Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 309: Cơn Bão Và Cuộc Gọi

Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:47:14
Lượt xem: 0

Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới

mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!

https://s.shopee.vn/50Swm38Sjz

MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!

 

[Kích hoạt nhiệm vụ nhánh]

 

[Đi đến khoang chính, cuộc điện thoại sắp gọi đến]

 

[Phần thưởng thành nhiệm vụ: Ba loại trái cây (Phần thưởng vĩnh viễn)]

 

Hạ Ngôn đang tranh thủ thu gom vật tư bỗng khựng một giây.

 

‘Hệ thống, mi về ?’

 

[ ]

 

[Đã cập nhật lên phiên bản mới nhất, đồng thời sửa chữa các BUG tiềm ẩn]

 

‘Được .’

 

Hạ Ngôn kịp hàn huyên, tranh thủ hai thu một thùng đồ hộp cá trôi gian.

 

Mắt thấy cơn bão ngày càng đến gần.

 

Hai chiến sĩ nhỏ theo cô thấy cô vẫn ý định rời , bắt đầu do dự.

 

“Hạ lão bản, bão đến , là về ?”

 

Hạ Ngôn mỉm : “Không vội.”

 

Vì trái cây vĩnh viễn, cô còn thể liều mạng!

 

Hai chiến sĩ tiếng gào thét đứt quãng ‘Mau rút lui, về căn cứ!’ bên tai, trong lòng tính .

 

Bầu trời bên ngoài đen kịt thể đen hơn, tiếng sấm ầm ầm như nổ ngay đỉnh đầu.

 

Cuồng phong lớn đến mức cũng khó khăn.

 

Nếu ngay thì thể thực sự nữa.

 

Các chiến sĩ bàn bạc một chút, rút lui!

 

Trước khi , họ còn đang suy nghĩ đến khả năng cưỡng chế đ.á.n.h ngất mang .

 

Tướng quân Chử Vạn Phu , tính mạng của quần chúng đặt lên hàng đầu.

 

“Hạ lão bản, bắt buộc rút lui !”

 

Hạ Ngôn ngẩng đầu, hai chiến sĩ vẻ mặt căng thẳng và lo lắng, ánh mắt cô còn mang theo vài phần áy náy?

 

Nghĩ ngợi một chút, cô quyết định vẫn nên thành thật, để hai trai trẻ yên tâm.

 

“Tướng quân Chử với các , thể trực tiếp truyền tống về khách sạn?”

 

“Ồ, ngài cũng . Mau thôi, lát nữa các .”

 

Hạ Ngôn phất tay, thu một cái bàn việc cực lớn ô chứa của hệ thống.

 

Thứ , khéo dùng trong văn phòng.

 

Hai chiến sĩ nhỏ , thấy cô giống như đang dối, c.ắ.n răng đội gió rời .

 

Xuống khỏi tàu, mặt biển dâng cao ít, dòng nước chảy xiết hỗn loạn cuốn quanh , dùng sức kéo mạnh về phía biển sâu.

 

May mắn là Chử Vạn Phu luôn chằm chằm con tàu lớn, lúc thấy vẫn còn xuống tàu, nhanh tay lẹ mắt ném qua sợi dây thừng gia cố lõi thép.

 

Kéo trở .

 

Anh trừng mắt: “Hai , bây giờ mới xuống?!”

 

Chiến sĩ nhỏ nghiêm, kể sự việc một lượt.

 

Nghe xong, Chử Vạn Phu về phía con tàu đang lắc lư dữ dội trong biển khơi cuồng nộ.

 

Vốn dĩ trông nó còn lớn, lúc so với đại dương vô biên, nhỏ bé như một con kiến.

 

Chử Vạn Phu: “Cô thực sự ?”

 

Chiến sĩ: “ !”

 

Chử Vạn Phu: “Lên xe, chuẩn về căn cứ!”

 

Trên đường trở về, Chử Vạn Phu đám mây đen nặng trĩu sắp sập xuống kính chắn gió, tiếng cành cây khô và đá vụn đập xe phát tiếng loảng xoảng.

 

Thân xe nặng nề vẫn chống đỡ nổi uy lực của cơn bão, lắc lư ngừng trong gió, khiến nhớ đến con tàu nhấp nhô giữa biển khơi.

 

Chỉ với vài sợi dây thừng cố định như , thể chống đỡ bão tố?

 

Đáng tiếc, nếu thì còn thể cạy cả ván tàu mang về...

 

Một tia chớp tím to lớn x.é to.ạc đám mây đen, nứt chằng chịt như mạng nhện, bao phủ bộ bầu trời.

 

Trên mặt biển là những con sóng khổng lồ vọt thẳng lên trời, cứ ba bốn giây ập đến một , giây đẩy con tàu lên cao ch.ót vót, giây mũi tàu chúi xuống 60 độ, cắm phập trong nước.

 

Hạ Ngôn định hình, chân thấp chân cao, bám lan can di chuyển về phía khoang chính.

 

“Ầm ầm ——!”

 

Sấm sét cuối cùng cũng giáng xuống.

 

Chấn động khiến lục phủ ngũ tạng của Hạ Ngôn cũng run lên bần bật.

 

[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-309-con-bao-va-cuoc-goi.html.]

Ngay đó mưa lớn như trút nước đổ xuống, trong nháy mắt bao phủ cả mặt biển.

 

Hạ Ngôn tưới thành chuột lột.

 

Nước mưa đ.á.n.h khiến cô mở nổi mắt, giống như trực tiếp dùng một chậu nước tạt thẳng mặt cô .

 

Trong màn mưa mịt mù, trời đất đều biến thành màu xanh đen đáng sợ.

 

Trong ốc tai tràn ngập tiếng sấm và tiếng sóng biển đập mạnh tàu.

 

Trong tình huống tầm rõ ràng, quả thực là tìm thấy vị trí .

 

Hạ Ngôn dừng bước, một tay bám c.h.ặ.t lan can cố định thể, tay lục lọi trong ô chứa hệ thống.

 

tìm một cái mặt nạ chống nước .

 

Lúc mũi tàu hất cao lên, cửa phòng phía mở toang trong tiếng gió, tủ sắt bên trong trượt phát tiếng kẽo kẹt ch.ói tai, ầm một tiếng đập tường.

 

Dao nĩa lấy trong ngăn kéo phát tiếng va chạm leng keng.

 

Mũi tàu chúi xuống.

 

Nước mưa rào rào tưới lên gáy cô, mắt tạm thời rõ ràng, qua những giọt nước treo ngược lông mi, biển đen vô tận đang cuộn trào dữ dội.

 

Từ phía cô, vô đồ vật linh tinh nối đuôi rơi xuống biển, b.ắ.n lên những bọt nước nhỏ, lập tức cuốn sâu đáy biển, biến mất thấy tăm .

 

Két ——

 

Ầm ——

 

Có thứ gì đó lao khỏi cửa phòng.

 

Chuông cảnh báo trong đầu Hạ Ngôn reo vang, màng tìm đồ nữa, hai tay nắm c.h.ặ.t lan can, cơ bắp cánh tay gồng lên, eo bụng dùng sức, cả dùng lực vung lên trung, nhảy căn phòng bên cạnh.

 

Lăn một vòng đập tường để giảm lực, ngẩng đầu lên thấy một cái tủ sắt bạo lực hất tung nắp, bốn mặt cong vênh sắc nhọn "đoàng" một tiếng đập vị trí cô .

 

May mà cô tránh kịp.

 

Nếu ngón tay cũng sẽ cắt đứt.

 

Mặc dù hệ thống đảm bảo ngoại giới thương, nhưng cô vẫn theo bản năng dựa phản ứng của chính để tránh nguy hiểm.

 

Điểm cô sẽ sửa.

 

Nghỉ dưỡng chỉ là nhất thời.

 

mà ——

 

Mũi tàu đập mạnh xuống mặt biển ——

 

Hạ Ngôn trong nháy mắt lấy tấm đệm sofa cũ ở chỗ Viện trưởng Kế lót , cách ly cú va chạm cứng ngắc.

 

Tận dụng thích hợp vẫn .

 

Hạ Ngôn quán tính cực lớn hất trong ghế sofa mềm mại, độ đàn hồi siêu mạnh chỉ thành công giảm lực, còn giúp cô bình an vô sự.

 

lúc , một hình trắng bệch lướt qua ngoài cửa.

 

Cô ngẩn .

 

Trong nháy mắt, những cái xác thối rữa nối tiếp như thả sủi cảo rơi xuống biển.

 

Một cái trong đó cuồng phong thổi bay, đập thẳng khung cửa, cánh tay cứng đờ giơ lên, móng tay sơn màu đỏ đậu khấu cào lên gỗ, rơi xuống biển.

 

Thân tàu dần định, nước tràn chảy rào rào.

 

Hạ Ngôn nhảy lên từ ghế sofa, nhân lúc sóng gió bình vài giây, cô nhanh ch.óng đến khoang chính!

 

Đạp lên tiếng nước bì bõm, vượt qua những loài cá kỳ dị, cô tìm mục tiêu, và khi sóng biển đẩy lên nữa, cô lách khoang chính tiên, đóng sầm cửa .

 

“Reng reng reng.”

 

phắt .

 

Điện thoại đến nhanh ?

 

Còn đợi cô tới máy, đối phương cúp .

 

Thật là kiên nhẫn.

 

Nhớ nhiệm vụ: Nghe điện thoại.

 

Vậy thì cô thể chủ động gọi , nếu coi như nhiệm vụ thất bại.

 

Đừng đùa, trải qua bao nhiêu gian khổ, chỉ vì tự do ăn ba loại trái cây đó.

 

Hạ Ngôn lấy khăn thấm nước , lau mặt, thuận tiện vắt khô tóc.

 

Toàn ướt sũng, quần áo dính c.h.ặ.t , lạnh ẩm ướt.

 

Quan trọng là mùi cá tanh hôi.

 

Cho dù một bộ quần áo sạch sẽ cũng ngăn , còn lãng phí một bộ đồ .

 

Hạ Ngôn day day mũi, mấy vui vẻ chằm chằm điện thoại.

 

Tốt nhất là mau gọi cho .

 

 

Loading...