Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 304: Đến Ngày Hẹn

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:47:09
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/AAB2OEiwVQ

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

Bác sĩ Tang ý kiến gì .

 

Có thể dựa tay nghề kiếm một công việc bao ăn bao ở.

 

Vui mừng còn kịp.

 

Những học trò phía bà cũng hùa theo lắc đầu.

 

Hôm nay khác xưa, huống hồ chỉ việc 8 tiếng, thời gian còn ngoài dạo chơi, xem thể g.i.ế.c tang thi nào , tích cóp chút tiền riêng.

 

Chử Vạn Phu: “Vậy thì vất vả cho ngày mai bắt đầu việc luôn, mau ch.óng quen với môi trường, thiếu thứ gì thì lên danh sách, đến lúc đó đưa cho một thể.”

 

Bác sĩ Tang hai tiếng: “Chúng qua đó đây.”

 

Bà dẫn bước qua Cánh Cửa Nghỉ Dưỡng.

 

Những học trò chân ướt chân ráo tới nơi sảnh khách sạn nguy nga tráng lệ mắt, kinh ngạc đến mức khép nổi miệng.

 

Gạch lát nền mới tinh sáng bóng, đồ trang trí mạ vàng lấp lánh.

 

Trời đất ơi, đây chẳng là khách sạn năm ?

 

Nhìn ngoài quán, cư dân lao động bên ngoài tuy gầy, nhưng tinh thần sung mãn, đôi mắt sáng ngời.

 

Trong lối còn những đứa trẻ ham chơi đuổi bắt chạy qua chạy .

 

Thấy bọn họ cũng sợ hãi, vây quanh ríu rít.

 

Vừa bọn họ là bác sĩ mới đến, sẽ sống ở đây, khuôn mặt tươi đều đỏ bừng lên.

 

Tang Du càng thêm vênh váo tự đắc, cố ý dẫn vòng quanh căn cứ một vòng.

 

Tang Xuân Hoa hiểu rõ ý của con bé, bảo các học trò đeo băng tay chữ thập đỏ lên, thể hiện phận bác sĩ của .

 

Thực cũng đơn giản.

 

Trong bất kỳ một tập thể lớn nào, bên cũng sẽ chia thành vài tập thể nhỏ.

 

Trong mạt thế càng chuyện bằng năng lực.

 

Khi bà thấy đám già yếu bệnh tật phía Tang Chính Dịch, cộng thêm vài thanh niên trai tráng cách đó xa đang ngang nhiên dòm ngó, bà quyết định mang thêm nhiều đến để chống lưng cho trai.

 

Tang Xuân Hoa ít nhiều cũng từng lăn lộn qua vài căn cứ, bà đương nhiên .

 

Bác sĩ, cũng là nguồn tài nguyên cực kỳ khan hiếm.

 

Hy vọng những sinh viên y khoa mang đến, thể giúp trai vững gót chân.

 

Quả nhiên, vòng quanh căn cứ một vòng, như như thể hiện việc ăn cơm nhà nước, ánh mắt họ đều thêm vài phần kính trọng.

 

Tang Xuân Hoa rèn sắt khi còn nóng: “Sau nếu bệnh tật ốm đau gì nhỏ nhặt, ngàn vạn đừng kéo dài, cứ đến tìm ! Nếu tìm thấy ở bệnh viện, thì đến nhà . Tang Chính Dịch chắc đều từng chứ? Đến chỗ tìm đảm bảo sẽ tìm thấy!”

 

thắc mắc: “Là đàn ông cao lớn chăm sóc tàn tật đó ?”

 

Tang Xuân Hoa: “! Đó là trai !”

 

Như , bọn họ cũng coi như lộ diện trong căn cứ, danh tiếng của Tang Chính Dịch cũng đ.á.n.h bóng.

 

Trở về căn nhà phân trong căn cứ.

 

Bên treo một ổ khóa sáng loáng.

 

Ngay cả nhà hàng xóm cũng .

 

Nhóm Tang Chính Dịch từ sáng sớm ngoài bận rộn , chỉ dặn Tang Du ở .

 

Mấy Tang Xuân Hoa cất hành lý trong, bước chân vội vã đến bệnh viện báo danh , tối nay ở tạm nhà họ Tang, ngày mai mới đến ký túc xá dọn dẹp ở...

 

Ngày qua ngày, căn cứ ngừng xây dựng, Hạ Ngôn ngừng thu thập hải sản, ngày tháng cứ thế trôi qua nhanh ch.óng, chẳng mấy chốc đến ngày hẹn giao "Chủng nhân".

 

Tối hôm Hạ Ngôn đặt báo thức dậy sớm.

 

Ai ngờ cả đêm ngủ ngon giấc, trong lúc mơ màng thấy tiếng rung tỉnh táo .

 

Còn dậy nhanh hơn cả bình thường ngủ đến lúc tự tỉnh.

 

Sau khi đ.á.n.h răng rửa mặt qua loa, cô một bộ đồ dài tay lót nhung mỏng ngoài.

 

Sảnh khách sạn yên tĩnh, chỉ để một ngọn đèn màu cam mờ ảo dùng để chiếu sáng.

 

Hùng Hùng lúc nào ngơi tay đang tháo vỏ bọc sô pha, thấy tiếng động liền .

 

“Bà chủ, chị ngoài ?”

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-304-den-ngay-hen.html.]

“Ừ. Đi xem náo nhiệt.”

 

Hạ Ngôn bước vùng an tối tăm.

 

Từ sớm khi cư dân chuyển căn cứ, bóng đèn siêu sáng nóc nhà muộn nhất quá 11 giờ sẽ tắt, để tránh ảnh hưởng đến việc nghỉ ngơi của .

 

Trong những con đường nhỏ đan xen chằng chịt phía xa, từng luồng ánh sáng của đèn pin thỉnh thoảng lóe lên.

 

Từng đội quân chạy chậm tiếp cận cổng căn cứ, cố gắng gây tiếng động nhảy lên thùng xe.

 

Hạ Ngôn tới chào hỏi : “Tướng quân Chử, xe nào?”

 

Chử Vạn Phu: “Xe đầu tiên, ?”

 

Hạ Ngôn: “Đi nhờ một chuyến, tiện chứ?”

 

Chử Vạn Phu: “... Lên , sắp xuất phát .”

 

Hạ Ngôn: “Cảm ơn nhiều, chúc thu hoạch nhiều!”

 

Cô mở cửa xe, chào hỏi thanh niên lái xe, vị trí cạnh cửa sổ bên trong.

 

Lấy chiếc chăn mỏng quấn quanh , Hạ Ngôn ngáp một cái, ngửi thở ấm áp bên trong, từ từ khép mí mắt nặng trĩu.

 

Quả nhiên cô vẫn thể dậy sớm .

 

Tỉnh táo nửa tiếng, buồn ngủ đến mức đầu óc choáng váng.

 

Có lẽ, đây chính là tiếng gọi của giấc ngủ nướng?

 

Sau khi lên xe, Chử Vạn Phu phát hiện ở hàng ghế chìm giấc ngủ sâu.

 

Anh lấy một tấm bản đồ vơ vét từ , chỉ tuyến đường phác họa bằng b.út quang màu đỏ đó, hạ thấp giọng.

 

“Xuất phát về hướng .”

 

Xe khởi động, từ từ lăn bánh khỏi cổng căn cứ.

 

Lúc bầu trời xanh thẳm trong vắt, những vì càng thêm lấp lánh, đầu xe hướng về phía đông, tiến về phía mặt trời mọc.

 

Tuyến đường định sẽ qua rìa thành phố.

 

Men theo con đường nhựa tiến về phía , thể thấy một chiếc xe khách bỏ , ba bốn con tang thi vây quanh bên , vươn dài cánh tay với lấy một già một trẻ nóc xe.

 

Hai dường như thấy tang thi, bưng một bát mì gói nóng hổi, húp sùm sụp ăn ngon lành.

 

Hơi sương trắng mờ ảo bốc lên, một ngụm canh nóng bụng, hai đều rùng một cái khoan khoái.

 

buổi sáng sớm mặt trời mọc vẫn se lạnh.

 

Chợt tiếng vỡ vụn trầm đục từ truyền đến, Cảnh Diệc Mại cúi đầu , chỉ thấy những con tang thi vây quanh xe ngã rạp xuống đất với tư thế kỳ dị, trán một lỗ thủng đen ngòm.

 

Cậu ngẩng đầu đoàn xe một cái, vội vàng húp nốt ngụm canh cuối cùng.

 

“Bọn họ đến , đỡ ông xuống xe.”

 

Cảnh Diệc Mại nhận lấy bát mì của ông lão, xếp chồng lên bát của , ném thùng rác ven đường.

 

Chiếc xe đầu phanh bên cạnh, Chử Vạn Phu hạ cửa kính xe xuống, trầm giọng :

 

“Lên xe.”

 

Xuyên qua khe hở giữa hai , thể rõ mấy chục con tang thi đang lang thang ở góc phố đối diện.

 

Trong lúc chúng vẫn phát hiện , mau ch.óng rời .

 

Cảnh Diệc Mại gật đầu, kéo cửa xe cho ông lão .

 

Lại ngờ ông lão khựng một chút, đầu một cái, mới chui .

 

Cho đến khi cũng cúi trong, mới phát hiện hóa Hạ lão bản đang quấn chăn mỏng ngủ ngon.

 

Bất giác, nhẹ nhàng động tác, cố gắng nép sát cửa xe.

 

Chử Vạn Phu dời tầm mắt khỏi gương chiếu hậu, coi như thấy gì.

 

Đợi đến khi chân trời hửng sáng, năm chữ to Cảng núi Trân Châu dựng ở cuối con đường.

 

Tấm biển hiệu màu cam đỏ + vàng tươi sự gột rửa của nước mưa nhiều năm, trượt xuống những vết tích ăn mòn, còn phần kim loại lớp sơn thì bám đầy rỉ sét.

 

Một con chim cánh đen một chân đó, lắc lư cái đầu sang trái sang .

 

Chợt cảm nhận sự rung chuyển của mặt đất, khoảnh khắc kinh hãi liền dang rộng đôi cánh, đồng thời cúc hoa co rụt , một bãi phân chim tươi rói rơi xuống biển hiệu, trơn tuột chảy xuống, cuối cùng rơi trúng đỉnh đầu một con tang thi mặc đồng phục quản lý nào đó.

 

 

Loading...