian rộng lớn tràn ngập những tín hiệu căng thẳng, nguy hiểm.

 

Anh nán nữa, ba bước thành hai bước, trực tiếp nhảy qua nhiều bậc thang, sải đôi chân dài chạy điên cuồng về phía chỗ trốn của ông lão.

 

Theo sát phía là tiếng bước chân hỗn loạn dày đặc, xen lẫn trong đó còn tiếng va chạm rơi từ cao xuống, chỉ thôi cũng khiến tê da đầu.

 

Những sống sót nhốt trong ‘nhà tù’ bầy Tang thi thỉnh thoảng đ.â.m song sắt, phát điên, ánh mắt tuyệt vọng bất lực chen chúc trong đám , tê liệt thứ hỗn loạn.

 

“Rầm rầm rầm!”

 

Cảnh Diệc Mại liên tiếp gõ cửa tủ sắt, mang theo vài phần gấp gáp : “Mau đây!”

 

Hơi thở vốn thông thuận bên trong ngưng , run rẩy hỏi: “... Ai?”

 

“Cháu đây, nhanh lên!”

 

Cảnh Diệc Mại thò đầu ngoài, Tang thi chi chít từ lầu ùa xuống, hàng chục con Tang thi trực tiếp nhảy từ lầu xuống, từ độ cao mấy chục mét ầm ầm nện xuống, b.ắ.n lên một đống mảnh vụn cặn bã.

 

Ngay cả co giật cũng , trực tiếp c.h.ế.t hai.

 

Cạch.

 

Cửa sắt mở , ông lão thấy khuôn mặt quen thuộc, trái tim vẫn luôn treo cao cuối cùng cũng hạ xuống, đang định mở miệng hỏi thương , sắc mặt liền trắng bệch.

 

Hai con Tang thi nhe nanh múa vuốt phanh kịp tốc độ, đ.â.m thẳng tường, mặt cũng đ.â.m bẹp dí mà vẫn vồ lấy hai .

 

Cảnh Diệc Mại túm lấy cánh tay ông, hất lên lưng, tung một cước nặng nề n.g.ự.c con Tang thi sắp vồ tới, lực chân cực lớn đá nó bay ngang vài mét.

 

Anh cõng cắm đầu chạy.

 

Tiếng bước chân thình thịch trong chốc lát thu hút những con Tang thi tìm thấy mục tiêu ở cách đó xa, đen kịt một mảng, tập thể xông tới.

 

Mức độ kinh khủng cao đến nỗi đủ để khiến gặp ác mộng liên tục một tháng.

 

Ông lão càng sợ đến mức dám một câu, trừng lớn hai mắt kinh hoàng chằm chằm mười ngón tay xanh tím sắp móc cổ áo của .

 

Liếc phía , đằng là những xác sống thối rữa cao độ, dường như bò lên từ lòng đất, loáng thoáng còn thể thấy xương cốt đổi màu giữa lớp da thịt đen mục nát quá mức.

 

May mà sinh giòi...

 

Ông lão mang theo giọng nức nở.

 

“... Con ơi, mau, mau, mau chạy , sắp, sắp bắt .”

 

Ông tiếc cái mạng , sống hơn sáu mươi năm đủ vốn , chỉ là ông vẫn tìm con gái, trong lòng còn vướng bận, thế bảo ông mặt mũi xuống gặp vợ?

 

Con ơi, , chú chủ động nhảy xuống...

 

Cảnh Diệc Mại tăng tốc độ, quắp hai chân ông lão quanh eo, hai tay phóng dòng điện cao áp lách tách, quất một tia điện hung hãn dài ngoằng phía , điện cháy khét một mảng Tang thi sắp đến gần.

 

Những giọt mồ hôi to như hạt đậu thái dương thấm mắt trong lúc xóc nảy lên xuống, mang theo chút đau rát.

 

Anh nhắm mắt , mím c.h.ặ.t môi.

 

Khi mở mắt nữa, chợt thấy ở lối cửa lớn sừng sững xuất hiện ba bốn mươi chiến sĩ cường tráng đang cầm s.ú.n.g dị năng, huy hiệu quen thuộc n.g.ự.c đang tỏa sáng lấp lánh!

 

Bộ đội?!

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-296-quan-doi-tiep-quan-va-su-that-tan-khoc.html.]

 

Cảnh Diệc Mại đột nhiên thấy lòng nhẹ nhõm, hai chân trong nháy mắt tràn đầy sức mạnh.

 

Mà đám chiến sĩ cũng đồng thời hai mắt sáng rực, bầy Tang thi như nước biển lưng , phản ứng đầu tiên là hưng phấn!

 

Nhiều Tang thi quá!

 

Nhiều tinh hạch quá!

 

Đội trưởng dứt khoát phất tay xuống.

 

Giây tiếp theo các chiến sĩ sải bước về phía , một tay nâng s.ú.n.g, ngón tay bóp cò, nhắm thủy triều Tang thi hung hãn khai hỏa!

 

Đạn dị năng rợp trời dậy đất như gió lướt khỏi nòng s.ú.n.g, xoay tròn tốc độ cao trong trung dễ dàng xuyên thủng đầu Tang thi như chọc thủng bong bóng.

 

Bầy Tang thi trào dâng như sóng đen dường như vỗ bãi biển t.ử thần, từng đợt từng đợt ngã xuống.

 

Cảnh Diệc Mại nhân cơ hội cõng ông lão lách chạy ngoài cửa, còn kịp bình thở, thấy Hạ lão bản lộ vẻ mặt kinh ngạc.

 

Cô dừng , giới thiệu với đàn ông cao lớn bên cạnh:

 

“Chính là , đưa tin của .”

 

Cảnh Diệc Mại thả ông lão xuống, tháo khẩu trang, về phía đàn ông khó để phớt lờ bên cạnh.

 

Đối phương dáng thẳng tắp, khí trường mạnh mẽ, bàn tay đưa dày rộng lực, khi mở miệng bình tĩnh nhưng giọng trầm ấm.

 

“Xin chào, là Chử Vạn Phu.”...

 

Một giờ , tiếng s.ú.n.g ch.ói tai trong thư viện cuối cùng cũng hạ màn.

 

Không còn bất kỳ một con Tang thi nào thể phát tiếng gầm rú khó nữa.

 

Tất cả các tiểu đội tác chiến hưng phấn bắt đầu tiến hành công việc thu dọn, đ.á.n.h sướng bao nhiêu, giờ phút thu thập tinh hạch vui vẻ bấy nhiêu.

 

Trong chiếc xe cắm trại cửa thư viện, ba quây tròn, hoa cúc bày bàn ở giữa sớm còn nóng, y như bầu khí ngưng kết lúc .

 

Hạ Ngôn chê đường đắng chát khó uống, lấy một ly nước cam trong tủ lạnh xe từ từ uống.

 

Ánh mắt thỉnh thoảng rơi khuôn mặt thần tình thận trọng, lo lắng trùng trùng của hai .

 

Tin tức trao đổi quá bùng nổ, nhất thời hai đều thể tiêu hóa nổi.

 

Lúc cô chợt nhớ tới tin nhắn Bân Tổng gửi tới lúc .

 

“Có một tin tức với các một chút. Mười ngày 15 mới đưa tới, sáu giờ sáng, giao nhận tại cảng núi Trân Châu.”

 

“Lại tới?”

 

Cảnh Diệc Mại nhíu mày, bên trong con gái của Lưu thúc ?

 

Chử Vạn Phu vẫn còn là mù mờ: “Người gì tới?”

 

Ngay đó ánh mắt vượt qua kính chắn gió phía , thấy thuộc hạ của đang dìu một đám sống sót giải cứu ngoài.

 

Chỉ là... những cái bụng bầu to lớn vô cùng, lung lay sắp đổ ...

 

Hai mắt Chử Vạn Phu dần dần trừng lớn, lộ vẻ mặt khó tin.

 

Hạ Ngôn : “Chắc là chỉ các cô đấy, gọi là ‘chủng nhân’.”

 

Cảnh Diệc Mại thấy hai chữ ánh mắt khựng , về phía ông lão đang trong một chiếc xe khác.

 

Ông lão vẻ mặt suy sụp chán nản, đầu vô lực dựa kính xe, chằm chằm những cái bụng đó, đang nghĩ gì.

 

“Quá đáng hận!” Lồng n.g.ự.c Chử Vạn Phu bùng lên một ngọn lửa giận dữ cuồn cuộn, thiêu đốt đôi mắt nóng rực, “Đây rốt cuộc là cái tổ chức tàn bạo vô nhân đạo gì ?! Hoàn coi con như động vật! Tùy ý chà đạp tàn sát!”

 

Anh nắm c.h.ặ.t hai nắm đ.ấ.m, xương cốt phát tiếng kêu răng rắc, gân xanh cổ nổi lên, khí tức g.i.ế.c ch.óc trải qua sa trường bùng nổ xông .

 

Hạ Ngôn tiếp lời.

 

Cảnh Diệc Mại cũng im lặng, chỉ là đáy mắt cũng ấp ủ sự căm ghét sâu sắc ngập trời.

 

 

Loading...