Tôi Mở Khách Sạn Nghỉ Phép Ở Mạt Thế - Chương 316: Sự Thật Kinh Hoàng
Cập nhật lúc: 2026-03-11 00:47:21
Lượt xem: 0
Mời Quý độc giả CLICK vào liên kết hoặc ảnh bên dưới
mở ứng dụng Shopee để tiếp tục đọc toàn bộ chương truyện!
https://s.shopee.vn/1VuH38Hr4T
MonkeyD và đội ngũ Editor xin chân thành cảm ơn!
Chử Vạn Phu mặt cảm xúc nhưng đôi mắt đầy uy lực quanh.
Ai dám phục?
Một là gây chuyện, hai là động thủ đ.á.n.h , ba là còn coi thường uy nghiêm của vị trưởng căn cứ là đây?
Mọi ngượng ngùng lùi , dám thực sự đối đầu gay gắt với .
Trong môi trường xa lạ , bên cạnh còn nhiều c.h.ủ.n.g t.ộ.c màu da khác .
Lãnh đạo và cùng màu da, ở mức độ lớn an ủi trái tim họ.
Lúc thể thực sự bác bỏ mặt mũi ?
Nhân viên phụ trách đăng ký thông tin cầm b.út, sổ đến gần, hỏi: “Ở ? Tên là gì? Đều một chút.”
“Ở phòng A-13, tên...”
Chử Vạn Phu dời tầm mắt, rơi mấy kẻ đ.á.n.h hình , cuối cùng khóa c.h.ặ.t đàn ông thể là ngòi nổ của sự kiện .
Trên đối phương xanh sưng.
Giống như một con ếch tức giận.
Cũng là kẻ nham hiểm nào, chuyên chọn mặt mà tay.
Người đàn ông run lên một cái, trong cổ họng tràn một tiếng kêu đau.
Chử Vạn Phu nhíu mày.
Vừa nãy, hình như thấy mí mắt thứ gì đó ngọ nguậy.
Đang lúc nảy sinh nghi ngờ, đàn ông đột nhiên bay lên khỏi mặt đất.
Màng an vốn dĩ chỉ tác dụng bảo vệ, lúc trào dâng trong, vượt qua , chuẩn xác tìm và bao bọc , vận hành bên ngoài.
Người đàn ông rõ mắt còn tưởng là đỡ dậy, đôi môi sưng vù cũng phồng lên một chút.
“Cảm ơn , .”
Hắn dường như ngứa, giơ tay gãi gãi.
Xoẹt ——
Móng tay toè loe móc xuống một miếng da c.h.ế.t, ngay đó một con sâu béo múp míp ngọ nguậy chui đầu .
“Á ——!”
“Hắn lây nhiễm !”
“Có sâu! Có sâu!”
Mọi trong khu an nữa kinh hãi, ngón tay chỉ trỏ giống như bỏng dùng sức rụt về, sờ môi , lùi gấp về phía .
Cách đàn ông thật xa, sợ cũng lây nhiễm.
Vốn dĩ chỉ là nghi ngờ, lúc thực sự chứng thực con sâu đó thể lây nhiễm!
Người đàn ông chuyện, chỉ cảm thấy miệng càng ngày càng ngứa, nữa đưa tay lên gãi.
Đầu ngón tay vặn chạm thứ gì đó tròn vo.
Hơi mềm.
Còn động.
Vèo một cái quấn lên ngón tay , da đầu tê rần.
Đồng thời, màng bảo vệ ném bên ngoài.
Mưa tí tách từ trời rơi xuống.
“A a a a a!”
Người đàn ông tưới ướt sũng phát tiếng kêu t.h.ả.m thiết rợn , điên cuồng lăn lộn mặt đất.
Ngón tay cào loạn khắp nơi , để từng vệt m.á.u.
“Đau! Mau cho a!”
Hai mắt sưng húp thấy gì, cực độ hoảng sợ vươn một tay dò dẫm xung quanh, tìm một nơi thể tránh mưa gió.
“Ngứa quá! Người ngứa quá!”
“Ai đến cứu với!”
“Đều là tại phụ nữ đó! Đều là tại cô !”
“Là cô hại nông nỗi a a a a!”
Người đàn ông thể chịu đựng cơn đau kịch liệt , đau đớn lăn lộn đất.
Vô con sâu đỏ dễ dàng chui từ vị trí da rách, lắc lư trong mưa gió.
[Truyện được đăng tải duy nhất tại MonkeyD.net.vn - https://www.monkeydtruyen.com/toi-mo-khach-san-nghi-phep-o-mat-the/chuong-316-su-that-kinh-hoang.html.]
Phụ nữ trong khu an ôm c.h.ặ.t con , che mắt chúng , bản cũng nhắm mắt, căn bản dám màn kinh khủng .
Chỉ là từng tiếng kêu t.h.ả.m thiết truyền đến bên tai, khiến run rẩy, kinh hãi liên hồi.
Mấy nãy động thủ run rẩy thành hình, màu đỏ tươi dính lên tay từ lúc nào, hét t.h.ả.m một tiếng, phịch xuống đất mặt cắt còn giọt m.á.u, mắt trợn ngược .
Bịch, bịch bịch.
Liên tiếp ngất xỉu mười mấy .
Người ở gần lùi hơn mười bước, cho dù là , cũng dám tiến lên.
Trong khu an vang lên tiếng kìm nén.
Bác sĩ Tang thấy rút khẩu trang và găng tay dùng một trong hòm t.h.u.ố.c , bọc kín mít vẫy tay gọi .
“Mau cứu !”
Bà rảo bước mấy bước, chỉ thấy vài tiếng bước chân theo.
Quay đầu.
Có vài bác sĩ và y tá sợ hãi chần chừ dám qua, thấy bà sang, miễn cưỡng :
“... Bác sĩ Tang, con đường lây nhiễm còn xác định, nhất đừng tiến lên. Ngộ nhỡ lây nhiễm, tất cả công sức đều đổ sông đổ bể.”
Không chỉ họ.
Ngay cả nhà của những ngất xỉu , chẳng cũng dám đến gần ?
Bác sĩ là cứu , nhưng cũng đảm bảo an cho bản tiên.
Nói trắng hơn chút, đây chỉ là một công việc, họ cũng là , thiên sứ thực sự, sinh mệnh vĩnh hằng.
Bác sĩ Tang ngẩn .
Sau lưng bà, ngoại trừ học sinh mang theo theo , thì chỉ hai cô cháu gái hiểu y thuật.
Nhìn quanh, đáy mắt vô đều trôi nổi một sự tê liệt tự .
Một sự tê liệt sống c.h.ế.t của khác liên quan đến !
Bác sĩ Tang đột nhiên .
“ hành nghề y ba mươi năm, đeo hòm t.h.u.ố.c qua vô vùng nghèo khó, thấy quá nhiều đôi mắt khác , cứu vô . Bất kể là tin tưởng nghi ngờ y thuật, bệnh nhân chỉ mũi mắng lãnh đạo mắng, từng giây phút nào, sẽ giống như bây giờ, căm hận bản học y!”
Bà hai cô cháu gái, ôn hòa : “Cô lên con đường , thì kiên trì hết, đúng ? Các cháu vẫn nên tìm thứ thích.
Bất kể thế sự đổi thế nào, đều một thứ yêu thích, chống đỡ hết nửa chặng đường gian nan phía . Về , chút chuyện nhỏ cô tự .”
Nói xong, bà cũng học sinh, “Các em cũng về hết , cô tự .”
Bà xoay ngay, để ý ánh mắt của bất kỳ ai, vội vàng chạy đến bên cạnh ngất xỉu, bắt đầu cứu chữa.
Chị em nhà họ Tang tính cách khác , một đỏ mắt dựa , lầm bầm: Người c.h.ế.t chim hướng lên trời, nó .
Tang Du kéo chị gái chạy về phía bà.
“Cô, cô ở chúng cháu ở đó, chúng cháu cũng vĩnh viễn ủng hộ cô!”
Cách đó xa phía Tang Chính Dịch ôm bà vợ đang như hoa lê dính hạt mưa, tỉ mỉ an ủi.
trong ánh mắt hai cô con gái, là tràn đầy kiêu ngạo.
Nhà con gái mới lớn.
Con gái cũng thể đội trời đạp đất.
Chạy theo qua đó, còn học sinh của bà.
“Cô giáo, chúng em vĩnh viễn theo bước chân của cô.”
“Cô giáo chúng em đó.”
“Cô vĩnh viễn là tấm gương của chúng em, lời thừa thãi , lập tức bắt đầu cứu chữa bệnh nhân!”
Tình cảm của bác sĩ Tang cũng là tinh tế.
Chử Vạn Phu như vẫn luôn bận rộn chuyện khác lên tiếng, thực tế thu hết tất cả đáy mắt.
Đối với bản chất của một , cũng phán đoán của riêng .
Hạ Ngôn xem náo nhiệt nửa ngày, lúc cuối cùng cũng động .
Cô đến bên cạnh bác sĩ Tang đang bận tối mắt tối mũi .
Khẽ : “Không cần lo lắng, họ chỉ là kinh hãi quá độ, thực tế cũng lây nhiễm. Nếu như vấn đề, thì sẽ giống như , màng bảo vệ ném ngoài.”
Phớt lờ sự vui mừng của mấy , đến bên cạnh Chử Vạn Phu.
Cười : “Tướng quân Chử, chỗ một điều quy định của tiệm, ?”